annynguyen
Giọng phụ thân khàn đặc, run nhẹ như thể có thứ gì nghẹn trong cổ họng. Người đàn ông sắt đá từng chinh chiến nửa đời, giờ lại rơi lệ trước mặt ta.
“Nhưng riêng chuyện của con, ta đã có tâm tư.” Ông nhìn ta, ánh mắt như dừng lại ở quá khứ. “Tuyết nhi, con là nữ nhi duy nhất của ta. Chớ nói chiến trường hiểm nguy cửu tử nhất sinh, chỉ riêng việc nữ tử làm tướng đã đủ khiến thiên hạ dị nghị. Ta không muốn con c.h.ế.t, càng không muốn con chịu khổ.”
Ông dừng lại, khẽ cười, nụ cười mang chút bất lực lẫn tự hào. “Nhưng ta cũng biết, tham vọng của con không nhỏ. Làm một chính thê bình thường, e chẳng giữ được bước chân con. Chỉ có ngôi vị Hoàng hậu, có lẽ… mới khiến con phát huy hết tài năng. Nhưng giờ, ta đã nghĩ thông rồi.”
Ông rút từ trong tay áo ra một vật, đưa cho ta. Giây phút ấy, hơi thở trong phòng như ngưng lại.
Đó là hổ phù.
Ta ngẩn người. Phụ thân bình thản đứng dậy, phẩy tay như muốn trút hết gánh nặng suốt bao năm qua.
“Thứ thuộc về con, sớm muộn gì cũng sẽ là của con. Ngăn cũng không ngăn nổi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dai-lua-dao-nha-ta/chuong-4-gio-bien-cuong-va-bong-hinh-trong-tim.html.]
Khoảnh khắc ấy, ta bỗng nhận ra, người cha độc đoán của mình… đã già rồi.
Ta nắm chặt hổ phù, lòng dậy lên vô số cảm xúc lẫn lộn giữa cảm động và ngờ vực.
“Phụ thân, hổ phù là ai bảo người đưa cho ta?”
Dù phụ thân quyền thế đến đâu, ông cũng không thể bịt miệng toàn bộ quan lại trong triều.
“Là bệ hạ.”
Ta khẽ bật cười. “Người thật biết bày trò.”
Phụ thân tiếp lời, giọng nhẹ như gió: “Đúng vậy, con còn một con đường khác. Thái giám Trịnh còn chưa đi xa, đang đợi ở bờ bên kia sông Sát Lạc. Nếu con chưa quyết định, có thể đến hỏi bệ hạ… vì sao lại chọn con.”
Ta cười khẽ, trong nụ cười pha chút cay đắng.
“Phụ thân à, con vất vả lắm mới thoát ra khỏi vòng xoáy này. Người nghĩ con còn đủ mềm lòng sao?”
Nếu là ngày thường, nghe thấy ta nói thế, phụ thân chắc đã quát cho ta một trận. Nhưng lần này, ông chỉ nhìn ta, mỉm cười lặng lẽ.
“Thế nên, Tuyết nhi… đây là lựa chọn. Chọn thế nào, trái tim con sẽ biết rõ hơn ai hết.”
Ta nhìn hổ phù trong tay, ánh trăng ngoài cửa sổ rọi vào khiến nó sáng lên như đang cười giễu cợt.
Có lẽ, vận mệnh của ta – một lần nữa – lại nằm trong tay chính mình.
Ta vẫn quyết định đi gặp thái giám Trịnh.
Ông không nói nhiều, chỉ đưa cho ta một cuốn sổ.
Ta đùa: “Nghề của ông đúng là nhàn nhã, ngay cả truyền lời cũng không cần mở miệng!”
Thái giám Trịnh vỗ lên khuôn mặt sưng vì muỗi cắn, mắt nhỏ híp lại như muốn c.h.ử.i thầm ta. Ta cười, rút lấy cuốn sổ, còn tặng ông hai cú đ.ấ.m cho thêm “đậm vị”, làm khuôn mặt ấy trông càng “đầy đặn” hơn.
Thái giám Trịnh lườm ta: “Đúng là muốn làm người xấu thì chỉ có nàng là xuất sắc nhất!”
Cuốn sổ cũ nhưng được giữ rất cẩn thận, mỗi trang phẳng phiu, không rách. Những nét chữ bên trong, nhìn liền biết là chữ của Khương Minh Sơ.
Ngày mới vào phủ, với thân phận tiểu thư, quản gia việc với ta vốn đơn giản. Chữ ta lúc ấy như gà bới thóc; dù thô lỗ, ít ra ta thêu thùa khéo hơn hắn. Vậy mà Khương Minh Sơ vẫn châm chọc. Ta năn nỉ hắn dạy viết, hắn chỉ nói một câu:
“Chữ như người.”
Ta nghiêng đầu hỏi: có phải hắn đang chê dung mạo ta không. Hắn lắc đầu, trầm giọng đáp: “Không, là ngươi đáng ăn đòn.” Ta tức không phục, nhưng nhìn những nét chữ mảnh mà cân đối của hắn, chẳng nói thêm được lời nào. Sau mấy giờ luyện tập, chữ của ta cũng tiến bộ, có vài nét giống hắn. Ta hớn hở đem khoe, hắn cười, nói một câu khiến lòng như thắt:
“A Tuyết, chữ này gọi là phu xướng phụ tùy.”
Lau đi giọt cay đắng vì bao năm bị Khương Minh Sơ “lừa”, ta bắt đầu đọc cuốn sổ.
“Năm Trinh Minh thứ bảy, ngày mười ba tháng tư, mẫu hậu nói phụ hoàng đã định hôn cho ta — chính là trưởng nữ của phủ Trung Quốc Công. Ta hơi lo, người ta nói nữ nhi giống phụ thân, chẳng lẽ Thái tử phi của ta sẽ giống tướng quân Thương, hung tợn?”
“Năm Trinh Minh thứ bảy, ngày hai tháng mười một, nàng vào cung bái kiến mẫu hậu. Ta sợ thất lễ, đành nhờ A Trịnh cõng ta trèo tường nhìn nàng. Nàng trông như một bánh bao nhỏ màu hồng, tiếc không thể ôm thử. Nghe nói nàng tên một chữ là Tuyết, Tuyết nhi, thật dễ nghe.”
--------------------------------------------------