Cha tôi lên núi săn thú, bị hồ tiên trêu chọc đến mức vô cùng t.h.ả.m hại.
Bà nội liền khâu cho cha một chiếc đai lưng màu đỏ, nói rằng hồ tiên sợ nhất là màu đó.
Tối hôm sau, cha tôi trở về.
Nhưng ông lại như biến thành một người khác.
Tôi còn thấy chiếc đai đỏ kia đã hóa thành màu vàng.
Tôi sợ hãi chạy đi nói với bà nội, nhưng bà lại nheo mắt cười vui vẻ:
“Vậy mới đúng chứ, quay về đúng người rồi.”
1
Tối hôm đó, tôi ngủ không yên.
Cha tôi đã lên núi đào nhân sâm được hai ngày rồi.
Thường thì cùng lắm là hai ngày ông sẽ về, vậy mà lần này lại đi lâu đến thế.
Khi tôi đang nửa mê nửa tỉnh, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gõ “cộc cộc”.
Là cha tôi về rồi!
Tôi vui mừng, vội bật dậy, xỏ dép chạy ra mở cửa.
Dưới ánh trăng, cha tôi đứng ngay ngắn trước cửa, quần áo chỉnh tề.
Thấy tôi, trong ánh mắt ông thoáng qua chút căng thẳng.
Rồi ông bước nhanh vào nhà, nhìn tôi hỏi:
“Tiểu Nha, con ăn cơm chưa? Bà nội đã ngủ chưa?”
Tôi khựng lại, từ khi nào cha lại gọi tôi là “Tiểu Nha” vậy?
Ông vẫn luôn gọi tôi là “Nha Nha” cơ mà.
“Tiểu Nha”... cái tên này nghe quen lắm, hình như trước đây cũng có người từng gọi tôi như thế.
Tôi khép cửa lại, trả lời: “Con ăn rồi, bà nội cũng ngủ rồi ạ.”
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Sau khi cùng cha vào nhà, tôi để ý thấy hai tay ông trống không, chẳng mang về thứ gì cả.
Tôi hơi thất vọng.
Trước khi đi, ông hứa với tôi rằng chuyến này nhất định sẽ đào được nhân sâm đem bán, lấy tiền mua cho tôi một chiếc cặp mới để đi học.
Nhà tôi nghèo, lại phải tốn tiền t.h.u.ố.c cho mẹ, nên tôi đã đi học muộn hơn bọn trẻ khác một năm. Mùa thu năm nay, tôi nhất định phải được đến trường.
Tôi há miệng định hỏi chuyện chiếc cặp, nhưng chưa kịp nói thì thấy cửa sổ buồng bà nội mở ra.
Bà nội ló đầu ra, giọng mừng rỡ: “Có phải Thanh Sơn về rồi không?”
Thanh Sơn — đó là tên cha tôi.
Nhưng đây là lần đầu tiên tôi nghe bà gọi cha bằng cái tên ấy.
Trước giờ, bà luôn gọi cha tôi là “thằng cả” hoặc “thằng lớn nhà tôi”.
Trong trí nhớ của tôi, bà nội chưa bao giờ gọi cha bằng giọng điệu thân mật như vậy.
Tôi còn đang ngạc nhiên thì cha tôi đã cười vui vẻ nói: “Phải, con đây, thưa mẹ.”
Rồi ông quay sang tôi: “Tiểu Nha, con mau đi ngủ đi. Cha có chuyện muốn nói với bà.”
Nói xong, ông đi thẳng vào buồng bà nội.
Tôi càng thêm thắc mắc, cha và bà nội từ bao giờ lại thân thiết thế này?
Nhưng trong lòng tôi vẫn canh cánh chuyện chiếc cặp mới, nên vội vàng chạy theo, nắm tay áo ông hỏi:
“Cha, cha đi núi mà không đào được gì sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dai-lung-doi-hon/chuong-1.html.]
Cha tôi cau mày, khẽ hất tay tôi ra, giọng không vui:
“Lên núi đào sâm đâu phải lúc nào cũng có! Lần này không được thì lần sau. Con gấp gáp cái gì chứ? Bộ nhà mình thiếu cơm ăn à?”
Tôi c.h.ế.t lặng.
Cha tôi trước nay luôn dịu dàng, chưa từng nói với tôi bằng giọng điệu như vậy.
Thiếu cơm ăn” ư?
Cha đã hứa sẽ mua cặp cho tôi mà…
Sao chỉ mới lên núi một chuyến, cha lại như biến thành người khác vậy?
Thấy tôi đứng ngẩn ra, ông càng tỏ vẻ khó chịu, giục:
“Về ngủ mau, đừng chọc cha nổi giận.”
Tôi bị thái độ ấy làm sợ hãi, chẳng dám nói gì thêm, chỉ lặng lẽ quay về buồng của mình.
Đêm đó, tôi trằn trọc mãi không ngủ được.
Giữa đêm, tôi lén dậy nhiều lần thấy đèn trong buồng bà nội vẫn sáng.
Từ khi cha vào đó, ngọn đèn ấy chưa hề tắt một giây.
Tôi không biết họ nói chuyện gì, nhưng đến tận khi trời hửng sáng, khoảng năm giờ, ánh đèn ấy vẫn còn le lói.
Tôi nghĩ chắc cha và bà nội đang bàn chuyện quan trọng, không muốn cho tôi biết.
2
Sáng sớm hôm sau, khi tôi đang giặt quần áo, thì thấy cha đang thu xếp đồ đạc.
Tôi ngạc nhiên chạy lại hỏi: “Cha, cha mới về hôm qua, sao hôm nay lại lên núi nữa ạ?”
Cha gật đầu, nở nụ cười hiền như trước, nói: “Tiểu Nha, lần này cha nhất định sẽ đào được sâm. Cha sẽ mua đồ ngon cho con, chịu không?”
Tôi sững lại, định nói rằng tôi không cần đồ ăn ngon, chỉ muốn cái cặp đi học thôi, thì bà nội chống gậy bước ra.
Bà nội nhìn cha, cười tủm tỉm dặn dò: “Lần này lên núi phải cẩn thận, trên đó nhiều thứ nguy hiểm, nhớ bảo vệ bản thân.”
Cha tôi gật đầu liên tục, đeo gói hành lý lên lưng, rồi nói: “Mẹ yên tâm, con nhất định sẽ bình an trở về.”
Ánh mắt bà nội chứa đầy lo lắng, nhưng khóe môi vẫn nở nụ cười, tiễn cha tôi ra tận cửa.
Tôi lại càng thấy lạ.
Từ trước đến nay, bà nội chưa từng thân thiết với cha tôi như vậy.
Ông nội tôi mất sớm, bà nội một mình nuôi hai người con trai.
Cha tôi là anh cả, còn người em là chú Thanh Bách.
Bà nội thương chú hơn, thiên vị đã đành, lúc chia nhà còn chỉ cho cha tôi vài cái bát mẻ và nồi rạn. Ngôi nhà tôi đang ở bây giờ là do cha tôi tự mình đi đào sâm, kiếm tiền dựng lên.
Chú tôi thông minh, thi đỗ đại học nhưng không học mà đi buôn, rồi kiếm được một số tiền lớn.
Sau khi giàu có trở về làng, chú xây cho bà nội một căn nhà hai tầng, còn mua bao nhiêu thứ kỳ lạ mà dân làng chưa từng thấy.
Bà nội càng thêm hãnh diện, đi đâu cũng khoe đứa con út tài giỏi, còn so sánh cha tôi như kẻ ngu ngốc vô dụng.
Mỗi lần thấy bà nội như vậy, tôi tức lắm, chạy về kể với cha, nhưng ông chỉ cười hiền:
“Nha Nha, con không được nói xấu người lớn. Chú con thông minh, kiếm được tiền để phụng dưỡng bà, đó là chuyện tốt.”
Tôi bực bội: “Nhưng bà ốm đau, chú có bao giờ về đâu, toàn là cha chăm sóc, cơm ba bữa cũng nhà mình lo! Sao bà nội không nhìn thấy công lao của cha chứ?”
Cha chỉ xoa đầu tôi, nói rằng làm con hiếu thảo là điều nên làm, không được mong báo đáp.
Tôi chẳng hiểu nổi.
Bà nội cũng chưa bao giờ thích tôi, chỉ vì tôi là con gái.
--------------------------------------------------