Người ấy… có thật là cha tôi không?
Và bà nội… chắc chắn bà cũng biết điều gì đó.
Nếu không, sao bà lại đổi thái độ nhanh đến thế?
5
Tôi trở về nhà trong tâm trạng rối bời, đầu óc chỉ toàn nghĩ về chuyện tối qua.
Bỗng tôi mơ hồ nhớ lại, đêm đó, cha tôi ở trong buồng bà nội đến tận hơn năm giờ sáng.
Khi cha ra ngoài, tôi sợ bị phát hiện là chưa ngủ nên vội kéo chăn giả vờ say giấc.
Giữa cơn mơ màng, tôi dường như nghe thấy tiếng cửa lớn mở ra.
Cha tôi đã ra ngoài.
Chẳng lẽ, con bò bị ăn kia là do cha dắt lên núi?
Ngày hôm đó, bà nội đối với tôi rất khác, không còn quát tháo, cũng chẳng còn lời mỉa mai nào.
Tôi cảm thấy sự thay đổi của bà nội bắt đầu từ khoảnh khắc cha tôi “trở về” tối qua.
Rốt cuộc, chuyện này sai từ đâu?
Chiều đến, tôi nấu cơm tối, mang phần của bà nội qua trước, rồi tiếp tục bưng cơm vào cho mẹ.
Khi đi ngang cửa sổ phòng bà, tôi phát hiện cửa khép hờ, trong nhà vọng ra tiếng bà lẩm bẩm.
“Cơm gì mà nhạt nhẽo, chẳng có tí mỡ nào.” — Bà nội càu nhàu.
Tôi tức lắm, định giậm chân để bà biết tôi nghe thấy, nhưng rồi chợt nghe bà nói tiếp, giọng đầy khoan khoái:
“Haiz… nhưng mà cũng chẳng còn khổ lâu đâu. Chờ Thanh Bách về, sẽ hết khổ thôi”
Rồi vang lên tiếng chóp chép nhai đồ ăn.
Tôi khựng lại.
Thanh Bách?
Bà đang nói đến chú út của tôi sao?
Nhưng làm sao bà biết chú sắp về?
Bà nội có ra khỏi nhà bao giờ đâu.
6
Tôi mang cơm đến cho mẹ, vừa bước vào thì mẹ lập tức xuống giường, nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi: “Nha Nha, cha con đâu rồi? Ông ấy về chưa?”
Tôi gật đầu: “Tối qua cha về rồi, nhưng gần trưa thì lại đi, nói là lên núi đào nhân sâm.”
Nghe vậy, mẹ tôi cau mày lại.
Tôi cảm thấy mẹ đang rất lo lắng nên vội hỏi: “Mẹ, sao thế ạ?”
Mẹ nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, hạ giọng nói: “Mỗi lần cha con về đều sẽ đến gặp mẹ, nhưng lần này sao lại không?”
Tôi sững người.
Đúng rồi! Sao tôi lại không nghĩ đến điều này chứ?
Mỗi lần cha về, dù muộn đến đâu, ông cũng sẽ sang thăm mẹ.
Mẹ sợ tất cả mọi người, chỉ tin tưởng tôi và cha.
Thế nên ngày nào hai cha con tôi cũng sẽ qua bầu bạn với mẹ một lúc.
Mẹ nhìn tôi, nói khẽ: “Mùi vị cũng không đúng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dai-lung-doi-hon/chuong-3.html.]
Tôi ngạc nhiên: “Mẹ nói mùi gì cơ ạ?”
Mẹ nhìn tôi, ánh mắt nghiêm lại: “Là mùi trên người cha con. Mẹ quen thuộc lắm, chỉ cần ngửi hơi thở là biết. Nếu con nói cha về từ tối qua và sáng nay mới đi, vậy sao trong nhà lại chẳng có chút mùi nào của ông ấy?”
Cả người tôi lập tức căng cứng lại.
Tôi vội kể cho mẹ nghe chuyện cái thắt lưng đổi màu.
Mẹ tái mặt, vừa đi quanh phòng vừa nói: “Nha Nha, cha con gặp nguy hiểm rồi. Mẹ không thể ra ngoài, con mau đi tìm bà lão pháp sư, kể hết mọi chuyện cho bà ấy, bà ấy nhất định sẽ giúp được chúng ta.”
Bà pháp sư mà mẹ nói đến là một bà lão nổi tiếng trong làng, am hiểu phong thủy và bói toán.
Có người còn lái xe sang từ xa đến để xin bà ấy xem quẻ.
Nhưng không phải ai bà ấy cũng xem, bà chỉ xem cho “người có duyên”, phí xem cũng chẳng rẻ.
Bởi vậy ai cũng kính nể bà ấy.
Bà ấy và cha tôi có quen biết vì trước đây cha từng cứu bà.
Khi lũ quét, mọi người đều bỏ chạy, chỉ có cha tôi quay lại cõng bà ấy ra khỏi vùng nguy hiểm.
Bà ấy ghi nhớ ơn cứu mạng đó nên luôn quan tâm tới gia đình tôi, thỉnh thoảng còn chỉ cho cha tôi chỗ nào có thể đào được nhân sâm.
Tôi lập tức chạy đến bà lão pháp sư, kể hết mọi chuyện.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Ban đầu, bà ấy vẫn bình thản, nói chỉ cần gieo quẻ là sẽ biết cha tôi ở đâu.
Nhưng khi nghe tôi kể rằng dây lưng đỏ biến thành màu vàng, sắc mặt bà ấy bỗng thay đổi hẳn.
Bà ấy nghiêm giọng hỏi: “Nha Nha, con nói thật chứ? Không nhìn nhầm chứ?”
Tôi lắc đầu: “Con chắc chắn không nhầm, dây đó do bà nội con tự khâu, con nhận ra mà.”
Bà ấy sững lại, rồi nghiến răng: “Bà già đó… thật tàn nhẫn.”
Tôi chẳng hiểu bà ấy nói gì, còn đang định hỏi thêm thì bà ấy đã rút ba đồng tiền cổ ra, gieo xuống đất.
Bà ấy nhìn chằm chằm ba đồng tiền, giọng nặng trĩu: “Nha Nha, không xong rồi. Cha con gặp nguy hiểm rồi.”
Nghe vậy, tôi sợ đến run người, vội quỳ xuống: “Bà ơi, xin cứu cha con với. Con không muốn cha c.h.ế.t đâu…”
Bà lão pháp sư đỡ tôi dậy, lau nước mắt cho tôi: “Đứa bé đáng thương, yên tâm đi. Cha con từng cứu mạng ta, nếu không có nó, ta đã c.h.ế.t từ lâu rồi. Ta nhất định sẽ giúp con.”
Bà ấy gieo thêm quẻ, rồi nói: “Cha con đang bị giam trên núi. Tối nay con phải lên núi tìm, đem cha con về. Cha con bị người ta dùng phép đổi hồn, nên không thể tự tìm đường về nhà được.”
Tôi lo lắng hỏi: “Nhưng núi rộng lắm, con biết tìm ở đâu ạ?”
Bà ấy nói: “Ở nơi có ba cái cây mọc sát nhau, phía sau có một hang núi. Con vào đó, cứ gọi tên cha con liên tục, như vậy cha con mới nghe thấy, khi đó con sẽ tìm được.”
Tôi ghi nhớ kỹ lời bà lão pháp sư dặn.
Tôi đã quen đường núi từ nhỏ, nên dù trong đêm cũng có thể tìm được.
Trước khi đi, bà lão pháp sư lại dặn: “Phép đổi hồn này rất độc, nếu sơ sẩy sẽ khiến thân xác và linh hồn cùng tan biến. Con nhất định phải nhìn thật kỹ, xem người con tìm được có thật sự là cha con hay không.”
Tôi gật đầu.
Không ngờ khi trở về nhà, tôi lại thấy “cha” đã về rồi.
Ông trông cao hơn, rắn rỏi hơn, khác hẳn ngày thường.
Tôi đứng đó rất lâu mà không dám gọi “cha”.
Bà nội thì dường như chẳng phát hiện gì lạ, vẫn thân thiết nói cười với ông.
Nhờ thế họ mải nói chuyện, chẳng để ý đến tôi, nên tôi lặng lẽ về phòng.
Vừa bước vào, tôi thấy đôi giày của “cha” đặt trước cửa, mép giày còn dính vệt m.á.u đỏ.
--------------------------------------------------