Tim tôi thắt lại, nghĩ ngay đến chuyện con bò nhà Thúy Thúy bị ăn thịt.
Đang thất thần, tôi bỗng cảm thấy một ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm vào mình.
Tôi quay đầu lại thì thấy “cha” đang nhìn tôi, ánh mắt dữ tợn đến đáng sợ.
Tôi không dám ở lại, lập tức chui vào phòng, đóng cửa.
Tôi chắc chắn, người ngoài kia không phải cha tôi.
Và bà nội biết rõ điều đó.
Hai người họ… nhất định đang âm mưu gì đó.
Chiều tối, “cha” đi ra ngoài, mang về hai con gà trống sống.
Ông ở sau vườn khoảng nửa tiếng rồi gõ cửa, nói thịt gà đã được làm sạch, bảo tôi nấu canh tối.
Khi ra sân sau, tôi thấy thịt gà trong chậu đã được xử lý sạch sẽ, nhưng mặt đất lại chẳng có chút m.á.u nào.
Tôi lập tức nhớ đến lời bà lão pháp sư từng nói, kẻ dùng phép đổi hồn cần m.á.u tươi để duy trì thân xác không mục rữa.
Thế là tôi hiểu ra, hắn mang gà về để lấy máu.
Thậm chí… con bò nhà Thúy Thúy bị ăn sống, có khi cũng là do hắn làm.
Một người như thế…
Cha tôi nhất định đang gặp nguy hiểm!
Càng nghĩ, tim tôi càng lạnh đi vì sợ.
7
Bữa tối, “cha” nói rằng mai sẽ lại lên núi, dặn tôi ở nhà chăm sóc bà nội.
Tôi cầm bát gật đầu, chẳng nuốt nổi miếng nào, chỉ nhìn họ uống canh gà.
Tôi đã cho vào canh một thứ đủ để khiến họ ngủ một giấc đến sáng.
Nếu không, tôi sẽ không thể rời khỏi nhà trong đêm.
Đợi đến khi t.h.u.ố.c ngấm, tôi thay đồ rồi lặng lẽ chạy lên núi.
Theo lời chỉ dẫn của bà lão pháp sư, tôi nhanh chóng tìm thấy chỗ có ba cái cây mọc liền nhau và một hang động phía sau.
Tôi cúi người chui vào.
Hang sâu và rộng một cách bất ngờ.
Tôi gọi liên tục: “Tống Thanh Sơn! Cha ơi, Tống Thanh Sơn!”
Càng đi sâu, tầm nhìn càng rộng, nhưng tôi vẫn chẳng thấy ai.
Khi tôi gần như tuyệt vọng thì nghe thấy một giọng nói yếu ớt vọng ra: “Nha Nha…”
Tôi mừng rỡ chạy theo tiếng gọi.
Quả nhiên, cha tôi đang ngồi tựa lưng vào vách đá, trông có vẻ đã kiệt sức.
Tôi lao đến định đỡ ông dậy.
Mặt ông trắng bệch như tờ giấy.
“Cha, cha sao vậy?” — Tôi cuống quýt.
Cha lắc đầu yếu ớt: “Cha cũng không biết… Cha gặp chú con trên núi, nói chuyện một lúc rồi bỗng ngất đi. Khi tỉnh lại thì thấy mình ở đây, toàn thân không còn chút sức lực nào.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dai-lung-doi-hon/chuong-4.html.]
Ông ôm đầu, nói thêm: “Đầu cũng đau lắm, chẳng thể đứng dậy nổi nữa.”
Nghe vậy, tôi càng chắc chắn, chuyện này có liên quan đến chú tôi.
Tôi nhìn kỹ, khuôn mặt cha tôi dần dần giống hệt chú.
Tôi hiểu rồi. chú đã giam cha tôi lại, rồi giả làm cha để dần thay thế ông.
Cha cũng như chợt nhớ ra điều gì, nói: “Có lẽ chuyện hồ ly tinh lần trước cũng do chú con giở trò, hắn muốn hoàn toàn chiếm lấy thân xác cha.”
Tôi vội nói: “Cha đừng nói nữa. Con đưa cha xuống núi trước đã, bà lão pháp sư sẽ giúp được chúng ta.”
Nhưng cha giữ tay tôi lại: “Nha Nha, cha bị trúng tà, đi không nổi. Vài ngày trước cha hay thấy chú con đứng tế lễ ở một bàn thờ phía trước, chắc thứ khống chế cha ở trên đó. Con đi xem đi.”
Tôi gật đầu, đến chỗ bàn thờ, quả nhiên thấy một tờ giấy vàng ghi tên cha tôi.
Cha nói lớn: “Chính là nó! Đốt đi, con gái, đốt đi, cha sẽ được cứu.”
Tôi cầm tờ giấy, châm lửa đốt.
Khi quay lại, cha đã đứng dậy, sắc mặt hồng hào hơn, mỉm cười với tôi: “Nha Nha, may mà con đến. Mau, cùng cha xuống núi thôi.”
Tôi gật đầu, đi cùng ông đến nhà bà lão pháp sư.
8
Vừa đến nhà bà lão pháp sư, cha tôi đã vội vàng cúi đầu cảm tạ rồi nói:
“Bà ơi, con bị giam giữ nhiều ngày, cảm thấy cơ thể suy yếu hơn hẳn trước kia. Năm xưa khi Nha Nha sắp c.h.ế.t, bà cũng có thể dùng linh đan cứu sống con bé. Con biết đó là hai viên âm dương đan. Năm đó bà cho Nha Nha uống viên âm đan, bây giờ nếu bà cho con uống viên dương đan, chắc chắn thân thể con sẽ hồi phục lại.”
Nghe xong, tôi mới nhận ra thì ra người đã cứu mạng tôi năm xưa chính là bà lão pháp sư.
Bà lão pháp sư mỉm cười: “Đứa trẻ tên Thanh Sơn ấy đã từng cứu mạng ta. Nếu nó gặp nguy hiểm đến tính mạng, đừng nói là viên dương đan, dù phải đ.á.n.h đổi cả tu vi cả đời này ta cũng nhất định cứu sống nó.”
Cha tôi nghe vậy thì càng mừng rỡ.
Nhưng ngay sau đó, bà lão pháp sư hừ lạnh một tiếng:
“Nhưng ngươi không phải là Thanh Sơn, ta việc gì phải cho ngươi dương đan?”
Sắc mặt cha tôi lập tức biến đổi.
Đúng vậy, khi ở trên núi, tôi đã sớm nhận ra ông ta không phải cha mình.
Trước khi lên núi, tôi đã hỏi bà lão pháp sư: “Nếu cha con bị người ta dùng thuật hoán hồn, thì làm sao con biết người mình gặp có thật là cha con không?”
Bà lão pháp sư dặn tôi: “Nếu thắt lưng của cha con là màu đen, nghĩa là an toàn. Nếu là màu đỏ, tức là vẫn còn bị giam giữ, con phải lập tức đưa người về. Nhưng nếu là màu vàng, thì chứng tỏ kẻ đó không phải cha con.”
Khi ở trong hang, tôi đã thấy thắt lưng bên hông “cha” là màu đỏ.
Khoảnh khắc ấy, tôi biết chắc hắn không phải cha tôi, mà chính là chú út.
Chú út không giả vờ nữa, nụ cười giả tạo trên mặt hắn biến mất.
Hắn nhìn tôi nói: “Tiểu Nha, con phát hiện ra từ khi nào vậy?”
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Đúng rồi, đêm đầu tiên khi “cha” trở về nhà, cũng gọi tôi là “Tiểu Nha”.
Thì ra cách gọi đó quen thuộc là vì xưa nay chú út vẫn gọi tôi như thế.
Thấy tôi không đáp, hắn nhún vai cười:
“Đáng tiếc thật, dù các người biết hết mọi chuyện thì cũng vô ích. Bởi tờ mệnh chỉ của Tống Thanh Sơn đã bị Tiểu Nha thiêu rồi. Tiểu Nha là con ruột của Tống Thanh Sơn, chỉ có nó mới có thể đốt được tờ mệnh chỉ đó.”
“Tôi vốn còn định lừa nó lên núi để đốt giấy, không ngờ nó lại tự mình đi lên, tiết kiệm công sức cho tôi.”
Bà lão pháp sư nổi giận mắng: “Đó là anh ruột của ngươi! Ngươi làm vậy sẽ hại c.h.ế.t cậu ấy đấy, ngươi có biết không?”
--------------------------------------------------