Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đai Lưng Đổi Hồn

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đối với cha tôi, bà vẫn luôn lạnh nhạt.

Nếu không vì cha luôn bắt tôi mang cơm sang cho bà, thì tôi chẳng buồn để ý đến bà đâu.

Sau này, chú tôi gặp chuyện, làm ăn thất bại, nợ nần chồng chất.

Người thì biệt tích, chỉ có chủ nợ tìm đến làng đòi tiền.

Thấy căn nhà hai tầng kia, họ liền đuổi bà nội ra ngoài, tịch thu nhà để trừ nợ.

Không còn chỗ đi, bà nội đành dọn đến nhà tôi.

Theo lý thì đến lúc này, bà nội hẳn phải hiểu ai mới là chỗ dựa thật sự của bà.

Nhưng không!

Bà vẫn luôn miệng chê bai, nói nhà tôi xấu, cơm ăn dở, còn trách cha tôi vô dụng.

Mỗi lần nghe thế, tôi giận run, còn cha chỉ nhẹ giọng bảo tôi nhẫn nhịn.

Thật ra, tôi ghét bà nội không chỉ vì những điều đó.

Nếu không có bà, mẹ tôi đã chẳng ra nông nỗi này.

Lúc mẹ m.a.n.g t.h.a.i tôi, bà nội chẳng những không quan tâm mà còn ép mẹ tôi phải sinh con trai, nói nếu là con gái thì bảo cha tôi bỏ vợ.

Mẹ tôi hiền lành, bị dằn vặt suốt thời gian đó nên ngày càng lo âu, khép kín.

Khi tôi ra đời, thấy là con gái, bà liền c.h.ử.i rủa ngay bên giường sản phụ, mặc kệ mẹ tôi vừa sinh xong còn yếu.

Mẹ chỉ biết im lặng chịu đựng.

Tháng đầu, tôi bị bệnh, chạy chữa khắp nơi không ai cứu nổi, bác sĩ bảo nên chuẩn bị hậu sự.

Cha tôi không tin, nhất quyết không bỏ cuộc, bế tôi lên núi cầu thần tiên cứu giúp.

Nghe nói ông thành tâm cảm động được Đại Tiên, ban cho một viên đan dược.

Sau khi uống, tôi thật sự khỏi bệnh, cũng khỏe mạnh như những đứa trẻ bình thường.

Nhưng mẹ tôi thì hoàn toàn sụp đổ.

Bị ám ảnh, lo sợ, tinh thần mẹ dần rối loạn.

Từ đó, mẹ không còn ra khỏi nhà, sợ người lạ, sợ có ai đến gần.

Cha tôi phải để mẹ ở căn phòng nhỏ trong nhà, ngày nào cũng đến trò chuyện, kể chuyện cũ cho mẹ nghe.

Khi cha đi vắng, tôi thay cha ở bên mẹ.

Cả hai cha con tôi đều mong một ngày nào đó mẹ sẽ bình phục.

3

Nhớ đến đây, tôi không kìm được mà quay sang nhìn bà nội.

Bóng dáng cha tôi đã khuất hẳn, còn bà vẫn đứng yên trước cổng, dõi mắt trông theo mãi, ánh mắt đầy vẻ lo lắng… sự lo lắng đó không thể là giả được.

Tôi cảm thấy vô cùng kỳ lạ.

Từ khi nào bà lại quan tâm cha tôi đến vậy chứ?

Trước đây cha tôi cũng nhiều lần đi đào sâm trên núi rồi, bà nội có bao giờ hỏi han tới đâu.

Bà nội chỉ lo đứa con út khi nào về, miệng lúc nào cũng c.h.ử.i cha tôi vô dụng, chỉ biết đi đào sâm mà chẳng kiếm được tiền.

Vậy mà giờ đây, bà lại một mực dặn dò, rồi còn bảo tôi:

“Mày đi dọn phòng cho cha mày đi, để khi nó về có chỗ ở sạch sẽ, thoải mái.”

Tôi im lặng gật đầu, đi sang phòng cha.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dai-lung-doi-hon/chuong-2.html.]

Tôi mở cửa sổ cho thoáng khí, rồi thu gom quần áo ông thay ra tối qua để mang đi giặt.

Đang làm, tôi chợt nhận ra có điều gì đó không đúng.

Trước đây, sau một lần cha đi đào sâm về, ông kể với tôi rằng bị hồ tiên trêu chọc.

Ông nói hồ tiên có thể hóa thành người, lúc thì biến thành bà nội, lúc lại hóa thành mẹ tôi, đùa giỡn với ông suốt nửa ngày khiến ông chẳng đào được gì, còn trượt ngã xuống hố nước suýt c.h.ế.t đuối.

Bà nội lúc đó nghe xong bèn bảo sẽ khâu cho ông một chiếc đai lưng đỏ, vì hồ tiên sợ nhất là màu đỏ.

“Lần sau đeo cái này lên núi, nó sẽ không dám đến gần nữa.” — Bà nội nói.

Cha tôi gật đầu đồng ý.

Hôm sau, bà nội đã khâu xong thật.

Bà đưa cho cha chiếc đai đỏ rồi dặn ông thử lên núi một lần nữa.

Nhưng… tại sao bây giờ, chiếc đai lưng trên quần cha tôi lại là màu vàng?

Tôi đưa tay sờ vào, càng nhìn càng cảm thấy có gì đó bất thường.

4

Lúc ra bờ sông đầu làng giặt đồ, tôi gặp Thúy Thúy - bạn thân của tôi.

Tôi và Thúy Thúy bằng tuổi nhau.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Nhà cô ấy cũng trọng nam khinh nữ, nhưng vì cô ấy có anh em trai nên còn bị đối xử tệ hơn tôi.

Chúng tôi hay tâm sự với nhau, cùng than thở những chuyện buồn trong nhà, việc đồng cảnh ngộ khiến chúng tôi dễ hiểu nhau lắm.

Thấy Thúy Thúy, tôi mừng rỡ định kể chuyện kỳ lạ đêm qua, nhưng khi lại gần, tôi thấy cô ấy đang ngồi thụp bên bờ sông, mặt vùi trong tay, khóc nức nở.

Tôi vội chạy đến hỏi, mới biết đêm qua nhà cô ấy bị mất con bò, cả nhà đổ lỗi cho cô ấy, còn đ.á.n.h cô ấy một trận.

Tôi chỉ biết an ủi, chẳng dám nhắc đến chuyện của mình nữa.

Thúy Thúy khóc một hồi rồi lau nước mắt, nhỏ giọng nói:

“Nha Nha, thật ra con bò không phải bị mất đâu… nó bị ăn thịt rồi.”

Tôi ngẩn người nhìn Thúy Thúy.

Thúy Thúy tiếp tục nói: “Tối qua lúc phát hiện không thấy bỏ, cả nhà tôi đã chia nhau đi tìm. Sau đó anh tôi nói đã thấy xương con bò trên núi, thịt bị gặm sạch, nhìn đáng sợ lắm.”

Tôi giật mình: “Chẳng lẽ là bị dã thú ăn sao?”

Thúy Thúy lắc đầu: “Anh tôi nói quanh chỗ đó có một cái bẫy sắt bắt thú, nếu là dã thú ăn thịt thì nó đâu thể ung dung đi mất được. Mà đáng sợ hơn là…”

Cô ấy đảo mắt nhìn quanh, rồi ghé sát tai tôi thì thầm: “Bên cạnh bộ xương bò… có dấu chân người.”

Tôi sững sờ, lạnh toát cả sống lưng.

Dấu chân người?

Chẳng lẽ… con bò đó là bị người ăn sống?

Ăn sống ư?

Khi tôi còn đang run rẩy nghĩ đến điều đó, Thúy Thúy nói tiếp, giọng run run:

“Anh tôi bảo chắc là tà vật làm. Không thì sao mà lại ăn thịt khủng khiếp như thế? Hơn nữa, nếu là thú rừng, thì nó làm sao kéo được con bò đi như vậy?”

Cô ấy ngẩng lên nhìn tôi, hạ giọng: “Nha Nha, người ta đồn trên ngọn núi cạnh làng mình, quanh năm đều có tà ma quỷ quái ẩn náu. Cha cậu thường xuyên lên núi đào sâm, cậu phải nhắc ông ấy cẩn thận đấy.”

Nghe đến đó, tim tôi bỗng thắt lại.

Tôi chợt nhớ đến tất cả những chuyện kỳ lạ xảy ra từ tối qua như nụ cười khác lạ của bà nội, giọng nói xa lạ của cha, và chiếc đai lưng vàng.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đai Lưng Đổi Hồn
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...