Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

ĐẠI NƯƠNG CỦA TA

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

(Văn án)

Cha ta là con rể của nhà người khác.

Còn ta là con riêng của cha ở bên ngoài.

Năm ta năm tuổi, cha dẫn mẹ ta bỏ trốn, bỏ lại ta một mình.

Khi đói, ta đã ăn rơm trên mái nhà, uống nước canh từ thùng rác.

Khi ta bị bọn trẻ ăn mày đ.á.n.h đến mức thoi thóp, bà đồ tể ở chợ đột nhiên xuất hiện.

Bà chính là chính thê của cha ta, bà không có con cái.

Bị người ta chỉ trỏ mắng là “con hổ cái”, số phận góa bụa, cuộc sống của bà cũng không mấy suôn sẻ.

Ta theo bà g.i.ế.c lợn bán thịt, trải qua chiến tranh, dần dần vượt qua những khó khăn.

Ta trở thành một nữ ngự y được ban tặng, còn bà thì có con cái quây quần bên mình.

Lúc này, cha ta xuất hiện, nói muốn bù đắp cho ta, còn muốn tái hợp với bà.

Ta lạnh lùng cười, đưa ra văn thư cắt đứt quan hệ, còn bà thì cầm d.a.o mổ lợn, đuổi cha ta chạy suốt năm con phố.

01

Ta vẫn còn nhớ, ngày cha mẹ bỏ trốn là một ngày trời trong nắng đẹp.

Mặt trời lơ lửng trên cao, nhưng ta chỉ dám co ro ở góc tường tối tăm, như một con chuột bị người ta ghét bỏ.

Ta đói quá, không tự chủ được mà bước ra khỏi nhà.

Ta đến chợ, lén nhìn người phụ nữ đứng sau quầy thịt lợn.

Trước đây, ta thường cùng mẹ lén nhìn bà ta.

Bà ta họ Tưởng, không có con cái, người qua lại trong chợ đều gọi bà ta là Tưởng Đại Tẩu.

Nhưng sau lưng, họ lại gọi bà ta là Tưởng Đại Trùng (Hổ cái).

Bà ta là chính thê của cha ta, cha ta ở rể nhà bà ta.

Mẹ ta chỉ là người đàn bà bên ngoài của cha.

Thực ra, nói là người tình cũng không đúng, vì cha ta là con rể ở rể, không có quyền tìm người tình.

Hai người họ lén lút qua lại, sinh ra ta, rồi sinh ra đệ đệ.

Mẹ thường dẫn ta theo sau cha, nhìn cha xin tiền từ bà ta.

Cha ta là một tú tài, trước mặt bà ta như một con gà con yếu ớt, nhưng lần nào cũng lấy được tiền.

Người trong chợ đều nói bà ta là đồ ngốc, một kẻ quê mùa nhưng lại mê đọc sách.

Bình thường bà ta dữ như hổ cái, nhưng trước mặt cha ta thì lại không có chút cáu kỉnh nào.

Giờ thì cha ta đã bỏ trốn với người tình, bà ta càng không ngẩng đầu lên được.

Ta ngồi xổm cách quầy thịt của bà ta ba trượng, từ từ tiến lại gần hơn.

“Cha ngươi không phải đã bỏ trốn rồi sao, sao ngươi còn ở đây?” Người trong chợ thấy vui thì trêu chọc ta.

Ta không nói một lời, chỉ tiếp tục lết lại gần quầy thịt của bà ta.

Lúc đầu, bà ta trừng mắt dữ dằn nhìn ta, ta cúi đầu không dám đối diện.

Sau đó, bà ta coi ta như không khí, không thèm để ý nữa.

Đôi khi bà ta bán thịt thiếu tiền, ta hét lên là thiếu tiền, bà ta cũng không thèm đáp lại.

Bà ta luôn lạnh lùng, tay cầm con d.a.o lọc xương, không ngừng lọc thịt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dai-nuong-cua-ta/1.html.]

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Hôm đó, có một con ch.ó ghẻ chạy tới, ngậm một khúc xương rồi chạy đi.

Không biết tại sao, ta liền hét lên và đuổi theo nó, đ.á.n.h nhau với con chó.

Người trong chợ đều sững sờ, rồi sau đó cười rộ lên.

Bà ta nhíu mày, mắng: “Cút đi!”

Ta lang thang một vòng trên đường phố, nhìn thấy nhiều đứa trẻ ăn mày vô gia cư cùng tuổi với ta.

Nghe nói phía trước đang có chiến tranh, sắp đ.á.n.h đến đây rồi, nên nhiều người đã bỏ chạy.

Những gia đình đông con, con cái đều trở thành gánh nặng.

Gánh nặng, thì phải bỏ lại.

Ta rất đói, nhưng không động đến khúc xương đã giành được.

Sáng sớm hôm sau, ta đặt khúc xương lên thớt của bà ta.

Vương Tam Nương bán đậu phụ dậy sớm, thấy vậy liền ngạc nhiên: “Con bé này không giống cha nó.”

Một lúc sau, bà ta vác nửa con lợn, tay cầm d.a.o lọc xương đến.

Ta có chút lo lắng, bà ta hình như liếc nhìn khúc xương trên thớt, nhưng cũng giống như không nhìn thấy.

Cả ngày hôm đó, bà ta lọc thịt, cân thịt, bán thịt, đếm tiền… khúc xương kia như một món rác bị lãng quên.

Đầu ta ngày càng cúi thấp hơn.

Đến chiều tối, khi bà ta đã bán hết thịt, trước khi rời đi, bà ta lạnh lùng nhặt khúc xương lên, ném vào giỏ.

Ta lập tức ngẩng cao đầu, nhìn bóng lưng như tháp sắt của bà ta dần xa, ta cũng “vút” một cái chạy ra khỏi chợ.

Ngoài chợ có một quán mì.

Ta đứng bên chờ đợi, đôi mắt như con sói đói phát ra ánh sáng xanh, nhìn chằm chằm vào thùng nước rửa bát bên cạnh.

Ta biết, trong đó có chút nước canh còn sót lại từ những người ăn mì ban ngày, nếu may mắn, còn có thể có vài sợi mì còn sót lại.

Ta cũng biết, chỉ khi nào chủ quán dọn hàng, ta mới có thể lại gần thùng nước rửa bát, vì không thể làm ảnh hưởng đến việc buôn bán của người ta.

Ta đã uống một bữa canh mì ngon lành, nhấm nháp chút dầu mỡ bên trong.

Sau đó ta ra sông rửa sạch thùng nước rửa bát.

Rồi mang trả lại cho chủ quán.

Chủ quán cũng không giàu có, dựa vào quán mì nhỏ này để nuôi sống cả gia đình năm người.

Nhưng ông ta vẫn dặn người nhà sau này không được ném giẻ lau bàn bẩn vào thùng nước rửa bát nữa.

Đó là chút lòng tốt nhỏ bé mà ông dành cho một đứa trẻ năm tuổi như ta.

Tiếc rằng ta chưa kịp tận hưởng lòng tốt này bao lâu thì thùng canh mì đã bị mấy đứa trẻ ăn mày để ý.

Chúng giành giật với ta, đẩy ta ngã xuống đất.

Ta chỉ mới năm tuổi, thân hình không bằng chúng, sức lực cũng không bằng, chỉ có thể trơ mắt nhìn chúng chia nhau canh mì.

Chúng còn giơ nắm đ.ấ.m đe dọa ta, không cho ta xuất hiện nữa.

Cơ thể ta đầy những vết bầm tím, đau đớn vô cùng.

Nhưng dù đau đớn thế nào cũng không bằng cái đói trong bụng, đêm nằm trong căn nhà dột nát, ta kéo một sợi rơm trên mái nhà xuống, bỏ vào miệng nhai.

Thật bất ngờ, có một chút vị ngọt.

02

Ban ngày ta vẫn đến xem bà ta bán thịt.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
ĐẠI NƯƠNG CỦA TA
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...