Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

ĐẠI NƯƠNG CỦA TA

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lâm công tử là ân nhân của toàn thành, nhưng Lâm phu nhân lại là kẻ thù của chúng ta!

Nghe nói sau hôm đó, Lâm phu nhân hoảng sợ chạy trốn, bị lũ côn đồ cướp sạch và đ.á.n.h đập đến mức bị thương ở đầu, giờ vẫn còn hôn mê.

Lâm công tử đã tìm khắp nơi để chữa trị cho bà ta nhưng không thành, tình trạng ngày càng nguy kịch.

"Tưởng cô nương, xin cô cứu mẹ ta!" Không ngờ Lâm công tử lại đến cầu cứu ta.

Hắn gầy gò, ánh mắt tràn đầy khẩn cầu, nhìn ta một cách tha thiết.

"Mẹ ta đã làm gì, ta sẽ thay bà gánh chịu, chỉ xin cô cứu lấy mạng bà ấy!"

Hắn kéo người mẹ đang hôn mê đến trước cửa nhà ta.

Mọi người trong chợ, những người còn sống sót, đều đứng quanh nhà ta, im lặng nhìn.

Trên khuôn mặt mỗi người đều hiện rõ sự căm hận khó kiềm chế.

"Ngươi thay bà ta gánh chịu? Ngươi định gánh thế nào?" Trương Thạch Đầu cầm d.a.o chỉ vào hắn khuôn mặt đã không còn nét trẻ con mà là một vẻ sát khí lạnh lùng.

"Bà ta nợ chúng tôi ở chợ này mười bảy mạng người, ngươi định gánh thế nào?" Trương Thạch Đầu hét lên.

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Lâm công tử cúi đầu thật sâu, nhưng vẫn không cam lòng: "Nhưng y đức như cha mẹ, sao có thể thấy c.h.ế.t mà không cứu!" Hắn dùng lòng nhân từ của người thầy t.h.u.ố.c để ép buộc ta.

"Không cứu."

Ta chậm rãi lên tiếng, không có bất kỳ lý do nào, ta chỉ không muốn cứu.

Coi như ta không phải là một người thầy t.h.u.ố.c đúng nghĩa cũng được.

Ta chưa tu luyện đủ, không thể đạt đến cảnh giới cao cả cứu kẻ thù có mối thâm thù đại hận.

Trên đời này, mọi người đều khổ sở.

Ta không phải là Bồ Tát cứu độ chúng sinh, ta chỉ là một cô gái bình thường, lớn lên trong khu chợ này, được hàng xóm láng giềng nuôi dưỡng khi bị cha mẹ ruồng bỏ từ nhỏ mà thôi.

Lâm Phu nhân c.h.ế.t rồi, không ai đến nhà Lâm công tử viếng tang, mọi người chỉ đến mộ của thân nhân mình, khóc thật to một trận.

Ta, Trương Thạch Đầu, Trương Yên Nhi và Thôi Đào Hoa tụ tập quanh đại nương.

"Mẹ!" Trương Thạch Đầu mắt đỏ hoe, gọi một tiếng.

"À à!" Đại nương cười trong nước mắt, vết sẹo trên mặt cũng mềm mại hơn.

"Con gái, đây là đại ca của con." Đại nương kéo ta lại.

"Đại ca!" Ta lớn tiếng gọi.

"À! Muội muội."

"Con cũng muốn mẹ làm mẹ của con." Trương Yên Nhi tiến lên ôm lấy eo bà, nước mắt dàn dụa trên vạt áo bà.

"Được, con gái ngoan."

Trương Yên Nhi lau nước mắt, quay đầu gọi ta ngọt ngào: "Tỷ tỷ!"

Ta xoa đầu Yên Nhi, nàng ấy cùng tuổi với ta nhưng thấp hơn ta một cái đầu, trông như một búp bê phúc hậu.

Thôi Đào Hoa gãi đầu, cười trong nước mắt, nhưng không nói gì.

"Đào Hoa tỷ, tỷ cũng làm con gái của mẹ muội đi." Yên Nhi tiến lên nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng.

Thôi Đào Hoa có chút lúng túng, nàng nói nhỏ: "Ta cũng muốn, nhưng ta không xứng..."

Chưa nói hết câu, đã bị đại nương vỗ nhẹ vào đầu: "Từ nay về sau, con là con gái lớn của ta!"

"Hả?" Thôi Đào Hoa trợn to mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dai-nuong-cua-ta/12.html.]

"Nhưng có một điều kiện, từ nay không được làm cái nghề trước đây nữa. Sau này theo ta g.i.ế.c lợn bán thịt, con là con gái lớn, phải kế thừa nghề của mẹ."

"Được!" Lần này Thôi Đào Hoa trả lời dứt khoát, nước mắt tuôn rơi, nàng quay đầu lau liên tục.

14

Chúng ta quỳ lạy đại nương ba cái rồi chuẩn bị bữa cơm đoàn viên.

Ngày hôm sau, ta cùng đại ca từ biệt mẹ và tỷ muội, thu xếp hành lý, theo đội quân quan binh lên đường.

Sư phụ tặng ta một cuốn sách y học mà ông cất giữ nhiều năm, bản thân ông cũng chuyển đến khu chợ, cùng hàng xóm xây dựng lại quê hương.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, danh tiếng của ta trong quân doanh cũng dần nổi lên.

Chẳng mấy chốc, ta trở thành một ngự y, được theo sát bên tướng quân, xử lý mọi vết thương lớn nhỏ cho ông.

Khi loạn phiên vương hoàn toàn được dẹp yên, đã năm năm trôi qua.

Tướng quân nhớ ơn ta nhiều lần cứu mạng ông, đề nghị nạp ta làm thiếp, ta giật mình vội vàng từ chối.

"Tại sao? Theo bản tướng quân, cô thấy ủy khuất sao?" Ông nheo mắt hỏi.

"Ta sợ làm ủy khuất các thê thiếp khác của ngài," ta cười toe toét, giơ kim bạc trên tay lên: "Ta xuất thân từ làng quê, đã từng g.i.ế.c người, sau này có lẽ sẽ ghen tuông."

"Hứ!" Ông hừ lạnh một tiếng, nhưng không nhắc đến chuyện nạp ta làm thiếp nữa.

Ông đã từng thấy ta dùng kim bạc g.i.ế.c lính phiên tấn công, động tác rất nhanh nhẹn và gọn gàng.

Như một người có kinh nghiệm lâu năm.

Ngày xuất quân về triều, tướng quân nghiêm túc hỏi ta muốn được thưởng gì.

"Ta muốn mở một phòng khám ở quê nhà." Ta suy nghĩ một chút rồi nói.

"Cô chẳng phải đang coi thường bản tướng quân sao!" Mặt ông hơi giận, yêu cầu nhỏ như thế này, chẳng lẽ ơn cứu mạng của ông lại không đáng giá đến vậy?

"Nhưng ta là nữ nhân, mở phòng khám không dễ." Ta nói tiếp.

Ông phẩy tay, không thèm để ý đến ta nữa.

Ngày hôm đó, trong cung đã ra chỉ dụ, ban cho ta.

Hóa ra là bệ hạ biết về đóng góp của ta trong quân, đặc biệt phong ta làm ngự y, còn tặng ta một tấm biển vàng lấp lánh.

Ta nhìn, cười rạng rỡ.

Đây là chỗ dựa vững chắc của ta trong nửa đời sau!

Ta từ biệt tướng quân, ông tặng ta một xe đầy vàng bạc, nói rằng danh hiệu là do bệ hạ ban, còn tiền bạc là phần thưởng của ông.

Ta trở về quê hương trong vinh quang!

15

Mọi thứ trong nhà đều ổn.

Đại ca Thạch Đầu từng lập công trong quân, nay đã trở thành huyện úy mới.

Mẹ ta đi đến đâu cũng được mọi người kính trọng gọi là lão phu nhân.

Bà nói nghe vậy nổi cả da gà, nhưng khóe miệng không sao giấu được niềm vui.

Muội muội Yên Nhi đã lấy chồng, giờ đang nuôi một bé trai ba tuổi, ngày nào cũng về nhà mẹ đẻ để nũng nịu và ăn nhờ.

Nói ra thì ta cũng thèm những món ăn mẹ nấu rồi.

Đặc biệt là canh xương, húp một ngụm thôi mà cảm giác như cả ngũ tạng lục phủ đều được xoa dịu.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
ĐẠI NƯƠNG CỦA TA
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...