1.
Tộc Lươn vốn hiền lành, cả đời khổ tu chỉ để đổi lấy chút linh lực ít ỏi. Nhưng ta thì khác, ta mang thiên tư dị biệt, lại là viên “Ma hoàn” duy nhất của tộc.
Cái ngày ta dùng hoa ăn thịt người c.ắ.n bị thương cổ chân đệ đệ, ta bị đuổi lên núi để sám hối. Chính lúc ấy, Thần Quân dẫn binh đồ sát thôn làng.
Tỷ tỷ hàng xóm đang mang thai, vì để bảo vệ ta mà bị bắt đi làm t.h.u.ố.c phá thai. Tộc trưởng già đập đầu đến vỡ trán: “Đứa nhỏ trong bụng cháu dâu ta là giọt m.á.u cuối cùng của tộc Lươn này rồi!”
Thần Quân cao cao tại thượng trên tầng mây, vẻ mặt chính khí lẫm liệt: “Nếu không phải tộc Lươn các ngươi dâng canh tránh t.h.a.i vô dụng, thì cần gì phải dùng đến t.h.u.ố.c phá thai? Nói đi cũng phải nói lại, đều tại các ngươi khiến Tiên t.ử mang thai. Bản quân đã cho các ngươi cơ hội lấy công chuộc tội, tộc Lươn các ngươi lẽ ra phải biết ơn mới phải.”
Tiên t.ử ôm bụng, nước mắt lã chã: “Các ngươi hại ta mang thai, giờ lại muốn ta sảy thai, lòng dạ thật là độc ác. Uổng công trước đây ta còn thương hại tộc các ngươi sắp tuyệt chủng, đặc phái binh lính khỏe mạnh đến thôn làng, ban cho nữ nhân tộc Lươn cơ hội được mang thai. Vậy mà các ngươi lại giở trò trong canh tránh thai, mưu đồ bắt ta chịu khổ cực khi sinh nở.”
Tộc trưởng uất nghẹn nôn ra ngụm m.á.u tươi, chất vấn kẻ ngồi trên cao: “Là tộc Lươn chúng ta khiến Người m.a.n.g t.h.a.i sao? Là chúng ta ép Người phá t.h.a.i sao? Hay là chúng ta tự muốn diệt c.h.ủ.n.g t.ộ.c của mình sao?”
Vị Tộc trưởng nhân từ cả đời bị thiên binh ấn đầu đập vào đá hộc. Từng cú, từng cú một, m.á.u chảy đầm đìa.
Bị vạch trần giữa bàn dân thiên hạ, Thần Quân thẹn quá hóa giận: “Càn rỡ! Ngậm m.á.u phun người!”
Tộc trưởng gào lên khản đặc: “Thần Quân rõ ràng biết Tiên t.ử là Thố tộc, sức sinh sản cực mạnh, vậy mà ngài không chịu tiết chế, thà để con dân tộc Lươn phải lấy mạng làm t.h.u.ố.c dẫn. Mỗi bát canh Tiên t.ử uống vào là tộc ta mất đi một sinh mạng. Một đêm phong lưu của Ngài phải đổi bằng trăm mạng tộc Lươn! Trời xanh không có mắt!”
Thố Nhung Tiên t.ử nũng nịu: “Lão già dâm ô, dám đem chuyện tư mật của ta và Thần Quân rêu rao khắp nơi, đúng là đồ già mà không kính!”
Thần Quân phất tay áo: “Đường đường là Tộc trưởng tộc Lươn mà mở miệng ra là chuyện nam nữ hoan lạc, thật chẳng ra thể thống gì!”
Tộc trưởng bị Thần Quân phán t.ử hình vì tội “đê tiện hèn hạ”. Thi thể bị treo lên thành tường để răn đe tiên dân.
Đèn l.ồ.ng cung Quỳnh Hoa lay lắt trong gió, hệt như xác thân khô héo của Tộc trưởng.
Cách đó không xa, tiếng khóc nũng nịu của Tiên t.ử vọng ra từ tẩm cung. Sau những trận mây mưa kịch liệt, vài mảnh ngói trên lầu cao rơi xuống vỡ tan tành.
Ta khẽ nhếch mép. Thật nên để đám tiên dân dưới thành kia nghe thử, xem kẻ nào mới thực sự là kẻ đáng tội dâm tà.
Quẻ Thượng Thượng Trong Miếu Thần Tài
Lục Giới Thần Quân sau khi giải tỏa xong, hắn vận lại y phục bước ra, mặt lạnh như tiền, không nói một lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dang-xa-bao-thu/chuong-1.html.]
Xung quanh vang lên tiếng bàn tán của các tiên nga: “Thần Quân lúc nào cũng trưng ra bộ mặt miễn cưỡng đó, cứ như thể Tiên t.ử nhà chúng ta chỉ là công cụ phát tiết vậy.”
“Thần Quân vốn chẳng yêu Tiên t.ử, chỉ coi nàng là thế thân của Thần nữ mà thôi.”
“Tội nghiệp Tiên t.ử, một lòng một dạ với Ngài ấy, chỉ mong Ngài ấy một lần ngoảnh lại nhìn mình.”
“Tiên t.ử cứ như nữ chính trong mấy cuốn tiểu thuyết ngược thân ấy, rồi sẽ có ngày Thần Quân phải hối hận quay lại theo đuổi nàng thôi.”
Nữ quan sai ta vào điện, trên giường, Thố Nhung Tiên t.ử rã rời nằm đó. Nàng ta ôm bụng, chậm rãi ngồi dậy. Nhìn bát t.h.u.ố.c đắng ngắt trong tay ta, nàng hỏi: “Đây là gì?”
Có người nhanh nhảu trả lời thay ta: “Nó là đứa mới được điều tới đưa t.h.u.ố.c, đâu biết đây là cái gì.”
“Đây là canh tránh thai.”
Bát sứ trong tay ta bỗng trở nên nặng ngàn cân. Ta không thể tin nổi nhìn vào bát nước t.h.u.ố.c. Thứ nước này được nấu bằng xương m.á.u tộc nhân ta. Ta thốt lên: “Tiên t.ử đừng đùa, tộc Lươn đã bị diệt tộc từ ba ngày trước rồi kia mà?”
Thố Nhung Tiên t.ử cười khẩy: “Ngươi tưởng đây là t.h.u.ố.c gì?”
Ta cố nặn ra một nụ cười: “Nương nương vừa mới uống t.h.u.ố.c phá thai, Thần Quân chắc hẳn xót thương người nên đây chắc là t.h.u.ố.c tẩm bổ.”
Tiên t.ử gõ nhẹ vào đầu ta: “Y tiên nhỏ này thật đáng yêu, bản cung vốn không hề uống bát t.h.u.ố.c phá t.h.a.i đó.”
Nàng ta vuốt ve bụng mình: “Thật ra bản cung đã sớm muốn có một đứa con của riêng mình. Thế nên đã qua mặt Bệ hạ, đổ bỏ bát t.h.u.ố.c phá t.h.a.i đó rồi. Cả những bát canh tránh t.h.a.i trước đây, bản cung cũng đều lén đổ đi cả.”
Tim ta đập loạn xạ như trống vỗ.
2.
“Tiên t.ử muốn có con, sao không nói thẳng với Thần Quân? Thần Quân yêu Người, chắc chắn sẽ đồng ý.”
Thố Nhung Tiên t.ử nhìn ta bằng ánh mắt đầy vẻ bao dung: “Tiểu tiên t.ử mới mười mấy tuổi đầu, ngươi thì hiểu gì về tình ái? Sự ràng buộc giữa ta và Thần Quân, ngươi không hiểu được đâu. Thần Quân yêu ta, chỉ là Ngài ấy chưa nhận ra thôi. Ta sẽ đợi đến ngày Ngài ấy tỉnh ngộ. Phượng Hoàng Thần nữ không phải chân ái của Ngài, đó chỉ là chấp niệm. Cả thế gian này chỉ có mình ta là chân thành yêu Ngài ấy.”
Cổ tay ta nặng như đeo đá. Ta chỉ hiểu ra duy nhất một điều: Thố Nhung Tiên t.ử vì muốn có con mà đổ bỏ biết bao bát t.h.u.ố.c nấu từ mạng sống của tộc nhân ta.
-