Các đại thần mặt mày xám xịt, đều bị ta nói móc đến không thốt nên lời.
Đặc biệt là Thượng thư Bộ Lễ và Tể tướng, ánh mắt họ nhìn ta như kiếm sắc, hận không thể đ.â.m ta mấy nhát.
Đại Chu tuy trọng văn khinh võ, nhưng trên triều vẫn có vài vị tướng quân.
Đặc biệt là Chấn Bắc Hầu, vừa nghe phụ tử La gia là thuộc hạ của ông, lập tức lên tiếng bênh vực ta:
“Bẩm Thánh thượng, phụ tử La thị ở biên quan quả thực có công lao, nên thưởng.”
Tân đế mừng rỡ, chàng đang chờ câu nói này của Chấn Bắc Hầu.
“Nỗi khổ biên cương, những năm nay trẫm đương nhiên hiểu rõ. Chấn Bắc Hầu có công lớn, ban tước vị thế tập, phụ tử La thị cũng được thăng lên Vệ úy tam phẩm.”
Nhìn các đại thần vừa kinh ngạc vừa ghen tị với ánh mắt của Chấn Bắc Hầu, ta biết, tân đế chuẩn bị nhiều như vậy, chính là vì điều này.
Lấy phụ thân và huynh trưởng ta làm bàn đạp, chàng đã lôi kéo được Chấn Bắc Hầu từng trung lập.
Đương nhiên, cũng tiện thể tìm cho ta một hậu thuẫn mạnh mẽ.
Chấn Bắc Hầu lập tức tạ ơn, tước Hầu thế tập, Đại Chu từ khi lập quốc đến nay mới có hai nhà, ông là người thứ ba.
Chấn Bắc Hầu nhìn ta với ánh mắt thân thiện hơn rất nhiều:
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
“Hổ phụ không sinh khuyển tử, ta thấy La thị nữ có thể đảm đương vị trí Quốc mẫu!”
Tể tướng và Thượng thư Bộ Lễ tức đến cong cả mũi, họ không thể ngờ cục diện thay đổi nhanh đến vậy.
Ta từ một thôn nữ không nơi nương tựa, sao lại lột xác có thêm một hậu thuẫn lớn như vậy.
Chấn Bắc Hầu nắm giữ một phần ba quân quyền của Đại Chu, lời ông nói đương nhiên có trọng lượng.
Tể tướng mặt sầm xuống, tuy bè phái của hắn nhiều, nhưng rõ ràng tân đế đã có chuẩn bị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/de-hau-tinh-tham/2.html.]
Lúc này, Thị lang Bộ Hình cũng đứng ra bênh vực Tể tướng:
“Hoàng thượng, Hoàng hậu là Trung cung, nhất định phải có nhiều con cháu. Hiện giờ người dưới gối chỉ có một vị công chúa, vẫn nên lấy con cháu đích tôn làm trọng.”
Ta không nhịn được liếc nhìn Thị lang Bộ Hình, vị này quả là nhân tài, dùng con cái để áp chế ta.
Ta buồn cười muốn chết, tuy hắn đã điều tra rõ đứa bé trong tã lót bên cạnh ta…
Nhưng ta chỉ mang theo đứa hài nữ bảo bối của tân đế đến kinh thành thôi mà, bởi vì bảo bối bảy tháng không thể rời xa ta.
Đường từ biên quan đến kinh thành xa như vậy, bốn tiểu tử nghịch ngợm kia, chúng đi theo cữu cữu chúng không sướng hơn sao?
Cùng ta suýt không nhịn được cười còn có tân đế, nhưng sự chú ý của chàng lại tập trung hơn vào chuyện những người này nói về hài nữ của chàng.
Chàng nhìn Thị lang Bộ Hình và Tể tướng, nói:
“Công chúa của trẫm thì sao? Công chúa không phải bảo bối của trẫm sao? Các ngươi có ý kiến gì về công chúa của trẫm? Sao trẫm lại chỉ có một công chúa?”
Những người hàng xóm ở biên quan của chúng ta đều biết, không được nói đến hài nữ bảo bối của chàng, hơn nữa bốn đứa hài tử khiến chàng phiền toái muốn chết, chàng đã mong mỏi đến mắt cũng mờ đi, mới mong có được hài nữ.
Ánh mắt tân đế nhìn các đại thần như tẩm độc, ai bảo những người này chọc vào tổ ong vò vẽ của chàng chứ.
“Thị lang Bộ Hình Vương Chí coi thường hoàng nữ, phạt bổng lộc một năm, ba tháng không được lên triều diện kiến trẫm, bây giờ hãy lui về bế môn suy nghĩ đi.”
Một loạt hành động của tân đế khiến các đại thần há hốc mồm, Thị lang Bộ Hình Vương Chí trực tiếp bị Ngự Lâm quân kéo ra ngoài…
Mới chỉ nhắc đến hài nữ của chàng một câu, đã ba tháng không muốn nhìn thấy đối phương, ta không khỏi cảm thấy Vương Chí vừa xui xẻo vừa đáng đời.
“Hoàng thượng! Vẫn xin lấy đích tử làm trọng, La thị nữ những năm này khó có thể kéo dài huyết mạch hoàng gia, người vẫn nên đại phong hậu cung!”
Tể tướng nhất quyết muốn dùng con cái để kiềm chế ta, thậm chí dẫn theo toàn bộ quần thần quỳ xuống.
Ta không chấp nhận sự phỉ báng này:
“Tể tướng đại nhân, ai nói với ngài là ta khó có thể kéo dài huyết mạch hoàng gia?”
--------------------------------------------------