Hậu cung vốn trống trải ngay lập tức trở nên náo nhiệt, từng tiểu thư quý tộc được mẫu thân kéo đến trước mặt ta để làm quen.
“Tham kiến Hoàng hậu nương nương.”
Tuy những quý nữ này đều công khai bái kiến ta, nhưng phần lớn đều có địch ý.
Trong ánh mắt của họ, có kẻ ghen tị với ta, có kẻ coi thường ta, cũng có kẻ đến xem kịch.
Nhưng ai nấy đều xinh đẹp như hoa như ngọc.
Chắc là những người cô nương xinh đẹp nhất trong nhà.
“Tất cả bình thân.”
Ta bảo họ đứng dậy, những quý nữ này cũng không khách khí, ai nấy đều đứng lên rất nhanh.
Thậm chí bắt đầu nhìn quanh cung điện của ta, như thể tương lai họ sẽ là chủ nhân nơi này vậy.
Nổi bật nhất trong số họ là thiên kim của Tể tướng, Lưu Vân, và Dư Nhị nương của nhà Thượng thư Bộ Lễ.
Lưu Vân kiêu căng ngang ngược, lập tức vô lễ hỏi ta:
“Nương nương, hai ngày nay chúng thiếp đến bái kiến, sao không thấy Hoàng thượng đến đây?”
Ha ha, lại muốn đến đây câu giờ, mong được tình cờ gặp Hoàng đế đây mà.
Dư Nhị nương bên kia nghe nàng ta nói vậy, liền che miệng cười.
“Nương nương phải chăm sóc công chúa, hơn nữa Hoàng thượng những năm này ngày nào cũng được gặp nương nương, hai ngày không đến đây, chắc cũng là chuyện thường tình thôi.”
Ta đặt chén trà xuống, Dư Nhị nương này chắc là một kẻ ngầm nói móc.
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Ý của nàng ta là ta phải chăm sóc con, không lo cho Hoàng đế, nên trở nên lôi thôi lếch thếch mà bị Hoàng thượng chán ghét.
Hơn nữa, nàng ta nghĩ thời gian trôi qua lâu như vậy, Hoàng thượng cũng nên chán ghét ta rồi.
Tuy nhiên, chưa kịp để ta nói, ngoài điện đã vang lên tiếng ồn ào líu lo, chỉ thấy bốn hài tử của ta, từ nhỏ đến lớn, chạy vào như đàn vịt con.
Bọn chúng đồng thanh hô:
“Mẫu thân! Chúng con nhớ người lắm!”
Giọng nói vang dội đến nỗi, ta sợ sẽ dọa những quý nữ ốm yếu này sợ hãi.
Ta chỉ có thể vuốt ve đầu chúng từng đứa một an ủi:
“Các con không quen đi theo cữu cữu rồi sao? Đứa nào đứa nấy cũng hoang dã, còn nhớ mẫu thân này sao?”
Không biết là vì bốn hài tử của ta xếp thành một hàng, đứa nào cũng tuấn tú như Hoàng đế.
Hay là dáng vẻ hòa thuận vui vẻ của chúng ta đã làm đau mắt các quý nữ, sắc mặt của họ đều khó coi vô cùng.
Lúc này, hài tử lớn của ta nhìn thấy các quý nữ, mắt nó sáng lên.
Nó nói: “Á, mẫu thân sao lại có nhiều dì xinh đẹp như vậy, họ là cung nữ mà phụ thân nói sao? Hay quá, con muốn cung nữ xinh đẹp dỗ con ngủ!”
Hài tử thứ hai nghe ca ca nói vậy, cũng hưng phấn:
“Con cũng muốn, con cũng muốn dì cung nữ xinh đẹp, còn cả lão tam, lão tứ cũng muốn!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/de-hau-tinh-tham/4.html.]
Các quý nữ bị coi là cung nữ, hai đứa trẻ miệng gọi một tiếng cung nữ, trong chốc lát tất cả các thiếu nữ đều mặt mày tái mét.
Xanh không thể xanh hơn được nữa.
Con thứ hai tính cách hoạt bát, lại chỉ vào Lưu Vân nói:
“Con muốn dì ấy! Dì ấy xinh đẹp nhất!”
Ta lấy tay đỡ trán, đúng là hết cách với mấy vị tổ tông này.
Lưu Vân tay gần như muốn bóp nát, chắc chắn chưa bao giờ gặp phải tình huống này, dù sao cũng là hoàng tử của tân đế, hoàng tử còn khen nàng ta đẹp.
Nàng ta muốn lùi lại, nhưng lại không dám đẩy hai đứa trẻ ra.
“Hoàng hậu nương nương.”
Lưu Vân không dám động vào bọn chúng, phu nhân Tể tướng mặt mày âm trầm muốn đến giúp, ta sợ bà ta sẽ làm hại hai đứa trẻ, liền bảo cung nữ chặn bà ta lại.
Ta cười tủm tỉm nói:
“Ta thấy các vị đều muốn làm phi tử như vậy, không bằng ta xin Hoàng thượng phong cho các vị làm phi nhé.
Sau này đều là tỷ muội trong nhà, tỷ tỷ những năm này nuôi con cũng bất lực, tuyệt đối sẽ không bạc đãi các muội muội.
Con của ta nhiều, chia cho các muội muội chăm sóc, bản cung rộng lượng, cũng nguyện ý cho các muội muội sinh thêm con.”
Nếu đã muốn làm phi tử như vậy?
Vậy thì tất cả đều đến chăm con cho ta đi!
Lão tam và lão tứ còn nhỏ, hai đứa bé giống hệt nhau vẫn còn chảy nước mũi, nhìn hai ca ca vây quanh Lưu Vân.
Hai tiểu gia hỏa dời ánh mắt sang Dư Nhị nương.
Dư Nhị nương tuy tính cách trà xanh, nhưng trang điểm rất dịu dàng, khiến trẻ con thích.
Lúc này nàng ta thấy hai bàn tay dính dính kéo váy mình.
Dư Nhị nương suy sụp, ánh mắt tràn ngập nỗi sợ hãi khi phải chăm con:
“Hoàng hậu nương nương! Thần nữ có thể tự sinh! Đừng lại gần ta!”
Nàng ta hoảng sợ, không quan tâm những điều khác mà nói năng lung tung.
Những quý nữ khác vốn cũng có chút ý định, nhưng phần lớn chỉ muốn xem kịch, hoặc thử vận may gặp gỡ Hoàng đế.
Họ không dám công khai đắc tội với ta như Lưu Vân và Dư Nhị nương, chỉ có thể đứng tránh xa Lưu Vân và Dư Nhị nương.
Sợ rằng sẽ thu hút sự chú ý của bốn hoàng tử, bị bắt đến chăm con.
“Mẫu thân.”
Hai đứa trẻ bên cạnh Dư Nhị nương khóc lên, vì Dư Nhị nương ghét bỏ rút vạt váy ra khỏi tay chúng.
Trà xanh lộ nguyên hình, ghét bỏ muốn véo cánh tay hai đứa trẻ.
Ta vừa định ra tay, vị Hoàng đế mà các quý nữ tâm niệm đã xuất hiện.
--------------------------------------------------