Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đến Để Yêu Em

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi tan làm về thì thấy Ngô Vĩnh lại đang nằm dài trên sofa chơi game, rác rưởi vương vãi khắp sàn nhà bên cạnh.

Trước mặt là hộp cơm đã ăn xong và chưa hề được dọn dẹp.

Mớ hỗn độn này, đến một miếng cơm thừa canh cặn cũng không chừa lại cho tôi.

Tôi theo thói quen mà cau mày, đứng trước mặt hắn: “Hôm qua anh đi xem công việc thế nào rồi?”

Mọi sự chú ý của Ngô Vĩnh vẫn dồn vào trò chơi, hắn không thèm ngẩng đầu lên.

“Bảo bối, kết quả chưa có đâu.”

Lại là kéo dài.

Mỗi lần tìm việc hắn đều nói bộ phận nhân sự chưa trả lời, hoặc là đi làm được vài ngày lại bảo không thích hợp.

Hắn đã ăn chơi lêu lổng như vậy được một năm rồi, tiền thuê nhà, tiền điện nước, tất cả đều do tôi gánh vác.

Hắn vĩnh viễn chỉ có một câu: “Chờ anh đi làm có lương, anh sẽ gánh vác cùng em.”

“Làm sao có thể để Bảo bối của anh cứ bị liên lụy mãi được.”

Thời gian đầu, khi chưa có việc, hắn còn chịu làm việc nhà, giặt giũ quần áo, dọn dẹp phòng sạch sẽ, nấu cơm tối chờ tôi về.

Ba năm tình cảm, tôi an ủi mình cùng lắm thì sau này tôi phụ trách những việc bên ngoài, hắn phụ trách những việc bên trong nhà.

Nhưng gần một tháng nay, hắn càng ngày càng quá đáng, cái gì cũng không làm, chỉ nằm trong nhà chơi game. Tôi tan làm mệt c.h.ế.t đi được còn phải về dọn dẹp rác rưởi trong nhà.

“Ngô Vĩnh, chúng ta nói chuyện đàng hoàng.” Tôi không nhịn được hạ giọng.

Sự tập trung của hắn vẫn trong trò chơi: “Chờ anh đ.á.n.h xong ván này, sắp thắng rồi, đã đ.á.n.h đến nhà chính rồi.”

Tôi một tay cầm lấy điện thoại của hắn. Lý trí cuối cùng khiến tôi chỉ cố nén giận mà úp ngược chiếc điện thoại xuống, không đập nát.

Bởi vì nếu đập nát, có lẽ tôi còn phải mua cái mới cho hắn.

Hắn đột nhiên hét lớn vào mặt tôi: “Em làm cái gì vậy! Có phiền hay không hả!”

Tôi ngay lập tức thấy chua xót đầy bụng, hốc mắt đỏ hoe.

Trước kia hắn không như vậy, hắn đến một câu lời nặng cũng không nỡ nói với tôi.

Ngô Vĩnh có lẽ cũng nhận ra mình sai, đứng dậy, ôm vai tôi.

“Bảo bối, em đừng khóc, anh sai rồi. Vẫn chưa ăn cơm đúng không, anh đi nấu mì cho em.

Kết quả nhân sự phải mai mới có, hôm nay anh thả lỏng lần cuối thôi. Nếu em thấy phiền, anh sẽ không chơi nữa.”

Hắn lần nào cũng nhanh chóng xin lỗi tôi nên tôi hết lần này đến lần khác mềm lòng.

Vì nhớ những điều tốt đẹp hắn đã từng dành cho tôi.

“Vậy nếu lần này không thành công thì sao? Vẫn tiếp tục chơi?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/den-de-yeu-em/chuong-1.html.]

“Nếu lần này không thành công, anh sẽ đi giao hàng, giao cơm hộp, nhất định không thất nghiệp nữa. Thật ra suốt một năm qua anh cũng rất đau khổ. Phải tiêu tiền của em anh rất day dứt, anh nên là người gánh vác trách nhiệm.”

Tôi thầm nghĩ, tin hắn lần cuối.

Ngô Vĩnh thật sự đi làm sau khi nhận được điện thoại của nhân sự vào ngày hôm sau.

Đến ngày thứ ba đi làm, công ty tôi cắt giảm nhân sự, tôi rất không may nằm trong danh sách.

Tôi u buồn trên đường về, nhìn thấy một bóng dáng rất giống Ngô Vĩnh.

Giờ này hắn không nên ở đây, mà nên đi làm chứ.

Tôi tìm tới gần, quả nhiên là Ngô Vĩnh. “Sao anh lại ở đây? Không phải đang đi làm sao?”

Ngô Vĩnh tránh ánh mắt tôi: “Bảo bối, hôm nay em tan làm sớm thế.”

Sau đó hắn lại tiếp tục dán mắt vào tình hình quay số của tiệm vé số, cho đến khi con số cuối cùng được công bố.

Mặt hắn mừng rỡ như điên. Tôi liếc nhìn tấm vé số trong tay hắn, hắn trúng số, là 10 triệu tệ*.

(10 triệu tệ xấp xỉ 35 tỉ)

Tôi khẽ thở phào, ít nhất không cần lo lắng về tiền thuê nhà tháng sau.

“Tình hình công ty không tốt, em bị cắt giảm nhân sự.”

“Em bị cắt giảm nhân sự?” Hắn nhíu mày nhìn tôi: “Có phải em thấy anh trúng số nên cố ý nói vậy, chỉ muốn tiêu tiền của anh?”

Tôi: ???

“Ngô Vĩnh, anh thất nghiệp một năm, em còn không nói gì với anh. Bây giờ công ty em gặp khó khăn, cắt giảm nhân sự, anh lại nói em mơ ước tiền của anh, em có thể biết được anh sẽ trúng số sao?”

“Phụ nữ các cô đều là những kẻ ham danh lợi như vậy. Trước đây không nói là nghẹn lắm đúng không, bây giờ thấy tôi sắp có tiền, liền bắt đầu lôi chuyện cũ ra. Tôi có tiêu tiền gì của cô đâu, nhà ở thì tôi không ở cô cũng phải ở, ngày thường ăn uống thì toàn những thứ rẻ tiền đó thôi. Tiêu được bao nhiêu tiền!”

Tôi giận đến tay chân tê dại, hóa ra thật sự có người trở mặt còn nhanh hơn lật sách.

Bảo sao người ta nói đàn ông có tiền liền đổi tính.

Đây là cái thứ gì vậy.

“Ngô Vĩnh, người ta nói nói chuyện phải có lương tâm! Tôi ăn uống có ngon hơn anh hay ở có tốt hơn anh không! Tôi ham danh lợi thì đã sớm đá anh đi rồi! Là chính anh nói sẽ tiến lên phía trước, sửa đổi tính cách, tôi đã tin, vậy mà anh đối xử với tôi như thế!”

“À, nhưng tôi có vận may! Nhìn đi, tôi đã sớm biết mình sẽ phát tài. Tôi đã sớm chán ngấy cái việc cô quản đông quản tây rồi. Chơi game thì lần nào cũng cãi nhau như muốn c.h.ế.t vậy. Ngày thường tiêu tiền thì chi li từng chút một, cái dáng vẻ nghèo hèn đó, chia tay đi!”

Mẹ kiếp nhà anh! Tôi giận đến mức giơ tay định tát hắn lại bị Ngô Vĩnh tóm chặt cổ tay: “Đừng ép tôi động thủ đ.á.n.h phụ nữ! Chờ thêm vài ngày, chút tiền nát này tôi sẽ chuyển cho cô!”

Hắn vứt tay tôi ra, rồi quay lưng bỏ đi.

Thật là một ngày xui xẻo, công việc, tình yêu, tất cả đều tan thành bọt nước.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đến Để Yêu Em
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...