Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đến Để Yêu Em

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi đang nghĩ có nên đề nghị tiến tới với Thẩm Tinh Trạch hay không nhưng có vẻ hơi nhanh.

Sự tốt bụng và sức hấp dẫn khó hiểu của anh lại có một loại lực hút vô hình.

Từ sự quen thuộc khi mới gặp đến sự rung động không thể kiềm chế sau khi ở chung.

Khi tôi đang do dự, khi tôi lướt web thì lại thấy tên của Thẩm Tinh Trạch trên một bảng xếp hạng người giàu.

Chẳng lẽ là trùng tên...?

Không thể nào, nếu là anh, cần gì phải lưu lạc đến mức thuê chung phòng với tôi.

Chu Dao cũng sẽ không chê anh nghèo.

Tôi thử nhấn vào tên kia, quả nhiên có giới thiệu và cả ảnh chụp.

Tôi đang định xem.

Bên ngoài phòng truyền đến âm thanh.

“Tinh Trạch, em phát hiện em vẫn không quên được anh. Suốt thời gian này em ở bên Ngô Vĩnh luôn không ngừng nhớ đến anh.”

Giọng nói này là Chu Dao.

Tôi mở cửa ra liền thấy Chu Dao đang kéo tay Thẩm Tinh Trạch.

Thẩm Tinh Trạch gạt tay cô ta ra: “Chu Dao, lời này bây giờ cô lại đến nói với tôi, không thấy giả tạo sao?”

“Em thật lòng mà. Em đã chia tay Ngô Vĩnh. Chúng ta có một năm tình cảm, hai tháng ở với hắn sao có thể so được.”

“Là thấy bảng xếp hạng người giàu rồi đúng không?”

Chu Dao nghẹn lời, nhưng nhìn sắc mặt này thì hẳn là bị Thẩm Tinh Trạch đoán trúng.

“Anh trước đây giả nghèo với em, có phải lo lắng em hám tiền của anh không? Thẩm Tinh Trạch, anh thật tâm cơ! Lúc em ở bên anh, em đối xử với anh không tốt sao?”

Trời ạ, người phụ nữ này thật sự nên ở bên Ngô Vĩnh, tam quan của hai người họ quá tuyệt vời để kết hợp.

Tôi đi thẳng đến bên cạnh Thẩm Tinh Trạch, kéo tay anh lại, khẽ cười.

“Cô có phải quên rồi, bây giờ anh ấy là bạn trai tôi.”

Vẻ mặt Chu Dao phẫn uất: “Anh nói tôi hám tiền, chẳng lẽ cô ta không hám tiền sao?”

“Cô ấy hám tiền của tôi cũng là yêu tôi, nếu không cô ấy sao không hám tiền người khác?”

Nào ngờ Thẩm Tinh Trạch nói những lời khiến người ta tức giận đến vậy.

“Anh tiêu chuẩn kép rồi đó.”

Tôi lười nói thêm: “Tôi gọi điện thoại bảo Ngô Vĩnh đến đón cô nhé, đừng làm loạn ở chỗ chúng tôi nữa.”

“Tôi và tên phế vật Ngô Vĩnh đó đã chia tay rồi! Hắn chơi chứng khoán thua lỗ hết tiền, bây giờ khắp nơi vay nợ. Cô đừng liên hệ hắn. Không cần cho hắn biết tôi ở đây.”

Chu Dao có lẽ thật sự sợ Ngô Vĩnh đến, quả nhiên bỏ đi.

Khi chỉ còn lại hai chúng tôi, tôi buông tay đang kéo Thẩm Tinh Trạch.

“Thẩm đại gia, bây giờ nói rõ chuyện của anh là thế nào đi. Nếu không, ngôi miếu nhỏ này của tôi không chứa nổi pho tượng Phật lớn là anh đâu.”

Khi anh nhìn tôi, sắc mặt có chút căng thẳng.

“Tôi không cố ý lừa em. Trước đây tôi thật sự không có tiền. Sau này tôi đầu tư chứng khoán, mua bán ra vào kiếm càng ngày càng nhiều. Hơn nữa game lập trình của tôi gần đây cực kỳ nổi tiếng. Có rất nhiều người chơi, trong một khoảnh khắc tôi không biết nên mở lời với em như thế nào.”

Tôi hơi khó chịu, có phải anh cũng không tin tưởng tôi, lo lắng tôi sẽ coi trọng tiền của anh.

“Thẩm Tinh Trạch, bây giờ anh có tiền rồi, có thể dọn ra ngoài, ở căn hộ riêng. Dù sao sách tôi cũng bán rất chạy. Tôi hoàn toàn có thể tự lo được tiền thuê nhà.”

Thẩm Tinh Trạch vươn tay kéo tôi vào lòng.

“Tôi không đi. Tôi quay về đây chính là để ở bên em. Tôi thật sự không nghĩ em sẽ hám tiền của tôi. Rõ ràng em đã hôn tôi, em thích tôi. Chúng ta đừng phiền muộn nữa được không, hãy ở bên nhau thật tốt. Thật sự không cần bỏ lỡ nữa.”

Nghe những lời này của anh, tôi ngược lại có chút mơ hồ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/den-de-yeu-em/chuong-6.html.]

Chúng tôi còn chưa từng ở bên nhau, anh đang nói cái gì vậy.

“Dư Dư, tôi nói cho em một chuyện, em có thể sẽ không tin, nhưng là sự thật.”

Thẩm Tinh Trạch nói với tôi, anh kỳ thật là người trọng sinh.

Nói về kiếp trước, anh và tôi quen biết nhau là vào mùa xuân 2 năm sau.

Có một lần trời mưa, anh không mang dù, tôi che dù đưa hắn đến tòa nhà văn phòng. Vừa khéo công ty anh mở nhìn trúng tiểu thuyết của tôi, muốn chuyển thể thành game.

Kể từ lần đầu tiên che dù, anh đã có cảm tình với tôi, thường tự mình đến nói chuyện hợp tác với tôi.

Dần dần, anh bắt đầu chủ động tấn công, sau khi theo đuổi tôi hơn nửa năm, chúng tôi chính thức hẹn hò.

Ban đầu, chúng tôi rất yêu nhau.

Nhưng một năm sau, anh luôn lén lút nhắn tin sau lưng tôi, thực ra anh muốn chuẩn bị cầu hôn tôi, nghiên cứu cách tạo bất ngờ.

Tôi lại hiểu lầm anh.

Lần đó anh thật sự tính cầu hôn tôi.

Tôi vì chuyện Ngô Vĩnh phản bội trước đây, có chút đa nghi.

Hai chúng tôi cãi nhau lớn một trận.

Thẩm Tinh Trạch nghĩ chờ cầu hôn xong thì hiểu lầm sẽ tự giải quyết.

Sau đó anh phải đi công tác, ngồi trên một chuyến bay, xảy ra tai nạn.

Trước khi mất, Thẩm Tinh Trạch hối tiếc vì không kịp cầu hôn tôi. Nếu được làm lại, anh nhất định sẽ giải thích rõ ràng với tôi.

Có lẽ là chấp niệm quá lớn, Thẩm Tinh Trạch đã trọng sinh.

Khi tỉnh lại, chính là ngày anh chia tay với Chu Dao.

Anh chợt phát hiện, hóa ra cuộc đời tôi đã giao thoa với anh ngay từ lần ven đường đó.

Thẩm Tinh Trạch thật ra vẫn có tiền thuê nhà, nhưng anh muốn tiếp cận tôi sớm hơn để hiểu rõ tôi và cuộc sống tôi trải qua.

Thẩm Tinh Trạch không muốn tôi đau khổ, sở dĩ anh làm rất nhiều món tôi thích ăn, là vì anh học từ mẹ tôi.

Thẩm Tinh Trạch đã học rất lâu, vốn định làm cho tôi ăn vào ngày cầu hôn nhưng đều không có cơ hội.

Anh muốn bù đắp lại những năm tháng tôi bị Ngô Vĩnh làm tổn thương.

Nghe xong những điều này, nước mắt tôi rơi như mưa.

Khó trách tôi mới gặp anh đã có cảm giác quen thuộc.

Đối với anh, tôi luôn tin tưởng một cách vô điều kiện đến khó hiểu.

Anh có thể nấu được nhiều món tôi thích đến vậy, lại còn có hương vị bí truyền độc nhất vô nhị của mẹ tôi.

Thẩm Tinh Trạch nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi: “Em tin tôi đúng không? Tôi luôn muốn nói với em. Nhưng tôi sợ em sẽ cảm thấy tôi là một kẻ điên. Tuy nhiên, nếu em muốn tách ra khỏi tôi, tôi không thể quan tâm đến những điều đó nữa.”

Tôi vươn tay ôm chặt lấy Thẩm Tinh Trạch: “Em tin, sau này em sẽ luôn tin anh.”

Đêm chúng tôi chính thức ở bên nhau, tôi mơ thấy rất nhiều chuyện.

Cuối cùng mơ thấy trận t.a.i n.ạ.n máy bay kia, tôi ngất đi trong giấc mộng.

Tôi đột nhiên tỉnh giấc, tim đau như cắt, rồi sau đó thấy Thẩm Tinh Trạch đang nằm bình an bên cạnh, tôi vươn tay sờ qua.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, may mắn chỉ là mơ.

Thẩm Tinh Trạch mở mắt nhìn tôi: “Sao vậy?”

“Em gặp ác mộng, Tinh Trạch, sau này chúng ta sẽ ở bên nhau thật vui vẻ nhé.”

Anh hôn lên trán tôi: “Đương nhiên, ngủ đi.”

Về sau, hai chúng ta bốn mùa ba bữa, quãng đời còn lại đều sẽ thật vui vẻ.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đến Để Yêu Em
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...