Nửa đêm tôi vội vàng đi WC, thuận tay liền mở cửa.
Sau đó tôi liền thấy Thẩm Tinh Trạch đang đứng dưới vòi hoa sen, nước chảy xuống tám múi cơ bụng.
“A!” Tôi thét lên một tiếng.
Một ít bọt nước b.ắ.n tung tóe lên người tôi, áo ngủ của tôi dính vết nước cũng trở nên hơi trong suốt.
Thẩm Tinh Trạch đứng ngây người tại chỗ, sắc đỏ trên mặt lan rộng xuống cả cổ.
Tôi làm người xấu lại đi kiện trước: “Sao anh không đóng cửa!”
Anh đỏ mặt, có chút oan ức: “Thế cô nhìn thấy cửa đóng mà cũng không gõ cửa sao!”
Tôi hơi xấu hổ, nhận ra tôi đã lỗ mãng trước: “Tôi quen rồi, nhưng anh tắm cũng phải khóa cửa chứ!”
Anh gãi đầu, sắc mặt càng đỏ hơn: “Tôi cũng quen rồi.”
Thẩm Tinh Trạch lau tóc: “Tôi cũng xong rồi, cô dùng đi.”
Rồi hắn bước ra khỏi toilet.
Tôi đi WC xong.
Trở lại trong phòng, không biết có phải bị Thẩm Tinh Trạch kích thích hay không.
Ý tưởng đột nhiên tuôn trào, tôi lập tức chọn anh làm nam chính tiểu thuyết của mình.
Hiện tại thất nghiệp, tôi chỉ có thể cố gắng làm nghề tay trái.
Chờ tôi viết xong, nhìn đồng hồ đã hơn mười một giờ.
Tiếng gõ cửa vang lên.
“Cô muốn ăn bữa ăn đêm không?” Giọng nói dịu dàng của Thẩm Tinh Trạch vang lên.
Nghe anh nói vậy, tôi thật sự hơi đói.
Tôi đăng tải những gì mới viết, đi ra ngoài cửa: “Nấu gì ngon vậy?”
Thẩm Tinh Trạch đặt một tô mì trước mặt tôi. Trình bày thật sự không thua gì ngoài tiệm, nhìn thôi đã rất thèm ăn.
“Mì trộn dầu hành.”
Tôi kinh ngạc nói: “Tôi thích món này nhất!”
“Thẩm Tinh Trạch, anh có phải biết xem bói không, sao anh nấu đồ ăn nào cũng vừa đúng là món tôi yêu thích.”
“Cô cứ xem như tôi biết đi, ăn nhanh lên.”
Anh nhìn tôi cười, trong mắt giống như những ngôi sao, dịu dàng lấp lánh. Khuôn mặt kia thật sự trắng nõn sạch sẽ, thân hình cũng vậy, nhìn thôi đã rất thích hợp để dày vò.
Thấy thế, các hình ảnh tôi vừa xông vào phòng tắm rồi sau đó dùng anh viết tiểu thuyết ùa vào trong đầu.
Mặt tôi nóng bừng, vội vàng cúi đầu ăn mì để che giấu.
Tô mì này thật sự quá tuyệt, thuê chung nhà với Thẩm Tinh Trạch quá thật là tôi quá lời.
Không qua mấy ngày sau, tôi nhận được tin tức về buổi họp lớp.
Tôi và Ngô Vĩnh học cùng một lớp, nếu đi chắc chắn sẽ phải chạm mặt hắn.
Ý định ban đầu của tôi là không muốn đối mặt với Ngô Vĩnh.
Tình cảm ba năm, nói không đau lòng là giả.
Nếu không, tôi đã không chấp nhận thái độ của hắn suốt nhiều tháng như vậy, tự lừa dối mình.
Không ngờ một tấm chân tình lại đem đi nuôi chó.
Đã phí hoài thanh xuân, tiền bạc thì không thể tiếp tục phí nữa.
Hắn nói sẽ chuyển tiền, nhưng mấy ngày nay không thấy động tĩnh, tôi phải đối mặt đòi cho bằng được.
Ngô Vĩnh là người sĩ diện, trúng giải lớn, chắc chắn sẽ đi khoe khoang và phô trương sự giàu có.
Ngày tôi đến buổi họp lớp, chưa bước vào đã nghe thấy mọi người đang bàn luận về tôi.
“Ngô ca, Giang Dư Dư đâu?”
“Đúng vậy, trước đây hai người như hình với bóng mà.”
“Hôm nay cô ấy không đến sao? Tôi không nghe nói gì.”
Sau đó, tôi thấy Chu Dao, người ngày đó đã lừa tình Thẩm Tinh Trạch đẩy cửa phòng riêng bước vào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/den-de-yeu-em/chuong-3.html.]
Cô ta lập tức đi thẳng về phía Ngô Vĩnh.
Tôi hít một hơi kinh ngạc.
Người này nói sẽ bám người giàu có, quả nhiên đi thật.
Thế giới rộng lớn như vậy, cô ta cố tình chọn Ngô Vĩnh.
Tôi thấy Ngô Vĩnh ôm eo Chu Dao cười đắc ý.
“Mọi người đừng nói lung tung, tôi và Giang Dư Dư chia tay rồi. Bảo bối của tôi bây giờ là Dao Dao. Để cô ấy nghe được sẽ không vui.”
Ôi trời, tôi thật muốn có một đôi tai không nghe thấy hắn gọi ai là "Bảo bối" nữa.
Có người nhìn về phía tôi và nói: “Dư Dư, cậu đến rồi.”
Trong khoảnh khắc, mọi người đều nhìn về phía tôi, không khí có vẻ quái lạ.
Tôi đón ánh mắt họ đi vào, chọn một chỗ ngồi xa Ngô Vĩnh nhất.
Tôi thản nhiên nói: “Đúng vậy, mới chia tay ba ngày.”
Lời này ý tứ rất rõ ràng.
Tôi và hắn chia tay ba ngày, hắn đã có người mới.
Những người trên bàn không dám nói thẳng, nhưng xì xào to nhỏ thì không ít.
Năm đó, chính Ngô Vĩnh đã mặt dày theo đuổi tôi. Hắn hát dưới ký túc xá, tỏ tình công khai trên bục cờ rồi bị phạt khiến đừng nói trong lớp, cả trường đều biết hắn đang theo đuổi tôi.
Chẳng qua, nếu không phải hắn biết dùng thủ đoạn như vậy, tôi cũng sẽ không bị hắn che mắt lâu như thế.
Thời gian trôi qua càng lâu, tôi càng để tâm đến Ngô Vĩnh, cũng càng khoan dung.
Nhưng hắn lại sớm đã không còn là dáng vẻ lúc trước.
Chu Dao đ.á.n.h giá tôi vài lần, sau đó nhếch môi cười.
“Chị à, chị cũng có khác gì đâu, đừng tưởng tôi không biết, chị cũng đã tìm được người khác rồi.”
Tôi biết Chu Dao nhận ra tôi.
Thôi, đã chia tay rồi thì truy cứu những điều này căn bản không còn ý nghĩa gì.
Ngược lại, Ngô Vĩnh nghe nói tôi đã tìm được người khác, sắc mặt trở nên khó coi, ánh mắt nhìn thẳng về phía tôi.
“Giang Dư Dư, em thật sự đã tìm bạn trai mới rồi sao?”
Tôi cười một tiếng: “Anh chỉ cho quan đốt lửa, lại không cho dân chúng thắp đèn sao? Liên quan gì đến anh?”
“Vậy là em thừa nhận. Hóa ra em đã sớm thay lòng, còn muốn giả bộ là tôi phụ bạc em. Em thật quá tâm cơ.”
Trời ơi, tôi quả thật đã xem nhẹ khả năng phản đòn của hắn.
Mục đích tôi đến đây chỉ có một: đòi tiền. Tôi không muốn dây dưa với hắn nữa.
“Hôm nay là họp lớp, đừng để chuyện tình cảm của hai chúng ta làm trò cười cho mọi người. Nhưng có rất nhiều khoản nợ anh chưa tính suốt một năm qua, ăn của tôi, dùng của tôi, anh nói sẽ tính toán rõ ràng với tôi. Đợi mấy ngày rồi không thấy anh đề cập, anh giữ lời đi chứ.”
Ngô Vĩnh ham thể diện, câu này vừa ra, sắc mặt hắn càng thêm khó coi.
Hắn lập tức cầm điện thoại lên, chuyển năm vạn tệ* cho tôi với vẻ căm phẫn.
(5 vạn tệ xấp xỉ hơn 180 triệu)
“Em kiểm tra đi, gần đây tôi tương đối bận, đã quên thôi. Có bao nhiêu không cần trả lại. Trước đây tôi gặp chút khó khăn, hôm qua đã giải quyết xong. Tôi sẽ không thiếu em. Tối nay ăn uống cũng do tôi thanh toán.”
Hắn quả thật độc ác, nói cái gì mà gặp khó khăn là muốn nói với mọi người rằng, là tôi chê hắn nghèo mà chia tay.
Không thiếu tôi ư? Tin nhắn WeChat hắn không trả lời, nếu không tôi cũng không muốn làm sự việc xấu xí như vậy.
Chu Dao lả lơi nói: “Bảo bối, anh khổ quá rồi. Chị ấy không thông cảm cho anh, sau này em nhất định sẽ không như thế.”
Tôi nhìn hai người kẻ tung người hứng thật sự quá buồn cười.
“Hai người rất xứng đôi, sống tốt với nhau đi.”
Tôi đã nhận xong năm vạn tệ.
“Nếu tôi thật sự chê anh, sẽ không để anh ăn không ngồi rồi, không làm gì suốt một năm. Ngô Vĩnh, con người nên biết điều một chút. Anh là người đề nghị chia tay. Đồ anh mời tôi sẽ không ăn, khó nuốt trôi. Mọi người, tôi xin phép đi trước. Sau này có thể tụ tập riêng.”
Nói xong, tôi quay người bỏ đi.
--------------------------------------------------