Tôi suy sụp dựa vào ven đường liền thấy một người phụ nữ khác cũng đang chia tay bạn trai.
“Cái bộ dáng vẻ nghèo hèn này của anh, tôi đã sớm nên chia tay rồi! Chờ anh lâu như vậy, tôi đi tìm người giàu có chẳng phải tốt hơn sao?”
Tôi cứ ngỡ người phụ nữ này giống tôi, nhưng nhìn người đàn ông kia cao ráo, mày thanh mắt tú, đẹp hơn cả Phan An.
Người đàn ông có vẻ hơi oan ức, nhìn đáng thương như một chú ch.ó hoang lang thang đầu đường.
“Chu Dao, từ khi quen nhau đến nay, tuy điều kiện của anh không đặc biệt tốt, nhưng sinh nhật em muốn quà gì, anh đều cố gắng đáp ứng. Em luôn nói người nhà bệnh, hỏi anh hết khoản này đến khoản khác, anh xoay sở cũng được mười vạn cho em. Anh tự thấy trong khả năng của mình, anh không hề bạc đãi em. Nếu em thật sự cảm thấy anh không thể thỏa mãn em, em cứ theo lời em nói mà đi tìm người giàu có.”
Tôi vừa nghe xong mới biết người đàn ông này cũng giống tôi.
Chu Dao vẫn đầy vẻ khinh thường: “Anh nhìn cái dáng vẻ suy sụp của anh đi, trừ tôi ra còn ai thèm muốn anh nữa! Cũng chỉ có tôi ở bên cạnh anh không rời không bỏ mấy năm nay, cả ngày ủ rũ trong cái phòng đó, như mắc bệnh tự kỷ vậy. Sống không ra người không ra quỷ, tôi tiêu chút tiền của anh thì làm sao! Trừ tôi ra sẵn lòng tiêu tiền của anh!”
Trời ạ, cô ta đang lừa tình đó.
Còn tồi tệ hơn Ngô Vĩnh, Ngô Vĩnh ít ra còn vẽ tới viễn cảnh tương lai.
Có lẽ do cảm xúc cộng hưởng vì vừa chia tay quá mạnh, tôi lập tức đi tới bên cạnh người đàn ông, kéo tay anh.
“Ai nói không ai muốn anh ấy, anh ấy đẹp trai như thế, tôi muốn đấy.”
“Thẩm Tinh Trạch, được lắm, hóa ra đã sớm lén lút qua lại với người phụ nữ khác! Vậy thì chúng ta chia tay! Mười vạn đó coi như là phí tổn thất thanh xuân mấy năm nay của tôi!”
Chu Dao kiêu căng ngạo mạn nói xong liền bỏ đi để lại tôi và Thẩm Tinh Trạch nhìn nhau.
Tôi ngượng ngùng buông tay anh: “Anh không trách tôi xen vào việc của người khác chứ.”
Thẩm Tinh Trạch nhìn tôi lắc đầu: “Sẽ không. Hôm nay tôi cũng tính chia tay hẳn với cô ta.”
May mà chưa bị tẩy não hoàn toàn.
Tôi xoay người muốn đi, anh lại kéo tay tôi. Đôi mắt sạch sẽ nhìn chằm chằm tôi:
“Cô nói muốn tôi là nói thật sao?”
Tôi lập tức cứng người.
Lẽ nào cuộc đời này tôi không thoát khỏi vận rủi nuôi đàn ông?
Thẩm Tinh Trạch đúng là đẹp trai hơn Ngô Vĩnh, nhưng tiền bạc của tôi trước đó cũng đã bị Ngô Vĩnh cuỗm sạch rồi, không còn một xu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/den-de-yeu-em/chuong-2.html.]
Số tiền mà hắn nói sẽ chuyển cho tôi, cũng chẳng biết đến bao giờ mới có.
“Trai đẹp, tôi cũng muốn lắm, nhưng bây giờ tôi nghèo đến mức tiền thuê nhà tháng sau cũng không trả nổi.”
Thẩm Tinh Trạch khẩn thiết nói: “Tôi có thể gánh vác tiền thuê nhà cùng cô.”
Người này trí nhớ không được tốt lắm, tùy tiện có thể cho người ta tiền.
Nhưng tôi cũng không có lá gan tùy tiện dẫn anh về nhà.
“Tôi biết nấu cơm, giặt quần áo, làm vệ sinh. Tôi chuyên làm sườn kho tàu, cánh gà chiên Coca, cà tím kho tương……”
Sao anh lại chuyên làm những món tôi thích nhất chứ.
“Anh muốn cái gì?”
Tôi không hiểu.
“Tiền trên người tôi bây giờ không đủ thuê chỗ ở cũ, bị chủ nhà đuổi ra ngoài. Tôi vừa nghe thấy cô cũng bị một gã tra nam lừa đảo.”
Đồng bệnh tương liên, lại còn đưa tiền, nấu cơm giúp, đối với một con ma nghèo mà nói, không có gì đáng sợ hơn cái nghèo.
“Được, thức ăn và vệ sinh đều do anh làm, nhưng đi cùng tôi đến chỗ chủ nhà làm chứng, nói là đến thuê chung, gánh vác một nửa tiền thuê nhà với tôi.”
Nếu anh thật sự mưu đồ hãm hại, ít nhất cũng có người biết mà nhặt xác báo cảnh sát.
May mắn là căn nhà thuê lúc trước có hai phòng ngủ một phòng khách.
Vì tôi buổi tối đôi khi phải viết lách, không thích bị quấy rầy, cần một phòng hoàn toàn yên tĩnh. Hiện tại có thể dọn ra một phòng cho anh ở.
Tôi biết Thẩm Tinh Trạch làm về lập trình, cụ thể là lĩnh vực nào tôi cũng không hiểu lắm.
Sau khi chuẩn bị xong xuôi mọi thứ trong ngày, tôi nếm thử tài nấu nướng của Thẩm Tinh Trạch. Rõ ràng là lần đầu tiên ăn, lại có một hương vị quen thuộc.
Có lẽ tay nghề anh quá tốt, món ăn nào cũng giống hệt mẹ tôi làm, tôi lại nghĩ đến mẹ tôi.
Đáng tiếc tôi vụng về, làm thế nào cũng chỉ bằng cái lông gà vỏ tỏi so với mẹ tôi.
Sau khi ăn xong, cả hai chúng tôi đều trốn về phòng của mình.
--------------------------------------------------