Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đều Là Người Một Nhà

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

08

Ngày hôm sau khi tôi đăng ký tour du lịch, chính là sinh nhật của cặp sinh đôi nhà con cả.

Con cả tổ chức tiệc sinh nhật cho các con.

Mời cả lão Lý và tôi, cùng với gia đình của con trai thứ hai và con thứ ba.

Ai đến dự cũng không thể tay không mà đến.

Lão Lý với tư cách là ông nội, lại càng không thể tay trắng mà đến.

Ông tặng mỗi đứa cháu một phong bao lì xì hai nghìn, xem như quà sinh nhật.

Bao lì xì vừa mở ra, bầu không khí lập tức trở nên sôi động.

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Cặp song sinh reo to “Ông nội vạn tuế!”, rồi quay sang nhìn tôi:

“Bà Văn Anh ơi, bà tặng quà gì cho tụi cháu thế ạ?”

Tôi nghẹn lời.

Trẻ con gì mà vô lễ thế chứ.

Tôi đâu phải bà nội ruột của chúng, sao lại đòi quà tôi?

Mà kể cả là bà nội ruột đi nữa, ông nội đã tặng rồi, bà nội đâu nhất thiết cũng phải tặng?

Tôi và mấy đứa nhỏ này cũng không thân thiết gì mấy.

Lần trước cặp song sinh đến chơi, vì chuyện truyền đạt lời nói mà giữa tôi và vợ chồng con cả đã có chút xích mích.

Tôi không tin mấy câu đòi quà hôm nay là do bọn trẻ tự nghĩ ra.

Rốt cuộc là do con cả dạy, hay con dâu cả xúi, tôi cũng chẳng biết được.

Nhưng họ cũng quá xem thường tôi rồi đấy chứ.

Tưởng rằng mở miệng trước mặt bao nhiêu người như vậy là có thể ép tôi được sao?

Không nghĩ xem tôi đã sống đến từng này tuổi, chuyện gì chưa từng trải qua.

Tôi xoa đầu bọn trẻ, mỉm cười nói:

“Ông nội với bà nội là người một nhà, ông nội tặng rồi thì cũng như bà nội tặng rồi đấy.”

Tôi cố ý nhấn mạnh ba chữ “người một nhà”.

Bình thường họ chẳng hay dùng ba chữ đó để bịt miệng tôi là gì?

Giờ thì tiện thể trả lại cho họ.

Con dâu cả quay mặt đi, nét mặt không vui.

“Phải đó dì Văn Anh, nghe nói dạo trước dì chăm sóc con bé Nhân Nhân nhà thằng hai rất tốt mà.”

Tôi liền nhân cơ hội tiếp lời:

“Cũng nhờ con bé Nhân Nhân hiểu chuyện, vô tư thoải mái, nói gì thì cả con bé và Dục Đình cũng chẳng để bụng.”

Không giống như con cái nhà cô, chỉ biết thêm mắm dặm muối rồi méc tội lung tung.

Con dâu cả hừ lạnh một tiếng:

“Thật sao, vậy chắc là vì chưa tiếp xúc nhiều thôi.

“Trẻ con càng đông càng vui mà, ba con với dì ở nhà cũng đỡ cô đơn.

“Hay là mấy hôm tới để cả hai đứa nhỏ nhà con qua ở chung luôn nhé.”

Vừa dứt lời, đám người đang cười cười nói nói đều sững lại.

Tất cả ánh mắt đồng loạt nhìn về phía con dâu cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/deu-la-nguoi-mot-nha/6.html.]

Nhưng nhìn vẻ mặt thản nhiên ăn uống của con trai cả, tôi lập tức hiểu rõ.

Thì ra vợ chồng hai người họ đã bàn bạc từ trước rồi.

Tôi nhìn sang lão Lý.

Ông dùng ánh mắt ra hiệu rất rõ ràng, bảo tôi mau mau từ chối.

Không ngờ, trong ánh mắt đầy mong đợi ấy, tôi lại mỉm cười gật đầu:

“Được thôi.

“Vừa hay có người bầu bạn với lão Lý.”

Dù sao tôi cũng chuẩn bị đi du lịch, người trông trẻ chỉ có thể là lão Lý.

Ông có thể không hỏi ý tôi mà đồng ý với nhà con trai thứ hai, thì tôi cũng có thể không cần hỏi ông mà đồng ý với nhà con trai cả chứ.

Chuyện thuận nước đẩy thuyền như vậy, ai mà không làm được?

Nghe xong, sắc mặt lão Lý lập tức thay đổi.

Trước khi ông kịp lên tiếng, tôi đã nhanh miệng nói thêm:

“Lịch học của Nhân Nhân hình như kín lắm đấy, đến lúc đó một mình lão Lý trông cả ba đứa nhỏ, cuộc sống hẳn sẽ rất phong phú.”

Tôi vừa cười vừa trêu, ánh mắt quét qua mọi người trong phòng.

Con dâu cả ngạc nhiên:

“Ba cháu trông một mình? Dì Văn Anh, thế còn dì thì sao?”

Tôi càng cười rạng rỡ hơn:

“Các chị em của dì rủ nhau đi du lịch, đặt tour hết rồi, khởi hành ngay ngày kia.”

09

Nụ cười trên mặt con dâu cả lập tức tắt hẳn, trông thấy rõ bằng mắt thường.

Tôi liếc sang con dâu thứ, cô ta lập tức có vẻ sốt ruột.

“Chị dâu à, lịch học của Nhân Nhân kín cả ngày rồi, chắc là không còn thời gian và sức lực đâu ha.”

Vừa nói, cô ta vừa nhìn về phía lão Lý, mong chờ được ông xác nhận.

Còn dùng khuỷu tay huých nhẹ chồng mình, ra hiệu cậu ta mau lên tiếng.

Con trai thứ hai ngẩng đầu, nhìn thoáng qua con trai cả, rồi lập tức cúi đầu ăn tiếp.

Rõ ràng khi xảy ra mâu thuẫn, hai người đàn ông đều muốn rút lui khỏi cuộc chiến, đẩy vợ mình ra tiền tuyến.

Dù sao, hai người họ là anh em ruột mà.

Quả nhiên, con dâu cả lập tức đổi sắc mặt, giọng nói chua chát:

“Ý gì đây hả Dục Đình, ba có thể trông Nhân Nhân, lại không thể trông hai đứa nhà tôi à?

“Chẳng lẽ ba chỉ có mỗi thằng hai là con trai, chỉ có Nhân Nhân là cháu gái thôi chắc?”

Con dâu cả là người thẳng tính, nói chuyện cũng rất trực diện.

Nhưng con dâu thứ thì làm ăn buôn bán, không giống như chị dâu cả dễ phát nổ.

Cô ta vẫn cười tươi đáp lại:

“Chị à, chị xem chị nói kìa, em đâu có ý đó.

“Chẳng qua là lo ba bận đưa đón Nhân Nhân đi học, mà lại không thể lái xe, sợ không có thời gian nấu ăn cho hai đứa cháu của em ấy chứ, đến lúc đó chẳng lẽ để chúng nó đói?

“Vả lại, nếu mà nói đến chuyện thân thiết, ba là ông nội ruột của hai đứa nhà chị đó nha. Sinh nhật Nhân Nhân ba chỉ mừng có hai ngàn, còn nhà chị thì những bốn ngàn lận đó.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đều Là Người Một Nhà
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...