Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Diệp lạc vô thanh

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chớp mắt đã vào thu.

Chuyện của Bùi Triệt gây xôn xao trên mạng, bệnh viện đã sa thải anh.

Để bồi dưỡng sức khỏe, tôi có một kỳ nghỉ dài hạn.

Chờ Bùi Triệt ký thỏa thuận ly hôn xong.

Một tháng ngắn ngủi, long trời lở đất.

Nỗi đau khi bị phản bội, thỉnh thoảng sẽ ngóc đầu trở lại vào đêm khuya.

Thu Vũ Miên Miên

Chúng tôi từng có những ký ức đẹp đẽ, từng có nụ hôn khó kiềm chế, cũng vì đầu ngón tay chạm vào nhau mà mặt đỏ tim đập.

Chính bởi vì có những thứ này, ba năm qua mới càng giống như một giấc mơ.

Sau khi tỉnh dậy, là hiện thực đẫm máu.

Tôi khó chịu, uất ức, không cam lòng, đau khổ.

Cũng may là không đến mức không thể chịu nổi.

Cuối cùng thời gian sẽ mài mòn tất cả.

Vài ngày sau, lúc đêm khuya, Bùi Triệt gọi điện thoại tới cho tôi.

Tôi đang chải lông cho Bột, nên mở loa ngoài.

Giọng Bùi Triệt vang vọng trong căn phòng trống trải.

Tôi nghĩ anh muốn bàn về điều khoản ly hôn với tôi.

Nhưng anh lại nói về quá khứ.

Nực cười thật.

Kẻ phản bội trước, rốt cuộc lại trở thành người “thâm tình” nhất.

“...Kiều Kiều, em còn nhớ lần ở thung lũng Hạnh Phúc, em muốn qua cầu, anh cõng em trên lưng không?”

Tôi rất bình tĩnh: “Nhớ, tháng thứ ba sau khi kết hôn, là ngày sinh nhật của tôi. Cặp đôi tình nhân đến đích đầu tiên có thể thắng được một cái bánh ngọt nhỏ. Nhưng anh không cẩn thận làm tôi ngã xuống nước.”

Bùi Triệt cười cười: “Đúng vậy, anh tự trách cả ngày, ở quán lẩu, em uống say, lại gần hôn anh, nói em không trách anh.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/diep-lac-vo-thanh/chuong-12.html.]

“Đó là lần thứ nhất anh rung động vì em.”

Tôi không nói gì, vỗ vỗ m.ô.n.g Bột, nhìn nó nhảy tới nhảy lui trên sô pha.

Bùi Triệt lại hỏi: “Em còn nhớ cái đêm em xảy ra tai nạn xe không?”

“Nhớ, anh bị thương vì tôi, tôi khóc.”

“Sau đó là lễ giáng sinh.”

“Nhớ.”

“Đêm giao thừa anh tăng ca, em đến đưa sủi cảo.”

“Nhớ.”

“Mặt trời mọc trong đêm tuyết Nam Đường, mặt trời lặn ven hồ Tung Minh.”

“Nhớ.”

Bùi Triệt ngậm miệng, rất lâu sau, giọng anh khàn khàn: “Nam Kiều, hồi ức của chúng ta, nhiều đến mức nói cả đời cũng không hết.”

“Đúng vậy, nói cả đời cũng không hết.”

Tôi nở nụ cười: “Nhưng khoảnh khắc anh ngủ với Lục Vân, tất cả hồi ức đều không còn liên quan đến anh nữa. Người phản bội tất cả là anh, vậy nên người đau khổ, cũng là anh.”

Tôi nghe thấy tiếng hít thở tràn ra vì đau đớn của Bùi Triệt.

“Bùi Triệt, tôi sẽ không xóa bỏ quá khứ thuộc về chúng ta.”

“Bởi vì tôi đã từng hạnh phúc, vô cùng hạnh phúc.”

“Thế nhưng, chỉ đến thế mà thôi. Tôi có thể trò chuyện về quá khứ đã qua cùng anh, không phải bởi vì luyến tiếc nhiều, mà là tôi đã buông bỏ rồi.”

“Không ai quy định, một người nhất định phải đi cả đời cùng một người khác.”

“Tôi sẽ không quay đầu, cũng sẽ không tha thứ.”

Đầu dây bên kia rơi vào im lặng thật lâu.

Bùi Triệt khàn giọng hỏi: “Anh không còn cơ hội nữa, đúng không?”

Tôi vuốt lỗ tai Bột: “Nhanh chóng đưa đơn ly hôn cho tôi, chia tay trong êm đẹp đi.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Diệp lạc vô thanh
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...