Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Diệp lạc vô thanh

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bùi Triệt ngồi trong phòng khách.

Rất lâu vẫn không nói gì.

Không biết có phải bị anh làm cho tức giận hay không, sau khi ăn cơm xong, bụng của tôi trở nên hơi trướng.

Không do dự, tôi mặc áo khoác định ra ngoài đến bệnh viện.

Bùi Triệt giương mắt nhìn tôi, thấy khuôn mặt trắng bệch của tôi, hỏi: “Sao vậy?”

Tôi tránh tiếp xúc với anh, mở app gọi xe.

Bùi Triệt nhìn thấy điểm đến tôi định vị ở bệnh viện, anh cầm quần áo lên: “Muộn thế này rồi, không gọi được xe đâu, đừng cậy mạnh, anh lái xe đưa em đi.”

Anh nói thật.

Vừa nói xong, điện thoại của anh lập tức vang lên.

Trên màn hình xuất hiện tên Lục Vân.

Có lẽ xuất phát từ bản năng muốn sống, tôi đoạt lấy, nhấn nghe tin nhắn của Lục Vân.

“Bùi Triệt, em không thoải mái, đưa em đi bệnh viện đi!”

Kết quả Lục Vân lại gọi tới.

Tôi lập tức nhận điện thoại: “Con mẹ nó cô mà gọi tới một lần nữa, tôi sẽ tự tay xé xác cô.”

Nói xong, hung hăng ném điện thoại lên tường.

Màn hình vỡ tan tành.

Tôi không biết mình bị làm sao, trán đổ đầy mồ hôi.

Bùi Triệt không hề chần chừ, dìu tôi đi ra ngoài.

Khi đi qua cửa, anh khom lưng nhặt điện thoại bị vỡ.

Khoảnh khắc đó, màn hình sáng lên.

Lục Vân gửi tin nhắn: “A Triệt, nếu đây là lựa chọn của anh, em biến mất ở thế giới này, có thể sẽ tốt hơn không…”

Sắc mặt Bùi Triệt lập tức thay đổi, anh quên mình muốn làm gì, bấm gọi điện thoại, mặc quần áo vào rồi xông ra ngoài.

Ngay cả cửa cũng quên đóng.

Tiếng động cực lớn làm đèn ở hành lang sáng lên.

Người hàng xóm mở cửa, tò mò nhìn tôi.

Cuối cùng tôi không chịu nổi, quỳ trên mặt đất: “Phiền anh đưa tôi đến bệnh viện.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/diep-lac-vo-thanh/chuong-9.html.]

Tôi không biết mình đang mang thai.

Lại còn sắp sinh non.

Lúc Từ Nam Khanh chạy tới, đúng lúc nghe thấy bác sĩ nói: “Cô muốn giữ đứa bé không? Nếu bây giờ không xử lý thì rất khó giữ được.”

Thật ra trên đường tới đây, tôi đã sớm cảm giác được.

Cũng đã quyết định xong.

“Không giữ.”

Từ Nam Khanh dừng ở cửa.

Người vào là y tá khoa của họ.

Một người chị nhiệt tình.

Thu Vũ Miên Miên

Cô ấy cho rằng tôi và Bùi Triệt cãi nhau, vừa khuyên tôi bình tĩnh, vừa cầm điện thoại của tôi, gọi điện cho Bùi Triệt.

“Chuyện đứa nhỏ phải cân nhắc thật kỹ, Bùi Triệt đi đâu thế? Vợ bị như này mà cũng mặc kệ.”

Trong suy nghĩ của thế hệ trước, con cái là do hai vợ chồng cùng quyết định.

Tôi đột nhiên cảm thấy rất mệt mỏi.

Giờ phút này, không còn sức để ngăn cản nữa.

Trong khoảnh khắc điện thoại được kết nối, giọng của Lục Vân lại truyền ra trước.

Hơi khàn.

“Nam Kiều, để chị đắc ý nhiều ngày như vậy, thật sự xin lỗi nhé.”

“Bây giờ Bùi Triệt đang ở trên giường của tôi, có phải chị chọc giận anh ấy không?”

“Anh ấy vừa mới đối đãi với tôi thật sự rất nhiệt tình đấy.”

Nữ đồng nghiệp biến sắc, nhanh chóng cúp máy.

Chờ tỉnh táo lại rồi lại gọi tiếp, sau đó lại tắt máy.

Tôi đã quen với ánh mắt đồng cảm của người khác, bình tĩnh mỉm cười: “Ngại quá, anh ấy ngoại tình, khiến mọi người chê cười rồi.”

Vậy cũng tốt, dù sao bệnh viện cũng là một trung tâm buôn chuyện.

Giáo sư Bùi tấm lòng rộng mở, lại bị khui scandal ra trước mặt mọi người, khoảng cách ngày xui xẻo của anh không còn xa nữa.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Diệp lạc vô thanh
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...