Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Dụ được em bé nhà cậu chưa?

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi từ thư viện trở về ký túc xá thì phòng vắng tanh. Hai đứa bạn cùng phòng lại vắng mặt.

Tôi ngồi nghiêng người, một tay chống cằm, tay kia lướt laptop chuẩn bị cho kỳ thi tiếng Anh cấp 6.

Tiêu Minh Thần tập luyện xong về phòng tắm rửa thay đồ.

Nghe thấy tiếng mở cửa, tôi ngẩng lên nhìn. Áo thể thao ướt đẫm mồ hôi của Tiêu Minh Thần dính sát vào cơ thể, trưng ra những thớ cơ bắp cuồn cuộn cùng bụng sáu múi hoàn hảo.

Tôi đã quá quen với cảnh này, bình thản cúi xuống tiếp tục học. Ngược lại, Tiêu Minh Thần xông tới gần, mặt mày hớn hở lải nhải đủ thứ chuyện.

Tôi bực quá đẩy phắt cái mặt nhễ nhại mồ hôi của cậu ấy ra: "Đừng dí sát thế, tôi đang học đây."

Tiêu Minh Thần liếc nhìn tôi đầy vẻ tủi thân: "Ừ... vậy để tôi đi tắm."

Tôi dõi mắt theo hắn đóng sập cửa phòng tắm. Thở phào nhẹ nhõm, tôi lại vùi đầu vào sách vở.

Tiêu Minh Thần được tuyển thẳng vào khoa thể thao, thành tích học cũng tạm ổn.

Tính tình cậu ấy khá xởi lởi, dễ hòa đồng, từ ngày nhập học đã nhanh chóng thân thiết với mọi người - chỉ trừ tôi là không ưa được cái kiểu đó.

Thậm chí còn hơi ghét. Vì cậu ấy quá ồn.

Tính tôi vốn trầm, có lẽ do cách giáo d.ụ.c của gia đình.

Dù sau một thời gian sống chung đã bớt khó chịu hơn, nhưng tôi vẫn không ưa nổi cái tính bộp chộp của cậu ấy.

Lần này cậu tắm xong lại như mọi khi, vẫn trần như nhộng nghênh ngang đứng trước mặt tôi.

Ít nhất quấn cái khăn tắm vào đi chứ.

Giữa ban ngày ban mặt mà lại đi khoe"chim cò" trong phòng. Chẳng hiểu sao mỗi lần cậu ấy đi tập về tắm là hai đứa kia lại đi vắng như có hẹn trước.

Có lẽ cậu ấy nghĩ phòng chỉ có hai người nên chẳng cần mặc đồ, tắm xong là lồ lộ bước ra. Nhưng hễ có người khác là cậu mặc chỉnh tề ngay.

Tôi nhìn bụng sáu múi lấp lánh cùng"vũ khí" đáng nể của cậu ấy, lại quay sang bóp nhẹ lớp mỡ mềm xệ trên bụng mình do lười vận động.

Cuối cùng không nhịn được, tôi cất lời: "Tiêu Minh Thần, cậu không mặc đồ vào được không? Cậu cứ thế lòng vòng trong phòng thật là chướng mắt."

"Dù tôi là con trai đi nữa, cậu cũng không thể cứ trần truồng đi lại như chốn không người được. Đồ chơi của cậu sắp đập vào mặt tôi rồi đấy."

Nghe lời tôi, hắn sững người, đôi mắt ánh lên vẻ thất vọng rồi vội khoác áo vào.

"Xin lỗi...Tớ không ngờ cậu để tâm đến vậy, lần sau tớ sẽ không thế nữa..."

Tôi hài lòng quay lại bàn học.

Tiêu Minh Thần ủ rũ ngồi thụp xuống giường, mở nhóm chat. Tin nhắn trong nhóm liên tục hiện lên.

[Thế nào? Lần này có dụ được không?]

Tiêu Minh Thần nhắn lại: [Không, cậu ấy bắt tôi mặc đồ vào.]

[Ê, với loại người như Trần Túc An thì cứ thẳng thừng tỏ tình đi.]

[Mọt sách như cậu ấy đời nào hiểu được ẩn ý của cậu. Cậu bị cậu ấy câu đến mỏi cả mồm rồi này.]

Một thành viên khác xen vào: [Nói vậy không đúng, Trần Túc An còn chẳng buồn thả câu, tự Tiêu Minh Thần đã mắc cạn rồi.]

Tiêu Minh Thần nhìn hai người bạn chat qua lại, lặng lẽ tắt điện thoại đi pha trà.

Tôi c.ắ.n nắp bút chăm chú ghi chép, mải mê đến nỗi không để ý cậu ấy đang làm gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/du-duoc-em-be-nha-cau-chua/chuong-1.html.]

Đột nhiên mũi ngửi thấy mùi trà lài thoang thoảng.

Tôi ngẩng đầu lên, thấy Tiêu Minh Thần đang đứng cạnh bàn. Trên tay cậu ấy là một tách trà nóng, mu bàn tay trắng nõn nà, gân xanh lộ rõ, những ngón tay thon dài khéo léo ôm trọn chiếc tách.

Làn khói nghi ngút tỏa hương thơm ngát.

Cậu ấy đặt tách trà xuống bàn tôi: "Nè... cậu đừng học khuya quá, nhớ nghỉ ngơi chút đi."

"Trà tớ để đây, nhớ uống nha."

Nhìn bóng lưng vội vã như muốn che giấu điều gì đó của Tiêu Minh Thần, tôi nhấp ngụm trà, trong lòng chợt dâng lên chút áy náy.

Cậu ấy chỉ là một chàng trai thích khoe thân mà thôi.

Chỉ vì ghen tị mà tôi nỡ đối xử tệ với cậu đến thế sao?

Thật đáng hổ thẹn!

Từ ngày nhập học tới giờ, ác cảm của tôi dành cho Tiêu Minh Thần cứ thế mà tan biến. Nếu không phải vì cái tật ồn ào của cậu ấy, có lẽ cậu đã là một bạn cùng phòng hoàn hảo.

Ví như hôm nay, tôi lười đến mức suýt thua cuộc chiến nội tâm. Ngồi vật vã trên giường tự thuyết phục cả trăm lần, cuối cùng mới chịu lết thân xuống chuẩn bị đi lấy nước ngâm chân.

Thế mà Tiêu Minh Thần đã xách sẵn chậu nước ấm đặt bên giường tôi.

"Hừm..."

"Cậu không phải đang ôn thi IELTS để học lên thạc sĩ sao?"

"Những việc lặt vặt như ngâm chân, để tôi lo được rồi."

Dù không rõ động cơ của cậu ấy, nhưng đã có người tình nguyện làm ôsin thì tôi đâu dại từ chối. Chỉ là vẫn hơi nghi ngờ:

"Thật đấy à?"

Cậu ấy nghiêm túc gật đầu, ánh mắt lấp lánh khiến tôi dựng cả lông tơ. Thật kỳ quặc, ai đi rửa chân cho người khác mà lại hứng khởi thế?

Từng ngón tay cậu ấy nhẹ nhàng cởi chiếc tất cotton trắng muốt của tôi ra.

Tôi giả vờ chăm chú vào sách, liếc mắt dò xét thì bắt gặp cảnh tượng không thể tin nổi: Tiêu Minh Thần đang nuốt nước bọt ừng ực, yết hầu lên xuống điên cuồng như kẻ đói khát.

Một tay cậu ấy nâng gót chân tôi lên, tay kia xoa nhẹ lòng bàn chân. Cảm giác ngứa ran khiến tôi co rúm người. Sao cậu ấy lại nhìn chằm chằm vào bàn chân tôi thế? Chẳng lẽ...

"Túc An..." Giọng cậu khàn đặc, đôi mắt đen láy ánh lên thứ ánh sáng kỳ lạ: "Bàn chân cậu trắng nõn thế này... Cho tôi hôn một cái được không?"

Tôi choáng váng đến mức tưởng mình nghe nhầm. Đầu lưỡi tôi khô khốc, run run nói:

"Cậu vừa... nói gì cơ?"

Tiêu Minh Thần vội vã đứng dậy, xoa xoa đôi tai đỏ ửng: "À không có gì! Tôi đi lấy khăn cho cậu!"

Tôi liếc mắt về phía cửa phòng đóng chặt, thở phào khi thấy các đứa bạn chưa về. Nhưng trong lòng vẫn dâng lên mớ hỗn độn: Thằng cha này rốt cuộc bị làm sao vậy?

Sau khi lau khô chân, tôi như mọi ngày ôm sách chui vào chăn, dùng điện thoại soi chữ.

Học lén, đè bẹp tụi bây. Mọi người tưởng tôi chỉ học mười tiếng. Thực ra ban đêm tôi còn học thêm năm tiếng nữa!

Một lát sau nghe tiếng mở cửa, giọng nói vọng vào trong chăn.

"Sao nay Túc An lại ngủ sớm thế?"

Xanh Xao

Tiêu Minh Thần không chắc chắn: "Chắc là... ngủ rồi."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Dụ được em bé nhà cậu chưa?
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...