Đúng vậy, đúng một phút trước Tiêu Minh Thần còn đang lau chân cho tôi.
Ba tiếng sau, ký túc xá đã im ắng. Chắc cả lũ đều ngủ rồi.
Hừ.
Tối nay tôi sẽ học thêm một tiếng nữa! Đè bẹp bọn mày!
Tôi chầm chậm lật sách, sợ phát ra tiếng động. Đang mơ màng thì chăn bị hé một khe hở. Quay đầu lại, tôi chạm mắt Tiêu Minh Thần.
“...”
Hai người nhìn nhau im lặng. Cái bầu không khí này ngượng c.h.ế.t đi được!
"Cái này... cậu muốn vào học chung không?"
Tôi thử hỏi.
Nếu cậu ấy vào thì sẽ không mách lẻo.
Còn nếu không...
Hừ hừ.
Tôi đâu phải người yếu đuối. Có cả đống biện pháp xử lý.
Kết quả là...
Chưa kịp nghĩ kế đã thấy cậu ấy chui vào mất rồi. Không chần chừ một giây.
Hai người đắp một chăn khiến chỗ nằm chật ních. Nhất là khi Tiêu Minh Thần đã cao hơn 1m9 còn toàn cơ bắp.
Tôi cố phớt lờ hơi thở gấp gáp của cậu ấy, tiếp tục học.
Đột nhiên có một cánh tay vòng qua eo tôi. Cánh tay đó ôm trọn phần lưng, bàn tay đặt trên bụng tôi.
Ơ? Cái gì thế này?
Thôi kệ. Miễn không làm phiền việc học, còn lại không quan trọng.
Tiêu Minh Thần thì thầm bên tai.
Tôi đeo tai nghe nghe tiếng Anh.
"Túc An... eo cậu mảnh quá…”
"Bụng mềm thế này... chỉ muốn vuốt mãi thôi…”
“Túc An ơi..."
Chẳng mấy chốc tôi không thể bình tĩnh nữa, "tiểu Minh Thần" đang biểu hiện rõ rệt quá.
"Cậu dịch sang bên kia đi, kiềm chế chút, không thì... ra toilet giải quyết đi?"
"Không cần... sẽ đ.á.n.h thức mọi người, tôi ôm cậu thôi là được."
Tôi nghĩ.
Cũng phải. Lỡ đêm khuya việc học lén bị phát hiện thì toi. Không được!
"Vậy cậu dịch sang chút đi."
Tôi cố đẩy cậu ấy ra mép giường.
Nhưng cậu ấy không những không nhúc nhích, còn bày ra vẻ mặt vô tri không chịu hiểu.
Tôi hít sâu tiếp tục đọc sách.
Không sao, chỉ hơi vướng chút thôi. Mình chịu được mà.
Tiêu Minh Thần gối đầu lên một cánh tay, nghiêng cổ, không biết đã dán mắt vào mặt tôi bao lâu. Đến khi tôi học xong thì cậu ấy đã ngủ say tự lúc nào.
Tôi cất điện thoại và sách vở, tìm một tư thế thoải mái ngồi xuống.
Nhìn gương mặt trắng nõn dù suốt ngày dãi dầu nắng dãi gió của Tiêu Minh Thần, tôi không nhịn được búng tay vào má cậu.
Cảm giác sờ đã thật!
Giá như cậu ấy đỡ lắm lời hơn thì tốt.
Tôi ngáp một cái, đầu nặng như búa tạ, cắm mặt xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/du-duoc-em-be-nha-cau-chua/chuong-2.html.]
Sáng hôm sau cầm điện thoại lên.
Xanh Xao
Tôi giật mình khi thấy tin nhắn từ một đàn anh, chợt nhớ hôm nay có hoạt động tình nguyện.
Tôi rủ Tiêu Minh Thần đi cùng. Dù tạm thời chưa thích Tiêu Minh Thần lắm.
Nhưng hầu như mỗi lần có sự kiện xã hội, tôi đều kéo cậu ấy theo, mà Tiêu Minh Thần cũng chẳng bao giờ từ chối.
Tôi ghét giao tiếp, lại càng không thích làm quen bạn mới.
Nhưng Tiêu Minh Thần hoàn toàn trái ngược. Cậu ấy EQ cao, tính tình cởi mở.
Có cậu ấy ở đây, ánh nhìn mọi người đều đổ dồn về phía cậu.
Thế là tôi hoàn toàn biến mất. Trở thành kẻ vô hình.
Tiêu Minh Thần còn giúp tôi đỡ đòn những câu hỏi khó đỡ.
Như ngay lúc này.
Tôi mang thùng đồ chạy đi chạy lại hai lượt đã thở không ra hơi.
Liếc quanh chẳng thấy gì, tôi đành ngồi bệt lên bệ đá.
Vừa xoay nắp chai định uống ừng ực. Thì một đàn anh năm tư da nâu căng khỏe đi tới.
Tôi biết anh ta.
Ngay cả kẻ ít quan tâm sự đời như tôi cũng nghe danh tiếng lẫy lừng của người này. Đi"chơi gái" không trả tiền, bị con bé gọi cảnh sát đến bắt.
Nhưng anh ta ngồi cạnh tôi làm gì? Tôi có quen đâu.
"Em là sinh viên năm nhất hả?"
Anh ta bắt chuyện thân mật, tôi trả lời như cái máy.
"Trước đây thì đúng."
"Ha ha... Lâu lắm mới thấy một cậu trai trắng trẻo thanh tú thế này. Không ở đại học thì anh tưởng em còn là học sinh cấp ba."
"Trước khi lên đại học em là học sinh cấp ba."
Dù vậy anh ta vẫn không hề nao núng, tiếp tục cười tủm tỉm ve vãn.
Tôi đáp vài câu đã thấy bực bội.
Sao người này còn lắm lời hơn cả Tiêu Minh Thần. Giọng lại chẳng hay bằng nửa phần. Lảm nhảm ồn ào c.h.ế.t đi được!
Anh ta hoàn toàn không nhận ra sự khó chịu của tôi, hoặc giả có thấy nhưng mặt dày, còn cố nhếch sát sang.
Không hiểu anh ta chen vào làm gì, chỗ tôi đã chật, đẩy nữa là tôi ngồi bệt xuống đất mất.
Đúng lúc anh ta định tiếp tục áp sát, thì Tiêu Minh Thần xuất hiện như một vị thần.
Cậu ấy phịch ngồi xuống chính giữa khoảng cách tôi và vị đàn anh kia.
Tiêu Minh Thần chống cằm nhìn vị đàn anh kia, nụ cười trên môi chẳng chạm tới đáy mắt. Giọng nói vẫn mang nét phóng khoáng đầy nắng gió của tuổi trẻ:
"Đàn anh, đằng kia hình như đang quá tải rồi, anh không qua phụ giúp một tay sao?"
"Chẳng lẽ đàn anh cố ý tới đây để tán tỉnh đàn em..."
"Không đủ tiền chơi gái nên tìm đồ miễn phí à..."
Chưa kịp để Tiêu Minh Thần nói hết câu, anh ta đã bật dậy như lò xo. Liếc nhìn thân hình vạm vỡ của Tiêu Minh Thần, so đo vài giây rồi đành hậm hực bỏ đi, trước khi đi còn luyến tiếc ngoái nhìn tôi.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, cái máy phát thanh khó ưa cuối cùng cũng cút rồi. Nhưng khi bắt gặp ánh mắt anh ta liếc nhìn, tôi thực sự không nhịn nổi nữa.
Nhìn cái đồ con lợn nhà mày ấy! Mắt trố ra thế không biết! Nước dãi sắp chảy lênh láng rồi kìa!
Bị loại người này để mắt khiến lòng dạ tôi cồn cào, bực bội đến nỗi mặt mày biến sắc.
Tiêu Minh Thần nghiêng người nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng hơn lúc nãy, cầm hộp sữa Fami đã cắm ống hút đưa tới miệng tôi, chọc nhẹ vào kẽ môi tôi:
"Uống ngụm sữa cho nguôi giận đi."
Tôi lập tức xìu xuống, cầm lấy hộp sữa tu ừng ực, trút hết bực dọc vào đó. Tiêu Minh Thần đặt bên cạnh tôi một túi đồ ăn vặt lớn, đưa tay định xoa tóc tôi lại ngập ngừng.
Bàn tay đẹp đẽ lơ lửng giữa không trung rồi rút về, hơi bối rối xoa xoa vào nhau: "À, tôi mua ít đồ ăn cho cậu, cậu từ từ dùng nhé. Tôi đi phụ một chút, có gì gọi tôi nhé."
Cậu ấy đứng dậy khỏi ghế, lưu luyến nhìn tôi hồi lâu lại nói thêm: "Dù không có việc cũng cố gọi tôi nhiều vào đấy."
Rồi cậu ấy đi mất hút sau ba lần ngoảnh lại.
--------------------------------------------------