Cậu ấy như sợ tôi không tin, nói nhanh như bắn, từng câu nóng ran:
“Tớ không nói linh tinh! Cậu thích kiểu gì, tớ có thể trở thành kiểu đó. Túc An… cậu thật sự không có chút nào thích tớ sao? Tớ biết nấu ăn, biết phối đồ, biết làm tóc, biết quan tâm người khác.”
Tiêu Minh Thần vừa nói, mắt vừa không ngừng liếc nhìn tôi.
Thấy tôi vẫn im lặng, cậu ấy có vẻ "bệnh đến sẵn sàng quỳ lạy tứ phương”, bỗng dưng buột miệng ra một câu:
Xanh Xao
“Tớ còn biết sưởi ấm giường! Không chỉ biết sưởi ấm, cậu muốn dịch vụ gì, tớ cũng có thể!”
Đối mặt với con ch.ó nhỏ ướt mưa đang mất năng lực hiểu lời người này, tôi vừa muốn giải thích, lại vừa lắp bắp không nên lời.
Cậu ấy rốt cuộc có tự nhận thức nổi về bản thân không vậy? Tôi thật sự muốn bịt miệng cậu ấy lại lần nữa.
Tôi hít sâu một hơi, nắm lấy vai cậu ấy, tim đập thình thịch: “Tiêu Minh Thần, tớ không có ý đó. Tớ không nói là tớ không thích cậu. Chỉ là… tớ cần một chút thời gian để chấp nhận việc mình thích một thằng con trai.”
Nghe tôi nói xong, cái miệng líu lo của Tiêu Minh Thần cuối cùng cũng ngậm lại, chớp mắt đứng im.
Một lúc lâu sau, cậu ta mới lắp bắp thốt lên: “Vậy… tức là bây giờ cậu thật ra đã thích tớ rồi?”
...
Cái đầu óc này đúng là không nắm được trọng điểm. Tiêu Minh Thần chính là kiểu não đơn giản, tứ chi phát triển, to xác mà ngốc nghếch.
Nhìn ánh mắt chân thành của Tiêu Minh Thần, tôi thở dài gật đầu. Tôi né tránh nhìn sang chỗ khác, trốn khỏi ánh nhìn nóng bỏng của cậu ấy, giọng điệu chẳng ra làm sao:
"Hơi hơi thôi... Dù cậu hơi lắm lời... Lại còn..."
Lời chưa dứt, tôi đã bị Tiêu Minh Thần kéo mạnh vào lòng, ôm chặt lấy. Hơi thở cậu phả bên tai tựa lông vũ khẽ lướt qua khiến da thịt tôi ngứa ran. Tôi hơi co rúm cổ lại.
Tưởng cậu ấy sẽ tỏ tình như mấy đôi tình nhân khác rồi hôn một cái thật sâu. Ai ngờ đợi mãi... Cậu ấy chỉ ôm chặt không buông!
Sau hồi lâu đấu tranh, chính tôi nghiêng đầu đặt nụ hôn nhẹ bẫng lên má cậu. Gương mặt bên kia ửng đỏ thấy rõ, hơi thở gấp gáp, đôi mắt ch.ó con lấp lánh nhìn tôi chằm chằm:
"Cho hôn không?"
Tôi bất lực. Bình thường Tiêu Minh Thần đâu có rụt rè thế? Một kẻ xởi lởi như cậu ấy giờ đỏ mặt ấp úng hỏi"cho hôn không"? Đáng lẽ phải chủ động chứ!
Không thèm trả lời, tôi vòng tay ôm cổ cậu, mạnh mẽ đáp lời bằng nụ hôn. Ai ngờ cuối cùng lại là đứa hướng nội như tôi chủ động.
Tôi cũng chẳng rành chuyện hôn hít, môi ép vào môi cậu, đầu lưỡi trơn tuột l.i.ế.m nhẹ.
Tiêu Minh Thần hé môi đón nhận, vòng tay siết chặt eo tôi. Rõ ràng cậu ấy cũng vụng về. Hai đứa ngu ngốc l.i.ế.m qua l.i.ế.m lại, tôi giống ch.ó Bichon, cậu ấy giống ch.ó Golden.
Hôn một lúc, tôi đẩy mặt cậu ra quay đi hướng khác. Tiêu Minh Thần l.i.ế.m môi, mắt long lanh: "Giờ chúng ta đã là người yêu chưa?"
Tội vừa gật đầu, cậu ấy đã ôm chầm lấy tôi như ch.ó Golden khổng lồ vẫy đuôi: "Đi ăn thôi, lát nữa hết đồ ngon!"
"Ừ... Ừ, đi thôi."
Tôi đưa tay nắm tay cậu, phát hiện lòng bàn tay cậu ướt đẫm mồ hôi. Tưởng mình đã đủ hồi hộp, ai ngờ cậu ta còn căng thẳng hơn.
Vừa đến căng-tin tôi đã hối hận. Một nửa nhà ăn đổ dồn ánh mắt về phía chúng tôi. Về phòng mở diễn đàn trường xem mới vỡ lẽ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/du-duoc-em-be-nha-cau-chua/chuong-5-het.html.]
Có người đăng tấm ảnh tôi và Tiêu Minh Thần đang ăn cơm chung kèm dòng trạng thái:
[Cuối cùng Tiêu Minh Thần cũng chọc thủng được cái đầu đần độn của Trần Túc An mà khai sáng rồi!]
Dưới bài đăng, cả đám đang bàn tán xôn xao về chuyện Tiêu Minh Thần "nhỏ" hay không.
[Vừa nãy trên đường đến căng tin nghe tin chấn động! Tiêu Minh Thần NHỎ!]
[Tao cũng nghe rồi! Chính miệng Tiêu Minh Thần thừa nhận, đích thị chuẩn không cần chỉnh!]
[Cậu ta còn nói định đến bệnh viện làm cái giả nữa cơ!]
[Huhu thế mà Trần Túc An vẫn yêu, đúng là tình yêu chân chính bất diệt!]
Tôi ngồi im hồi lâu, định soạn tin nhắn minh oan cho Tiêu Minh Thần. Kết quả...
[Đúng là tình yêu đích thực, Tiêu Minh Thần tự thừa nhận rồi mà Trần Túc An vẫn cố gắng biện hộ.]
Tôi: "......"
Liệu có khả năng nào... Tiêu Minh Thần không hề nhỏ, thậm chí còn khá to không?
Có vẻ như hai năm tới, Tiêu Minh Thần sẽ mang tiếng "bất lực" rồi.
Tiêu Minh Thần vừa tắm xong, cả người ướt sũng vẫn leo lên giường tôi, dí mặt vào cổ tôi rồi lấy tay che mắt không cho tôi học tiếp.
"Thôi không học nữa, đi ngủ đi"
Tôi giãy dụa đôi ba cái vô ích. Đành nhắm mắt ngoan ngoãn đi ngủ.
Lần đầu tiên ngủ ngon lành như thế, thật sảng khoái.
Tôi vốn là người thích lên kế hoạch 20 năm tương lai từ trong đầu, từ giờ giấc ăn uống đến trường học nghề nghiệp.
Não tôi như căn phòng nhỏ, nơi dòng suy nghĩ miệt mài viết kịch bản đời mình chi chít không khoảng trống.
Tiêu Minh Thần xuất hiện như đoạn nhạc dạo, mỗi khi cần nghỉ ngơi lại thêm cho tôi dấu cách.
Dù kế hoạch bị đảo lộn... Nhưng phải thừa nhận tôi thực sự thoải mái hơn.
Sau khi qua được IELTS, tôi tiếp tục học thạc sĩ rồi tiến sĩ. Tiêu Minh Thần gia nhập đội tuyển quốc gia.
Chẳng hiểu sao trong kế hoạch tương lai của tôi, cái tên Tiêu Minh Thần chiếm trọn cả trang giấy.
Chúng tôi thích cùng nhau đi chơi khắp nơi, dù thường xuyên gặp phải những ánh nhìn ác ý...
Thì sao nào?
Hướng nội không phải yếu đuối, tôi cũng có dũng khí đương đầu với dị nghị vì người mình yêu. Giới tính không phải ranh giới tình yêu, không cần nhượng bộ trước định kiến.
Nếu vì sợ đàm tiếu mà trốn chạy, tương lai tôi cũng chẳng thể che chở cho tổ ấm của chính mình.
[ HẾT ]
--------------------------------------------------