Nửa sau câu bị xóa đi, quá xấu hổ không dám gửi.
Thành viên nhóm phản hồi:
[Đơn giản thôi, tỏ tình đi.]
[Cậu thích Trần Túc An mà không tỏ tình, lẽ nào đợi khúc gỗ kia biết nở hoa quay lại tỏ tình với cậu?]
Thành viên 2:
[Bro, tôi khuyên cậu từ bỏ đi.]
[Cậu thích cậu ấy từ năm nhất, giờ nhìn lại xem, trong đầu Trần Túc An ngoài học hành còn có thứ gì khác không?]
Thành viên 3: [Tôi có kế hay.]
Thành viên 4: [Cất cái "kế hay" của cậu đi.]
Thành viên 3: [Ai đùa với bọn bây! Tôi nói thiệt!]
Cọng cỏ héo úa trên đầu Tiêu Minh Thần bỗng vươn thẳng.
[Kế gì?]
Thành viên 3: [Cậu đi quyến rũ Trần Túc An.]
Tiêu Minh Thần: [Quyến... rũ?]
Thành viên 3: [Đúng vậy! Dục vọng cũng là tình cảm. Nếu Trần Túc An không động lòng trước cậu, coi như hai đứa hết duyên.]
Tiêu Minh Thần: [Nhưng trước giờ thử đủ cách rồi, có tác dụng gì đâu.]
Thành viên 3: [Lần này làm khác đi. Dụ dỗ cậu ấy, để Trần Túc An biết cậu đang công khai quyến rũ cậu ấy.]
Tiêu Minh Thần trầm ngâm hồi lâu, từ từ gõ ba chữ:
[Tôi hiểu rồi.]
Tôi gắng gượng dồn hết tinh thần vào việc học, cố gạt bỏ suy nghĩ về chuyện đó sang một bên. Vừa cầm điện thoại lên định bật bài hát thư giãn...
Chợt thấy màn hình hiện tin nhắn hình ảnh từ Tiêu Minh Thần - tấm ảnh cậu ta đứng dưới nắng sau buổi tập, mồ hôi lấm tấm trên làn da trắng mịn lấp lánh.
Thậm chí còn có cả ảnh toàn thân đang tắm với góc chụp cận cảnh "khu vực đặc biệt".
Tôi thầm so sánh.
Cậu ấy to hơn.
Tôi nhắn lại: [Gửi mấy ảnh này làm gì?]
Tiêu Minh Thần: [Túc An....tôi nóng quá....]
[Vậy về nhanh đi, dù trời lạnh nhưng nếu cậu nóng thế cũng có thể bật điều hòa.]
Đối phương đáp lời kỳ quặc:
[Cậu xem ảnh tôi mà không có cảm xúc gì sao?]
[Dù chỉ một chút?]
Nghĩ bụng đang thi đua kích thước, tôi chụp ảnh"cậu nhỏ" gửi đáp trả. Đợi mãi không thấy hồi âm, đang chăm chú học thì bỗng giật mình...
Hình như có gì sai sai?
Nhớ lại bức ảnh chụp lén lúc ngủ trong nhóm chat của Tiêu Minh Thần, ngòi bút tôi đơ cứng làm vệt mực loang ra giấy.
Cậu ấy... không phải đang so kích cỡ!
Tôi học đến tối mới về ký túc, vừa mở cửa đã choáng váng khi thấy trang phục Tiêu Minh Thần đang mặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/du-duoc-em-be-nha-cau-chua/chuong-4.html.]
Bên ngoài cậu ấy khoác chiếc áo voan trắng mỏng tang, tôi thấy rõ mấy sợi xích bạc tinh xảo đan chéo dưới lớp vải.
Từ bờ vai gân guốc, những đường xích uốn lượn đầy dụng ý xuống thắt lưng rồi biến mất trong chiếc quần đen bó sát.
Còn gợi cảm hơn cả việc cởi trần.
Máu dồn ứ lên não, tôi vội bịt mắt không dám nhìn thêm, sợ m.á.u cam sẽ trào ra. Tim đập thình thịch, giọng nói cũng lắp bắp: "Cậu...cậu mặc đồ này làm gì thế?"
Tiêu Minh Thần im lặng đóng sập cửa phòng lại. Bàn tay cậu ấy nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, đặt lên bờ n.g.ự.c căng đầy săn chắc - thứ cơ bắp chỉ có ở người rèn luyện thể thao khắc nghiệt.
Đồng tử tôi co rúm lại. Tay giật về nhưng không thoát được. Cậu ấy đang quyến rũ tôi đúng không? Chắc chắn là đang cố tình dụ dỗ tôi rồi!
Tôi cảm thấy mình như Đường Tăng bị nữ nhi quốc vương vây khốn.
"Minh...Minh Thần...đừng thế..." Giọng tôi run rẩy, mắt nháo nhác né tránh.
Bàn tay cậu ấy dẫn tôi trượt từ n.g.ự.c xuống cơ bụng sáu múi. Ánh mắt cậu ấy cháy bỏng xuyên thấu, giọng khàn đặc: "Túc An...cậu thích không? Cơ bụng tớ sờ thích lắm đấy..."
"Thả lỏng đi... Được không?"
Dây thần kinh trong đầu tôi căng như sắp đứt. Lời nói đó, ai mà cưỡng lại được? Cậu ấy kéo tay tôi xuống thấp hơn: "Túc An, giúp tớ..."
Tôi quên mất mình đã bị dụ dỗ thế nào. Sau cùng, tôi chạy vào phòng tắm súc miệng hai ngụm nước.
Tựa tay lên bồn rửa nhìn gương - khuôn mặt đỏ ửng như quả cà chua.
Việc tôi giúp Tiêu Minh Thần như thế này đã vượt qua quan hệ bạn cùng phòng rồi. Ngay cả bạn thân nhất cũng không thể làm thế!
Tôi biết Minh Thần thích mình, nhưng vấn đề nằm ở tôi. Sao tôi không kìm chế nổi? Tôi thẳng mà? Không lẽ lại...
Đầu óc rối bời, tôi bước ra. Tiêu Minh Thần ngồi thừ trên giường, khuôn mặt điển trai giờ đờ đẫn. Cậu ấy thở gấp, mắt vô hồn nhìn khoảng không, đồng tử mất hết thần thái.
Tôi xoa hai bên má đỏ bừng, lẳng lặng quay vào phòng tắm. Biểu cảm đó của cậu ấy là... đang đê mê sau cơn cực khoái chăng?
Mấy ngày sau đó, tôi bắt đầu cố tình tránh mặt Tiêu Minh Thần, vì tôi nhận ra… có lẽ tôi sắp bị cậu ta "bẻ cong” rồi.
Trước đây tôi rất thẳng — thẳng đến mức không dừng lại dù chỉ một giây.
Tôi luôn tin chắc mình là trai thẳng, dù tôi chưa bao giờ ngắm gái đẹp, có lúc vô tình lướt trúng mấy video hơi nhạy cảm cũng chẳng có cảm giác gì.
Nhưng hồi đó tôi cũng chẳng thấy có gì sai. Bởi vì toàn bộ tâm trí tôi đều dồn vào việc học, mà tôi cũng không thích ngắm trai.
Thế rồi sau cái chuyện hôm ấy, tôi bắt đầu thấy có gì đó không ổn.
Một thằng trai thẳng chính hiệu sao lại có thể dâng luôn cả tiết tháo cho bạn cùng phòng chứ?
Tôi phải tranh thủ lúc cái"não yêu đương” của mình còn chưa đ.â.m chồi, kéo mình ra khỏi biển tình trước khi quá muộn.
Nhưng rõ ràng Tiêu Minh Thần thì không đồng ý như thế.
Cậu ấy chặn tôi giữa đường đến căn tin, mắt đỏ hoe, rõ ràng đã khóc: “Túc An… Sao cậu lại không để ý đến tớ nữa? Là tớ làm gì sai sao?”
Xanh Xao
Tiêu Minh Thần trông như một con ch.ó nhỏ bị dầm mưa, giọng đầy cầu khẩn.
“Là vì tớ không đủ lớn sao? Tớ có thể tìm cách mà! Có thể phẫu thuật! Còn có thể—”
Chưa để cậu ta nói hết, tôi "bốp” một cái bịt miệng lại: “Im miệng!”
Tiêu Minh Thần này không chỉ nhiều lời mà còn không biết giữ mồm giữ miệng! Cái gì cũng dám nói ra hết.
Cậu ấy có biết mình đang ở nơi công cộng không hả?!
Giữa trưa tan học, mọi người đều đổ xô đến căn tin ăn cơm, chỉ tính trong vòng 10 mét quanh bọn tôi đã có hơn 20 người rồi, tất cả đều dừng bước và quay đầu nhìn chằm chằm vào chúng tôi.
Giọng Tiêu Minh Thần lại không nhỏ chút nào, chắc chắn người ta nghe rõ mồn một.
Ánh mắt xung quanh quá trần trụi, với một đứa hướng nội như tôi thì đây chẳng khác gì đang đứng giữa pháp trường, tôi như chạy trốn kéo tay cậu ta lôi thẳng vào rừng cây nhỏ gần đó.
“Tiêu Minh Thần, cậu vừa mới trước mặt bao nhiêu người như vậy mà lại nói linh tinh cái gì thế hả?!”
--------------------------------------------------