Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đùi Gà Độc

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong suốt bữa ăn, cô ấy không khách sáo quá mức cũng không cố lấy lòng, tự nhiên mà gần gũi, khiến người đối diện cảm thấy rất dễ chịu.

Tôi thầm thấy lòng mình ấm lên như có dòng nước ngọt chảy qua.

Bố tôi là người rất tốt, ông xứng đáng được hạnh phúc.

Bữa cơm hôm ấy thật sự rất vui vẻ.

Dù bố tôi vẫn luôn cúi đầu, không nói nhiều, nhưng tôi nhận ra, ông luôn để tâm đến từng cử chỉ của cô Lý.

Đến khi ăn xong, cả ba chúng tôi ra tận cửa tiễn cô Lý, thì đúng lúc gặp mẹ tôi từ đâu lù lù xuất hiện.

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Bà ta cả người mệt mỏi, nhếch nhác, nhưng khi thấy cô Lý, mắt lập tức trừng to, lại bắt đầu nhảy nhót lên cơn.

Bà ta gào lên:

“Trời ơi, nhìn thì cũng ra dáng, ai dè đầu óc có vấn đề. Loại như này mà cũng tranh lấy chồng à?”

“Gả cho cái đồ nghèo rớt mồng tơi còn phải bỏ tiền ra nuôi thêm con riêng, chăm cái con tiện nhân kia! Cô bị ngu à?”

Bố tôi vốn không định cãi vã, nhất là trước mặt cô Lý.

Nhưng khi bà ta mắng tôi là “con tiện nhân”, bố tôi không nhịn được nữa, định xông tới lý luận…

Thì cô Lý bỗng lên tiếng, giọng sắc bén:

“Ngoại tình với thằng nghèo mạt rệp, còn đòi làm mẹ kế người ta, chắc là cô rồi nhỉ?”

“Tôi nghe danh đã lâu, nay gặp mặt quả không uổng lời đồn!”

Mẹ tôi không ngờ cô Lý lại miệng lưỡi sắc như dao, lập tức tức điên:

“Thì sao? Ngoại tình thì sao? Lão Vương nhà tôi sau này làm quan to đấy!”

“Tôi chọn người tốt hơn có gì sai?”

“Cô nghĩ ai cũng ngu như cô, ở cạnh ông ấy cả đời cũng chẳng ngóc đầu lên nổi!”

Cô Lý khẽ cười, ánh mắt sắc như dao:

“Làm quan? Người có vấn đề đạo đức là vi phạm kỷ luật đấy, không bị bắt là may rồi, còn mơ làm quan?”

Mẹ tôi có lẽ nhận ra cô Lý không phải người dễ chọc, ánh mắt hơi hoảng.

Đúng lúc đó lại vang lên tiếng bà cụ Vương gọi vọng từ xa:

“Này! Con kia! Không ra đây làm việc còn đứng đực ra đấy làm gì!”

Mẹ tôi lập tức cụp đuôi bỏ đi, lủi như chuột chạy qua ngõ tối.

12.

Kể từ hôm đó, suốt một thời gian dài, tôi không còn gặp lại người nhà họ Vương hay mẹ tôi nữa.

Chẳng cần tôi dò hỏi, mỗi lần vừa ra khỏi nhà là lại có mấy bác hàng xóm tò mò kéo đến thì thầm rỉ tai:

“Tiểu Phương à, cháu không biết chứ… dạo này mẹ cháu sống khổ lắm đấy!”

Tôi vừa ném túi rác đi, khẽ cười, không đáp lời.

Một bác khác có con trai làm cùng chỗ dạy học với chú Vương, thấy tôi im lặng thì chen vào tiếp lời:

“Khổ là đúng rồi! Con tôi nói thằng Vương kia vốn chắc suất làm tổ trưởng rồi đấy, vậy mà không biết lãnh đạo nghe đâu ra chuyện đời tư bê bối của hắn, kết quả là bay ghế luôn! Ha ha ha!”

“Phải đó! Mấy ngày nay nhà họ Vương không dám ló mặt ra ngoài!”

“Thằng nhãi họ Vương cũng mấy bữa không về nhà rồi, bà cụ nhà đấy tức quá, suốt ngày đánh cái con đàn bà kia!”

“Đúng là báo ứng! Nhà họ Lưu tử tế thế, con bé Phương ngoan ngoãn lễ phép vậy, mẹ nó lại đi ngoại tình, tranh làm mẹ kế người ta, giờ bị bà Vương hành cho ra bã, đúng là đáng đời!”

“Chuẩn luôn! Nhà họ Vương cũng bị trời phạt đấy chứ!”

“Từ ngày rước con đàn bà ấy về, làm gì có ngày nào yên ổn? Cũng đáng lắm!”

Tôi vẫn không nói lời nào, tranh thủ lúc mấy bác còn đang bàn tán rôm rả thì xoay người lặng lẽ quay về nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dui-ga-doc/5.html.]

Dù mẹ tôi có khổ sở thế nào, thì cũng là do bà ta tự chuốc lấy, là quả báo xứng đáng.

Sau lưng tôi, mấy bác vẫn còn đang rì rầm:

“Con bé này từ sau chuyện đó trở nên ít nói hẳn…”

“Phải rồi, có người mẹ trơ trẽn như thế, ảnh hưởng đến con cái là điều không tránh khỏi…”

Chẳng ngờ chỉ vài ngày sau, tôi lại đụng mặt chú Vương giữa phố.

Hắn ta tay ôm eo mẹ tôi, hai người ríu rít tình tứ đi về phía nhà, nhìn chẳng giống vừa bị sự nghiệp ảnh hưởng chút nào.

Người qua đường đều lườm nguýt, có người còn mắng thẳng:

“Ban ngày ban mặt mà cũng bám lấy nhau như chó mèo, không biết xấu hổ là gì à?!”

Mẹ tôi nghe xong, khóe môi nhếch lên đầy đắc ý, ngẩng đầu hét lớn:

“Ghen tị, các người chính là đang ghen tị! Đợi đấy!”

“Đợi lão Vương nhà tôi làm lãnh đạo rồi, tôi sẽ khiến cả đám các người chẳng đứa nào sống yên ổn!”

13.

Không lâu sau, có người thấy chú Vương xách theo cả đống túi lớn túi nhỏ lên xe vào thành phố.

Mọi người đều ngấm ngầm đoán chắc là đi tặng quà, chạy chức.

Ai cũng nghĩ: “Chuyện này chắc sắp thành rồi.”

Không ngờ, tối hôm đó, khi tôi đang đứng trước cửa đợi bố về nhà, lại thấy chú Vương lảo đảo say rượu, mặt mũi hung dữ.

Vừa đi vừa mắng chửi:

“Con đ* thối tha!”

Vừa gầm lên vừa đá tung cửa nhà xông vào.

Chú Vương xưa nay luôn là kiểu nho nhã, lịch sự, đây là lần đầu tiên tôi thấy ông ta phát điên như thế, không khỏi tò mò, rướn cổ nghe ngóng.

Chẳng mấy chốc, trong nhà vang lên tiếng mẹ tôi hét thảm thiết, xen lẫn tiếng gào giận dữ của chú Vương:

“Tôi không được chọn làm tổ trưởng, là vì mẹ kiếp cô bắt tôi đi tìm Vương bộ trưởng của Sở Giáo dục, còn bảo ông ta quý tôi, chắc chắn giúp được!”

“Kết quả thì sao?”

“Bây giờ cả Sở Giáo dục thành phố đều biết tôi không được chọn vì có vấn đề về tác phong đạo đức!”

“Cô làm tôi mất hết mặt mũi!”

“Mẹ nó, tất cả là lỗi của cô!”

“Tôi đánh c/h/ế/t cô! Tôi đánh c/h/ế/t cô!”

Bà Vương cũng hùa theo vừa chửi vừa khóc, nước mắt nước mũi ròng ròng:

“Đồ sao chổi! Tất cả là do mày!”

“Bám lấy con tao không buông, còn bày trò bày mưu bảo con tao đi tặng quà, nói là sau này nhất định làm quan lớn!”

“Mày nghĩ con tao ngu chắc?!”

“Tiền đâu rồi? Chức đâu rồi?”

“Con tao thì mất chức, tiền thì vứt đi!”

“Mày cút! Cút ra khỏi nhà tao, cái đồ sao chổi thối tha!”

Vương Diệu Tổ cũng không chịu thua, chạy ra hùa theo chửi:

“Đồ đ* thối!”

“Đồ đàn bà lăng loàn!”

“Cút khỏi nhà tôi! Tôi không muốn nhìn thấy mặt bà!”

Và thế là mẹ tôi bị cả nhà họ Vương đuổi ra ngoài, trên người chỉ mặc mỗi chiếc áo mỏng, mặt mày bầm tím sưng vù.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đùi Gà Độc
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...