Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

DƯƠNG XUÂN PHONG

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tấn vương dẫn theo bốn nha hoàn của y, hùng hùng hổ hổ xông vào, đặt một đống đồ ăn đồ dùng lên bàn:

“Có một lô hàng ngoại bang mới tới, ta mang tặng ngươi.”

Ta cười cảm ơn, rót trà cho y:

“Vương gia đã nghe chuyện Lương quốc ép vua thoái vị rồi khởi binh đ.á.n.h Tùng Cảng chưa?”

Tấn vương gật đầu:

“Biết rồi. Phụ hoàng đang vì chuyện này mà tức giận, Triệu Lập Đồng tối nay sẽ lập tức lên đường tới Tùng Cảng.”

Triệu Lập Đồng là danh tướng của Đại Chu, nhưng năm nay đã sáu mươi tuổi.

Kiếp trước, ông tới Tùng Cảng chưa đầy một tháng thì qua đời vì bệnh.

Ngay trong tháng đó, trưởng tôn của ông là Triệu Đĩnh Chi tự tiến cử ra trận.

Hắn trấn thủ suốt hai năm, lớn nhỏ gì cũng là chiến trận liên miên.

Sau này trong triều có người đàn hặc Triệu Đĩnh Chi thông đồng với ngoại địch, gian lận quân lương.

Thánh thượng triệu Triệu Đĩnh Chi hồi kinh điều tra, nhưng hắn đã bị g.i.ế.c trên đường trở về.

Sau khi Triệu Đĩnh Chi c.h.ế.t, Đại Chu không còn tướng lĩnh nào có thể dùng.

Thua liên tiếp mấy trận, cuối cùng Quách Vĩnh chủ trương nghị hòa, cắt nhường ba châu biên cương làm bồi thường, Lương quốc lúc đó mới chịu ngừng chiến.

“Vương gia, ngài có quen Triệu tướng quân không? Có thể giúp ta gửi một ít d.ư.ợ.c hoàn cho ông ấy không?”

Tấn vương đang cười nói với các nha hoàn, nghe vậy liền gật đầu:

“Được thôi!”

10

Tấn vương đi cùng ta ra tiễn Triệu Lập Đồng.

“Vương gia, Dương đại phu.”

Triệu tướng quân lần này không điểm binh, chỉ dẫn theo hai thân binh thúc ngựa đi gấp, nên không mặc giáp:

“Hai vị tìm lão phu có việc gì sao?”

Ta đưa cho ông một hộp hoàn cứu tâm, dặn dò:

“Lão tướng quân có bệnh tim, nếu trong người khó chịu, nhất định phải nhớ uống t.h.u.ố.c.”

Ta lại căn dặn hai thân binh của ông một lượt những điều cần chú ý khi bệnh tim phát tác.

“Dương đại phu tuy là nữ t.ử, nhưng trong lòng có gia có quốc, thật khiến người kính phục.”

Triệu Lập Đồng vô cùng cảm động, hướng về ta ôm quyền hành đại lễ, rồi mới lên ngựa rời đi.

Tấn vương liếc xéo ta:

“Đi thôi, mỗi người có phúc phận của riêng mình, ngươi cũng đã tận lực rồi.”

“Ừ.”

Thế nhưng một tháng sau, tin dữ Triệu Lập Đồng qua đời vẫn truyền về kinh thành, song nguyên nhân không phải do bệnh tim, mà là t.ử trận.

Nghe tin này, ta suy sụp vô cùng, ngồi trên ghế rất lâu không thể hoàn hồn.

“Dương đại phu.”

Ngoài cửa y quán đứng một nam t.ử trẻ chừng hơn hai mươi tuổi, mặc trường bào đen, thần sắc trang trọng.

Ta vội đứng dậy ra ngoài, đáp lễ với hắn:

“Tiểu Triệu tướng quân.”

Triệu Đĩnh Chi có chút bất ngờ khi ta nhận ra hắn.

Hắn đưa cho ta một hộp t.h.u.ố.c trống, nói:

“Đây là thứ tổ phụ để lại trước khi mất, dặn ta chuyển cho cô. Ông nói t.h.u.ố.c hoàn đã uống, mấy lần cứu được mạng ông, còn cái hộp này thì đặc biệt sai người mang về đưa cho cô.”

“Đa tạ Tiểu Triệu tướng quân, xin nén bi thương.”

Triệu Đĩnh Chi hướng về ta hành đại lễ, ta gọi hắn lại:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com /duong-xuan-phong/8.html.]

“Ngài cũng sẽ đi Tùng Cảng phải không?”

“Phải! Ta đã thỉnh mệnh, ngày mai sẽ lên đường.”

Thực ra, linh cữu của Triệu lão tướng quân còn chưa được đưa về kinh thành, theo lẽ thường, với tư cách là đích tôn duy nhất của Triệu gia, hắn nhất định không thể vắng mặt.

Nhưng Tùng Cảng không thể một ngày không có chủ tướng, giữa gia đình và quốc gia, Triệu Đĩnh Chi đã chọn vế sau.

“Bảo trọng.”

Ta nói.

Triệu Đĩnh Chi gật đầu với ta, sải bước rời đi.

Ta mở hộp t.h.u.ố.c ra, trong đầu ong lên một tiếng.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Bên trong hộp t.h.u.ố.c là một bản đồ địa hình nặn bằng bùn vàng.

Tuy rất nhỏ gọn, nhưng ba phủ sáu châu nơi biên cương, không thiếu một chỗ nào.

Ta đứng tại chỗ rất lâu, trong lòng ngổn ngang trăm mối.

Kiếp trước, khi còn là một hồn phách, ta luôn ở bên cạnh Tống Diệp.

Hắn chưa từng tới biên cương, nên ta cũng chưa từng đặt chân tới đó.

Nhưng ta đã thấy kinh thành xuất hiện rất nhiều dân chạy nạn, cũng từng nghe họ khóc lóc kể về sự tàn khốc của chiến tranh, kể về lúc người thân c.h.ế.t ngay trước mắt, trong giọng nói tràn ngập tuyệt vọng và đau đớn.

Giờ đây nhìn hộp t.h.u.ố.c này, lần đầu tiên ta thực sự cảm nhận được rằng, dù ta không phải quân chủ, nhưng giang sơn này cũng là giang sơn của ta.

“Dương đại phu.”

Trước mặt ta, một cỗ xe ngựa dừng lại, một nha hoàn bước xuống xe:

“Tiểu thư nhà ta có lời muốn nói với ngươi.”

Ta nhìn về phía xe ngựa, rèm xe đã được vén lên, gương mặt Quách Lâm Lang hiện ra sau cửa sổ.

“Dương đại phu.”

Nàng ta mỉm cười, khẽ gật đầu.

Ta không đáp lễ.

“Sớm biết Dương đại phu đã đến kinh thành, ta vẫn luôn muốn gặp một lần, chỉ là gần đây bận rộn hôn sự đại hôn, thất lễ rồi.”

Ta siết c.h.ặ.t hộp t.h.u.ố.c trong tay, cảm giác u ám của ba ngày trước khi c.h.ế.t ở kiếp trước lại rõ ràng tràn ngập khắp cơ thể.

“Đợi ta lo xong hôn sự, sẽ mở tiệc mời Dương đại phu tới Thái t.ử phủ tụ họp.”

Nàng ta nói, rồi hạ giọng:

“Dương đại phu cũng không cần quá buồn bã, ta đã nói với Thái t.ử rồi, sang năm hắn sẽ nạp ngươi vào phủ.”

Nàng ta vừa dứt lời, hơi nghiêng mặt đi, ta liền thấy phía sau nàng ta, Tống Diệp đứng đó.

Quả nhiên, ta ngày càng có giá trị.

Dù sao thì trước kia hắn đến cả làm thiếp cũng không cho ta, nay lại mấy lần ba lượt nhắc chuyện nâng ta vào phủ.

Chợt thấy buồn cười, mà ta cũng thật sự bật cười:

“Không cần đâu, cũng mong hai vị nếu không có việc gì thì đừng đến tìm ta nữa. Mỗi người an ổn là được.”

Trong xe ngựa, truyền ra một tiếng hừ lạnh của Tống Diệp.

Quách Lâm Lang nheo mắt nhìn ta, dường như đang cân nhắc thật giả trong lời ta nói.

Ta lười để ý tới họ nữa, xoay người gọi:

“Tiểu Mã!”

“Sư phụ, có chuyện gì ạ?”

“Đi thông báo cho tất cả các y quán, sáng sớm ngày mai chúng ta họp.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
DƯƠNG XUÂN PHONG
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...