Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Trai Quá Kiêu Ngạo

Chương 22

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mười

một giờ rưỡi, quản lí Thiệu rốt cuộc đã trở lại, có chút đăm chiêu liếc mắt

nhìn Minh Nhan một cái, nói là chiều nay phải đi công tác đột xuất nên tất cả

các hành trình đã dự định đều phải hủy bỏ, ngoài ra, hắn còn phải chuẩn bị một

ít tư liệu nữa, hai người bận rộn cả buổi, cho đến buổi chiều, tất cả mới được

chuẩn bị xong, quản lí Thiệu nhìn đồng hồ, áy náy nói với Minh Nhan.

“Làm

mãi tới giờ này, thật ngại quá, khiến cô không kịp ăn sáng, thôi như vậy đi,

còn một lúc nữa tôi mới đi công tác, hay tôi mời cô đi ăn cơm trưa được không?”

Thứ

nhất Minh Nhan cảm thấy Thiệu Cách là một cấp trên rất hòa nhã, thứ hai cô quả

thật có chút đói bụng, không từ chối mà trêu ghẹo nói. “Quản lí mời tôi ăn cơm,

vậy tôi cần phải chọn một nhà hàng sang trọng một chút a.”

Thiệu

Cách vừa nghe cũng vui vẻ. “Nhưng tôi phải suy nghĩ lại một chút, tôi còn phải

dành dụm cho việc lấy vợ của tôi sau này nữa a.” Nói xong còn giả vờ đang suy

nghĩ.

Minh

Nhan vừa thấy liền trợn tròn mắt, cô hoàn toàn không nghĩ tới quản lí Thiệu lúc

nào cũng nghiêm túc mà giờ đây lại có thể cùng cô nói đùa a.

Thiệu

Cách giả vờ suy nghĩ xong ra vẻ xảo quyệt nói. “Như vậy đi, dù thế nào tôi cũng

mời cô đi ăn cơm, bất quá nếu sau này tôi không l được vợ thì cô phải chịu

trách nhiệm nha.”

Minh

Nhan nghe xong, cười nói. “Quản lí nói đùa, điều kiện của quản lí tốt như vậy,

thiếu gì cô gái muốn gả cho anh, cần gì tôi phải chịu trách nhiệm a.”

Thiệu

Cách vừa nghe liền từ chối cho ý kiến, nói tiếp. “Thôi đi trước ăn cơm đi, nếu

không đi sẽ không kịp, bữa tiệc quý giá của cô sẽ bị ngâm nước nóng* a.” Minh

Nhan chỉ cười, rồi nhanh chóng cùng hắn song song đi xuống.

*ngâm nước nóng: bị gián đoạn, giống kế hoạch bị phá vỡ do một

việc gì đó nha mọi người ^.^

Trước

khi Minh Nhan lên xe, cô liền tìm chốt cài dây an toàn, đây là thói quen nhiều

năm qua, nếu cần phải đi nhờ xe của người khác, việc đầu tiên cô làm luôn là

tìm vị trí của chốt cài dây an toàn. Bởi vì cô không muốn lại rơi vào trường

hợp không tìm được chốt an toàn, cũng không muốn nhớ lại đã từng có một người

con trai nói với cô. “Ngồi thêm vài lần, tự nhiên sẽ biết” mà kết quả là trong

xe hắn không bao giờ có sự tồn tại của cô.

Thiệu

Cách không ngừng thay đổi đề tài trò chuyện cùng cô, bên trong xe, không khí

thực nhẹ nhàng, thoải mái. Thiệu Cách nhìn Minh Nhan đang ngồi bên mình nở nụ

cười tươi không chút đề phòng thì trong lòng hắn cảm thấy vô cùng ấm áp. Từ sau

lần đi Mỹ công tác trở về, hắn luôn giả vờ cố ý hoặc vô tình quan sát cô trợ lý

có vẻ cũ kỹ này của hắn.

Nhớ lại

đợt đi công tác đó, hắn thực toát cả mồ hôi, hắn vô ý làm đổ cà phê lên bộ tây

trang của mình, nhân viên phục vụ của khách sạn lại đưa nhầm đồ của hắn đến

phòng khác, trong khoảng thời gian ngắn, thực không biết là đã đưa đến phòng

nào, mà hắn cũng không có khả năng tìm hết các phòng, nhưng một giờ sau hắn cần

phải đi tham gia một buổi hội nghị, đành phải gọi điện thoại cho cửa hàng đem

đến một bộ đồ mới, bốn mươi phút sau, quần áo được đưa đến, hắn mặc thử nhưng

không vừa, nếu gọi thêm một bộ nữa chỉ sợ cũng không kịp, nếu như mặc một bộ

tây trang không phù hợp đi dự hội nghị, xấu mặt chỉ là việc nhỏ, chủ yếu là đối

phương là người rất chú trọng vẻ ngoài, có khả năng sẽ cho rằng hắn không tôn

trọng họ, mà như vậy, dự án hợp tác mấy trăm vạn này cũng sẽ đi luôn a.

Trong

lúc không còn đường nào để xoay sở, Minh Nhan liền đem quần áo trên người hắn

ước lượng một chút, sau đó cầm lấy kéo, xoát xoát xoát mấy đường, rồi dùng kim

may lại, một chút, lúc cô làm xong cũng vừa đúng hai mươi phút.

Khi hắn

mặc quần áo vào lần nữa, chẳng những vừa người, mà còn thể hiện ra khí thế phi

phàm của hắn. Hắn thực không thể không kính trọng cô trợ lý này thêm vài phần,

lúc trước vẫn nghĩ cô là một phụ nữ bảo thủ, một người chỉ biết làm việc bình

thường. Mà lúc đó hắn chọn cô làm trợ lý của mình cũng vì lý do này, hắn không

muốn tối ngày phải đối mặt với những cô trợ lý chỉ biết ăn diện, cũng thực

không thể ngờ rằng cô lại có thể làm được những việc này.

Theo

hắn quan sát, cô có thể trong vòng một khoảng thời gian ngắn mà sửa được một bộ

tây trang đẹp như vậy, hẳn là có nghiên cứu về việc may mặc, thời trang, mà tại

sao cô lại không phát triển phương diện này? Đối với tương lai đầy hứa hẹn như

thế, tại sao cô lại chịu làm một chức trợ lý nho nhỏ tại nơi này?

Trải

qua một thời gian quan sát, cô trợ lý này thực đem lại nhiều bất ngờ cho hắn,

cô pha cà phê đều rất có nghệ thuật, tốn nhiều thời gian công sức, mà hắn chưa

từng yêu cầu cô phải làm như vậy, thậm chí đây cũng không phải là công việc của

cô, đơn giản chỉ là hắn không có thư kí, nên lúc hắn vừa đến văn phòng, cô luôn

đưa đến một tách cà phê, luôn rất đúng lúc.

Mà khi

hắn bận rộn, bỏ lỡ bữa ăn, cô lại nhờ người đem lên cho hắn một hộp cơm, vừa

tiện lợi mà cơm vẫn còn nóng. Hắn không thể không bội phục của sự tỉ mỉ của cô,

được cô chăm sóc thực hạnh phúc biết bao, bởi vì cô chưa bao giờ tranh công với

người khác, giống như tất cả đều là việc mà cô phải làm.

Dần

dần, hắn phát hiện cô là một người rất ấm áp, chỉ cần ở cùng với cô, mọi người

liền cảm thấy được sự ấm áp đó, mà hắn cũng không ngoại lệ hưởng thụ sự ấm áp

mà cô mang lại, chỉ đơn giản là một nụ cười ấm áp, một câu dặn dò thân thương

của cô đã khiến trong đầu hắn chậm rãi hình thành ý niệm muốn ở bên cô cả đời.

Mà cô

tựa hồ đối với phương diện tình cảm lại thực trì độn, hắn ám chỉ rõ ràng với cô

vài lần, cô cũng không hề có phản ứng. Ngay cả khi thái độ đối đãi của hắn thay

đổi từ đồng sự giữ lễ chuyển thành bạn bè ân cần hỏi thăm với cô, mà cô cũng

không phát giác ra điểm khác thường, vẫn cứ bình chân như vại.

Xem ra

biểu hiện của hắn vẫn chưa đủ rõ ràng, vốn hắn định thực hiện thêm vài động tác

theo đuổi như thường xuyên hẹn cô cùng đi ăn cơm tâm sự, lại không nghĩ tới

công ty bị tập đoàn khác mua lại, tổng tài mới nhậm chức lại bắt hắn làm việc

tối mắt tối mũi, căn bản không còn thời gian để hẹn hò, khó khăn lắm mới làm

xong, lại không hiểu vì sao tiếp tục phái hắn đi công tác, tất cả kế hoạch mà

hắn vạch ra để theo đuổi cô đành phải gác lại. May mắn hôm nay có chút thời

gian mời cô đi ăn trưa.

--------------

Lời tác giả: Viết không tốt, xin thứ lỗi, thứ lỗi a!!!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Trai Quá Kiêu Ngạo
Chương 22

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 22
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...