Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Trai Quá Kiêu Ngạo

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc ấy tâm tình tốt sao? Câu nói kia chứng minh bây giờ tâm tình không tốt nga! Khóe mắt Phương Thần Ngạo run rẩy, tên nhóc kia trừ hắn làm nơi trút giận ra thì chắc chắn tám phần là chị Minh Nhan làm gì chọc tới tên nhóc này rồi .

Tên nhóc này đối với ai cũng đều thực lãnh đạm, cả ngày chỉ có một bộ mặt cứng đơ, vui vẻ lắm thì còn giật nhẹ khóe miệng, không hài lòng thì mặt mày nhăn nhó. Duy chỉ có những lúc đối mặt với chị gái bảo bối Tư Đồ Minh Nhan của hắn thì trên mặt mới có thể nhiều biểu tình hơn, sẽ cười to, cũng sẽ thương tâm rơi lệ.

Nhưng đại đa số thời điểm đều là bị làm tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, lại một chút biện pháp đối với chị ấy đều không có.

“Minh Hiên a, chị Minh Nhan lại làm gì chọc tới cậu vậy, nói ra nghe một chút a, nói không chừng chúng tôi có thể giúp cậu nghĩ ra biện pháp nga.” Đôi mắt tinh quái của Lưu Vũ Trạch sáng lên, hắn là tên có nhiều mưu ma chước quỷ nhất .

Minh Hiên chần chờ một lúc mới mở miệng nói. “Có một tên đang theo đuổi cô ấy, cô ấy còn theo hắn ra ngoài ăn cơm.”

Trương Thắng Nhiên vừa nghe, lanh mồm lanh miệng nhảy vào. “Việc này không có gì đâu, chị của tôi cũng cả ngày ra ngoài ăn cơm cùng bạn trai chị ấy. Ngay cả ba mẹ tôi đều ngầm đồng ý. Bây giờ trên đại học nói chuyện tình yêu là bình thường, cậu không cần lo lắng đâu. Khôn khéo như chị Minh Nhan vậy cũng không cần......”

Lưu Vũ Trạch cùng Phương Thần Ngạo lộ vẻ mặt với biểu tình ‘Cậu thật ngu ngốc’ nhìn Trương Thắng Nhiên, làm giọng hắn càng nói càng nhỏ, hắn hồ nghi nhìn người này, rồi lại nhìn người kia, hắn có nói cái gì sai sao

“Tôi chính là khó chịu cô ấy quen bạn trai, đúng hơn là, tôi khó chịu bạn trai mà cô ấy quen không phải tôi.” Giọng nói rầu rĩ của Minh Hiên đã gỡ bỏ nghi hoặc của hắn.

“Cậu, cậu, cậu yêu chị gái của cậu, đây là loạn, loạn luân.” Trương Thắng Nhiên vẻ mặt mang biểu tình không dám tin nhìn Minh Hiên.

“Chúng tôi không phải chị em ruột.”

“Chúng tôi không phải chị em ruột.” Ở bên kia, tại góc nhỏ của một phòng học lớn trên lầu của một trường Đại học, Tư Đồ Minh Nhan cũng vừa nói với bạn tốt Tân Vãn của cô một câu nói tương tự xong.

Cảnh tượng lần đầu cô gặp Minh Hiên lại hiện lên trước mắt.

“Ma ma...... Ba ba...... Em trai...... Đừng đi...... Đừng bỏ con một mình...... Mang con cùng đi đi...... Ô ô ô ô.......” Tư Đồ Minh Nhan từ trong giấc mơ vì khóc mà tỉnh lại, nhìn chằm chằm phòng lớn tối đen, sợ hãi vô cùng làm cho cô khóc không ra tiếng, trước mắt giống như lại xuất hiện hình ảnh thân thể cha mẹ cùng em trai bị nổ thành mảnh nhỏ.

“Vì cái gì, vì cái gì không mang con cùng đi theo, để con một mình cô đơn sống ở trên đời này. Vì cái gì......” Cô kéo góc chăn, đầu chôn thật sâu trong chăn thấp giọng khóc nức nở.

Cha mẹ cùng em trai bị tai nạn xe qua đời hơn một tháng, mỗi ngày cô đều nửa đêm khóc mà tỉnh lại.

Vì không muốn cô và dượng từ Mĩ trở về để tham gia lễ tang của anh trai phải cùng thương tâm với mình nên cô luôn đè thấp giọng khóc không để ai nghe thấy.

Ban ngày, ở trước mặt người lớn cô là một trưởng nữ nhu thuận có hiểu biết, cho dù trong nhà đột nhiên bị bất trắc cũng kiên cường không để người lớn phải quan tâm.

Buổi tối, cô đều từ trong giấc mơ vì khóc mà tỉnh lại, sau đó một mình rơi lệ đến hừng đông.

“Con không muốn sống một mình ở trên đời này, các người không mang con đi theo, con sẽ tự mình đi tìm các người.” Tư Đồ Minh Nhan mười ba tuổi, nắm chặt nắm tay, thu lại nước mắt thương tâm, dứt khoát kiên quyết quyết định đi theo cha mẹ.

Từ trên giường đứng lên, mặc vào bộ váy đầm mà ma ma mua, trên lưng đeo ba lô con gấu nhỏ ba ba mua cho, để lại một tờ giấy ở trên bàn cho cô và dượng đang ngủ ở một phòng khác.

“Cô, dượng. Nhan Nhan rất nhớ ba ba, ma ma cùng em trai, cho nên quyết định đi tìm bọn họ, hy vọng bọn họ còn chưa đi xa, còn đuổi kịp. Cô và dượng không cần thương tâm, như vậy đối với Nhan Nhan mà nói mới là hạnh phúc.” Nghĩ một chút, lại ở cuối cùng thêm vào “Tư Đồ Minh Nhan tuyệt bút” rồi ký tên.

Sau đó rón ra rón rén bình tĩnh đi ra cửa, mấy ngày nay vì xử lý hậu sự của cha mẹ cùng em trai cô, cô cùng dượng đều mệt muốn chết rồi, ngủ thật sự say cho nên không phát hiện cô đã biến mất.

Không dám ở nhà, sợ nếu bị cô mình phát hiện thì sẽ không có cơ hội đi. Cô quyết định đi bờ biển để chấm dứt sinh mệnh của mình.

Tuổi cô còn quá nhỏ, đêm hôm khuya khoắt xe taxi chẳng những sẽ không chở cô mà còn có thể đưa cô đến đồn công an nữa. Cho nên cô quyết định đi bộ đến bờ biển, đừng tưởng cô là một cô bé còn nhỏ tuổi, thật ra trí nhớ lại rất tốt.

Tuy rằng mỗi lần đi bờ biển đều là ba ba lái xe chở bọn họ đi, nhưng Minh Nhan tin tưởng mình nhắm mắt cũng có thể đi đến bờ biển. Do là nửa đêm, người và xe trên đường rất ít, cô lại chọn nơi mà bình thường không có người qua lại. Cho nên không có ai chú ý cô bé nhỏ tuổi như cô. Nhưng đi mãi cô liền lạc đường, không biết chính mình đang ở đâu .

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Trai Quá Kiêu Ngạo
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...