Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Trai Quá Kiêu Ngạo

Chương 86

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Ân, cái đó, hay là anh về nhà một mình cũng được mà.” Tuy là cách một cái điện thoại nhưng Minh Nhan vẫn có thể cảm nhận được sự tức giận của Mạc Dịch Hiên, cô có chút sợ hãi nuốt nuốt nước miếng.

“Không được, em bảo cô ta ở một mình đi, còn em về nhà với anh.” Giọng Mạc Dịch Hiên lạnh đến cực điểm, hắn sắp bị chọc giận đến nổ tung rồi, Minh Nhan lại vì một người con gái mới quen có một ngày mà muốn vứt bỏ hắn.

“Ông xã, đừng như vậy, nếu như vậy thì quan hệ của chúng ta sẽ bị bại lộ a, van cầu anh mà.” Minh Nhan bắt đầu yêu kiều cầu xin, trước kia, chỉ cần mỗi lần cô làm nũng thì Mạc Dịch Hiên sẽ không làm đến cùng, lần này hẳn là cũng có thể đi.

“Bại lộ thì bại lộ, anh không sợ.” Hắn còn ước gì tất cả mọi người đều biết cô là vợ của hắn, sao lại sợ bại lộ được.

“Không được, anh đã đồng ý với em sẽ giữ bí mật mà.” Minh Nhan vừa nghe cũng nóng nảy, anh không sợ nhưng em sợ a.

“Anh chỉ đồng ý là tạm thời giữ bí mật mà thôi.” Lúc Mạc Dịch Hiên nhắc đến hai chữ “tạm thời” còn cố ý nhấn mạnh, cơ hồ là nghiến răng nghiến lợi mà nói.

“Em mặc kệ tạm thời hay là không tạm thời, dù sao anh cũng đã đồng ý là giữ bí mật rồi, hiện tại không được đổi ý, nếu không, nếu không, em liền ly......” Minh Nhan bắt đầu xấu tính, trôi chảy uy hiếp muốn ly hôn, kết quả vừa mới nói có một chữ, đã nghe thấy tiếng rống giận dữ của Mạc Dịch Hiên. [BN: ed khúc này mà mún đập máy, tức chị MN dễ sợ, iu thỳ iu, hok thỳ thôi, tối ngày giấu, muốn bắt cá hai tay àh, sợ ngta biết mình là hoa đã có chủ, a, ta tức, ta tức >”

“Ly cái gì?” Mạc Dịch Hiên rống to vào điện thoại, cô gái nhỏ này chỉ vì một cô gái không có quan hệ gì mà lại muốn ly hôn với hắn, hiện tại hắn giận đến nỗi chỉ hận không thể bóp chết cô.

“Ách, cái đó, anh nếu dám đổi ý, em liền, em sẽ không để ý tới anh nữa, đúng, không để ý tới anh nữa, em sẽ chiến tranh lạnh với anh, sau đó rời nhà trốn đi.” Minh Nhan bị rống, rụt cổ lại, đem điện thoại để cách xa mình một chút, nhát gan mà nhanh chóng sửa miệng.

“Chiến tranh lạnh? Rời nhà trốn đi?” Mạc Dịch Hiên nghiến răng nghiến lợi lặp lại.

“Ân.” Minh Nhan tay nắm thành quyền, tự nhủ bản thân không thể cúi đầu trước thế lực tà ác, tuy rằng hiện tại hai chân cô đều run bắn cả lên.

Mạc Dịch Hiên bất đắc dĩ thở dài, ra lệnh cho bản thân phải bình tĩnh, nói thật hắn đúng là rất sợ Minh Nhan không để ý tới hắn, hiện tại, nhiệm vụ hàng đầu của hắn là làm cho Minh Nhan quen với cuộc sống vợ chồng của bọn họ, làm cho cô không rời hắn mà đi, cho nên hắn đành nhận thua, khẩu khí dịu đi, nói. “Vậy anh cũng qua đó sống.”

“Ơ? Không được, cô ấy đến mà thấy anh không phải sẽ lộ sao.” Minh Nhan cự tuyệt không chút nghĩ ngợi.

“Không để cô ấy thấy anh là được rồi, anh vụng trộm đi vào, lại vụng trộm đi ra. Đây là nhượng bộ hết mực của anh rồi, nếu em phản đối nữa, anh liền lập tức đi lên, bắt em về nhà.” Mạc Dịch Hiên cắn răng uy hiếp nói, gân xanh trên trán đã nổi hết lên, nói thêm chút nữa chắc hắn sẽ bị cô vợ bảo bối của hắn làm tức chết mất.

“Ân, vậy được rồi, phải vụng trộm nha, không được để cô ấy thấy được.” Minh Nhan lo lắng dặn dò hắn

“Biết rồi, anh chờ em ngoài cửa, khi nào được thì em điện cho anh, nhanh lên a.” Mạc Dịch Hiên bất đắc dĩ chấp nhận, cô lo lắng hắn như vậy sao?

Minh Nhan còn muốn nói gì đó nữa, nhưng chợt nghe tiếng Lưu Hân Nam ở bên ngoài gọi cô. “Minh Nhan, Minh Nhan cô đã xong chưa, tôi thu dọn xong rồi, có thể đi a.”

Minh Nhan nhanh nhảu đáp. “Xong rồi, vậy đi liền a.”

Sau đó cô vội vàng nói vào điện thoại. “Thôi, em không nói với anh nữa, em phải đi ra ngoài a.” Sau đó cũng không chờ Mạc Dịch Hiên trả lời, liền cúp điện thoại.

Mạc Dịch Hiên cầm điện thoại, nghe tiếng đô đô bên trong, có chút bất đắc dĩ mà cúp điện thoại. Ai, khi nào thì người chồng ngầm như hắn có thể thành chính thức a.

Minh Nhan dẫn Lưu Hân Nam về nhà, bởi vì đi dạo suốt một buổi tối, hai người đều mệt mỏi, ngày mai còn phải đi làm. Cho nên Minh Nhan để cô ấy ngủ ở phòng dành cho khách, còn cô thì đi vào tắm rửa nghỉ ngơi.

Minh Nhan ở phòng khách đợi một hồi, thấy cô ấy không đi ra ngoài, liền nhanh chóng trở lại phòng gọi điện thoại cho Mạc Dịch Hiên, cô sợ gọi chậm, đại ma vương lại nổi giận, bây giờ cũng vừa kịp, không đến nỗi trễ a.

Lén lút mở cửa ra, để Mạc Dịch Hiên đi vào, sau đó không nói hai lời liền đẩy mạnh hắn vào phòng của cô.

Vừa vào đến nơi Minh Nhan liền lập tức chốt cửa lại, sau đó mới nhẹ nhàng thở ra, lau mồ hôi trên trán, than thở. “Sao lại phải giống như đang yêu đương vụng trộm thế này, thật là phải lo lắng đề phòng mà.”

“Ân, hừ, còn không phải em tự tìm sao. Chết cũng không chịu công khai.” Mạc Dịch Hiên hừ lạnh một tiếng, vừa nói đến chuyện này là hắn lại thấy tức.

“Hắc hắc, ông xã, anh đói bụng rồi phải không, anh đi tắm trước đi, để em vào bếp nấu tô mì cho anh a.” Minh Nhan thấy vẻ mặt hắn khó chịu, liền nhanh chóng vuốt bờm ngựa (nịnh bợ), vừa nói vừa đến gần giúp hắn cởi áo khoác ra, sống cùng nhau như vậy, đây là lần đầu tiên cô dịu dàng nhã nhặn giúp hắn thay quần áo.

Sắc mặt Mạc Dịch Hiên cũng thoáng dịu đi đôi chút, đem túi xách hắn mang đến đưa cho Minh Nhan, nhanh chóng cởi sạch quần áo của mình, ném hết cho cô, sau đó đi vào phòng tắm tắm rửa.

Minh Nhan vừa sắp xếp lại quần áo của hắn, vừa nhịn không được mặt đỏ tim đập, tuy rằng cô đã kết hôn , nhưng vẫn không quen nhìn con trai trần truồng a, mà tên kia hình như là cố ý, không có việc gì cũng thích không mặc quần áo mà lượn lờ trước mặt cô. [BN: ồ, ra thế có việc là được hả chị, hắc hắc =]] ]

Minh Nhan đem hết quần áo để vào tủ, sau đó vào bếp nấu tô mì cho Mạc Dịch Hiên, xong xuôi cô ngửi ngửi, ân, rất thơm nữa, hẳn là có thể lấy lòng hắn a.

Bưng mì trở lại phòng, vừa lúc Mạc Dịch Hiên tắm xong, đang lau tóc.

Minh Nhan thấy thế, liền bỏ bát mì xuống, nịnh nọt cầm lấy khăn tắm trong tay hắn, giúp hắn lau khô tóc.

Mạc Dịch Hiên hưởng thụ sự hầu hạ của Minh Nhan, nhìn bộ dạng nịnh nọt của cô, khóe miệng khẽ cong lên, cảm giác này tựa hồ cũng không tệ lắm.

Lau khô tóc, Minh Nhan bưng mì đến trước mặt hắn, lấy lòng nói. “Anh đói bụng lắm rồi đúng không, nhanh ăn lúc còn nóng a, nếm thử xem ngon ăn.”

“Ân.” Mạc Dịch Hiên cầm lấy bát mì bắt đầu ăn.

Minh Nhan thấy hắn cúi đầu ăn mì, liền chạy đi rót ly nước rồi lấy một cái khăn mang đến bên cạnh.

Nhìn bộ dạng chân chó (nịnh bợ) của cô Mạc Dịch Hiên trong lòng cảm thấy rất thích, nhưng mặt ngoài vẫn không hề thể hiện gì, bộ dạng giả vờ như hắn vẫn còn đang rất khó chịu.

Trong lúc Mạc Dịch Hiên đang ăn mì, Minh Nhan cũng đi tắm rửa một cái, lúc cô tắm xong đi ra thì Mạc Dịch Hiên cũng ăn xong, Minh Nhan thu dọn chén lại. Rồi tìm một bộ gra giường và vỏ chăn mới để thay, lau dọn mọi nơi, mấy ngày nay không có ai ở, chúng đều bị phủ ít b

Mạc Dịch Hiên thấy Minh Nhan làm xong việc, liền vung bàn tay to lên gọi cô. “Lại đây.”

Minh Nhan do dự một chút nhưng vẫn ngoan ngoãn tiêu sái đi qua.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Trai Quá Kiêu Ngạo
Chương 86

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 86
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...