Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Trai Quá Kiêu Ngạo

Chương 36

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhưng Mạc tổng tài lại không trực tiếp đi đến giáo đường mà là dừng ở trước một cửa hàng bán áo cưới, còn kéo Minh Nhan xuống xe, rồi bảo cô chủ lấy bộ lễ phục đã được chuẩn bị sẵn trước đó ra cho cô thay.

Minh Nhan có chút kinh ngạc, lập tức đã tự nghĩ thông suốt, nhất định là cô dâu kia còn chưa có phù dâu nên định tiện thể nhờ khách mời như cô giúp làm phù dâu luôn. [BN: haizz~~~ âm mưu, âm mưu to lớn a, NV: tỷ nghi ngờ là….]

Đằng nào cũng đồng ý rồi, vậy thì cô cũng giúp người giúp cho trót. Dù sao cô cũng chưa từng làm phù dâu, cứ coi như là luyện tập đi.

Vì thế cô vui vẻ thay quần áo, lúc đi ra thì phát hiện Mạc tổng tài cũng đã thay thành bộ lễ phục, hẳn là phải làm phù rể rồi. Phát hiện trong cửa hàng đột nhiên im lặng, Mạc tổng tài có chút tò mò ngẩng đầu nhìn một chút, kết quả tất cả bình tĩnh của hắn nháy mắt đã tan rã, đầu óc xuất hiện trạng thái trước nay chưa hề có.

Sau hai phút im lặng ở trong cửa hàng, Minh Nhan mới từ từ phát hiện có chút không ổn. Ngẩng đầu liền chống lại một đôi mắt nóng rực.

Minh Nhan bị ánh mắt nóng rựlàm cho trên mặt có chút phát sốt, cô biết gien di truyền của ba mẹ là gien trội nên bản thân cũng không tệ lắm. nhưng dù sao thì hắn cũng không cần dùng ánh mắt như vậy nhìn cô chứ, cô sẽ thẹn thùng nha.

Cô theo bản năng cúi đầu, tránh đi ánh mắt mang tính xâm lược của hắn, bước nhanh đến bên cạnh hắn, vì muốn đánh vỡ cái không khí quá quỷ dị này nên cô cắn cắn môi dưới hỏi.

“Rất đẹp phải không?” Ngất, cô đã hỏi nhầm câu rồi, cô vốn là muốn hỏi bộ lễ phục phù dâu này có phải rất đẹp hay không, nhìn nó có chút giống lễ phục của cô dâu. Sau khi vừa hỏi xong Minh Nhan mới phản ứng lại, đây là cái vấn đề ngu ngốc gì vậy trời, cô thật hận không thể tự cắn lưỡi mình a. [BN: không phải giống mà chính là lễ phục cô dâu a]

Không nghĩ tới Mạc tổng tài lại phối hợp trả lời. “Phải, rất đẹp.” Đồng thời cũng phục hồi tinh thần lại, thu lại ánh mắt nóng rực vừa rồi.

“Ách, ý tôi nói là quần áo.” Minh Nhan cảm thấy có chút không ổn, thì thào bỏ thêm một câu.

Mạc tổng tài nhìn cô một cái, nghiêm trang đáp. “Tôi cũng là nói quần áo a. Lần này là do thời gian cấp bách nên tôi giúp cô chuẩn bị quần áo, lần sau sẽ để cô tự chọn cái cô thích. Chúng ta đi nhanh thôi.” Hắn nói xong liền đi ra ngoài trước.

Minh Nhan ở đằng sau hắn làm một cái mặt quỷ, cũng đi theo ra ngoài, vừa đi vừa nhỏ tiếng nói thầm: Còn có lần sau sao, có mấy người tôi quen biết mà muốn tự quyết định chuyện cả đời thế này đâu.

Rất nhanh đã đến một tòa giáo đường, Minh Nhan cùng Mạc tổng tài song song đi vào, liếc mắt liền thấy quả nhiên không có ai đến tham dự lễ cưới, xem ra gia đình hai bên đúng là kịch liệt phản đối a. Nhưng lại có gì đó không đúng, vừa rồi cô vội vàng chỉ lo đến việc phải làm phù dâu mà quên hỏi người mà cô quen biết rốt cuộc là ai.

Mặc kệ người kia là ai, hắn không phải đến một vài người bạn cũng không có chứ, một cái giáo đường to như vậy, lại chỉ có một mục sư cùng hai người đàn ông, còn lại cái gì cũng không có.

Từ từ đã, hai người đàn ông? Vậy cô dâu đâu, còn chưa tới sao? Hay là, không phải chứ? Minh Nhan không tự giác nuốt nuốt nước miếng, hy vọng không phải như cô nghĩ, nhưng nghĩ lại cũng rất có khả năng a, nếu thực như vậy, cha mẹ cùng bạn bè bọn họ quả thật không thể chúc phúc cho bọn họ rồi.

Cô vừa đi vừa kéo góc áo Mạc tổng tài, thấp giọng hỏi. “Là hai người này sao?”

Mạc tổng tài cũng nhỏ tiếng trả lời. “Là hai người này. Không có việc gì, đừng sợ, cô đều quen biết họ mà.”

Minh Nhan dưới đáy lòng liếc mắt khinh thường, cái này thì liên quan gì chứ, quen biết thì sẽ không sợ sao? Mà cô cũng không có sợ hãi nha, chỉ là hơi hơi sợ mà thôi, sao hắn không nói trước với cô một tiếng, hại cô một chút tâm lý cũng chưa kịp chuẩn bị.

Minh Nhan tự nhủ trong lòng. “Không có gì là không thể, tình yêu là vô tội, bọn họ chỉ là không cẩn thận mà yêu thương người kia, giới tính chỉ không giống mình mà thôi, không được người đời tán thành cũng khổ sở lắm rồi, Minh Nhan ngươi nhất định không thể kỳ thị bọn họ, phải thật tâm chúc phúc cho bọn họ.” [BN: mụi chết cười với chị ấy a, NV: tỷ công nhận trí tưởng tượng của chị ấy vô cùng phong phú =]] ]

Sau khi đã củng cố trong lòng xong, Minh Nhan nắm chặt tay, nở ra một cái tươi cười chân thành, bước nhanh đến trước mặt bọn họ, quả thật đều là người mà cô quen biết, một người là thư ký La, người còn lại chính là La Tây tiên sinh hôm qua cô đã gặp.

La Tây tiên sinh vừa thấy cô đến, lập tức lộ ra vẻ mặt đau khổ, Minh Nhan nghĩ rằng có thể hắn sợ mình biết hắn là cái kia sẽ xem thường hắn, cho nên cô nhanh chóng đặt tay lên vai hắn, chân thành nói. “Tôi chân thành chúc phúc anh.”

Nghĩ lại thấy hình như không đúng. Nếu theo như cách nói của tiếng nước hắn hẳn là phải ngược lại mới đúng, vì thế cô lại bổ sung thêm một câu. “Không đúng, phải là anh chân thành chúc phúc tôi.” [NV: OMG ~~~]

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Trai Quá Kiêu Ngạo
Chương 36

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 36
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...