10.
Thân thể ta bắt đầu trổ mã, chiều cao cũng bắt đầu vươn lên.
Giọng nói cũng dần dần trở lại bình thường, tuy không nói là hay đến mức nào, nhưng ít nhất cũng không còn nói hai câu là khàn tiếng hai ngày nữa.
Mạnh Vũ vẫn mỗi ngày kể chuyện trước khi ngủ cho chúng ta.
Nàng nói. Trong một thời đại còn rất xa xôi so với chúng ta.
Nữ tử có thể vào triều làm quan.
Nữ tử có thể dạy học, truyền bá kiến thức.
Nữ tử có thể bỏ chồng, hòa ly.
Nữ tử cũng có thể sống là chính mình.
Nhìn ánh mắt ngây thơ của chúng ta, nàng lại bắt đầu thở dài.
Khi lần đầu tiên nàng kể chuyện cho chúng ta, nàng rạng rỡ đầy sức sống, giờ đây lại bắt đầu thở dài liên tiếp, mắt tràn đầy vẻ khao khát.
Ta không biết vì sao nàng thở dài, nhưng cũng bản năng cảm thấy buồn cho nàng.
Ta đổ lỗi cho phụ thân.
Trong kinh thành, tin đồn xôn xao, có người nói ông đã đổi lòng, bên ngoài có nuôi ngoại thất.
Trên mặt Mạnh Vũ hiện rõ vẻ mệt mỏi.
Nhưng nàng vẫn tận tụy chăm sóc chúng ta.
Đưa chúng ta đến trường học, tự tay nấu nướng cho chúng ta.
Tuy nhiên, vẻ bình yên này không duy trì được bao lâu.
Phụ thân mang theo ngoại thất vào nhà.
Mạnh Vũ ngồi trên ghế, đau đầu không ngớt.
Nàng vẫy tay với phụ thân: "Chàng muốn sao thì tùy, thiếp quả thật không quản được chàng."
Chỉ trong vài năm ngắn ngủi, người nam nhân từng một lòng một dạ với nàng, nói rằng phi nàng bất cưới, giờ đây lại dắt tay một người nữ nhân khác.
Nói sẽ chăm sóc nàng ấy cả đời.
Và còn vì nàng ấy mà cảnh cáo Mạnh Vũ:
"A Vũ, sau này các nàng sống chung, nàng tuyệt đối không được nhằm vào nàng ấy."
Mạnh Vũ lại bắt đầu thở dài.
Phụ thân khi đi ngang qua ta thì dừng bước, dường như có chút ngạc nhiên vì ta đã lớn đến vậy rồi.
Có lẽ là vì chuyện mười năm trước đã quá xa xôi, sự ghét bỏ của ông đối với ta cũng giảm đi không ít.
Lúc này, ông thậm chí còn vỗ vai ta, cười nói:
"Mộng Mộng càng ngày càng xinh đẹp, cha đợi đến ngày con cập kê, nhất định sẽ tìm cho con một lang quân như ý."
Nhưng ông không biết. Ta đã không còn là cô bé khao khát tình phụ tử của năm năm trước, mười năm trước nữa rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/giac-mong-thanh-khiet/1011.html.]
Ta hất tay ông ra, lao về phía Mạnh Vũ.
"Nương, người đừng quá lo lắng... dù không có phụ thân, con và Dao Dao cũng sẽ hiếu kính người..."
Mạnh Vũ cúi đầu ngẩng lên, mắt sáng đến đáng sợ: "Mộng Mộng, con vừa gọi ta là gì?"
Ta mím môi, có chút căng thẳng: "Nương..."
Mạnh Vũ vui vẻ "À" một tiếng, ôm chặt lấy ta.
Nỗi buồn trên mặt nàng được niềm vui thay thế, như thể những cảm xúc vừa rồi chẳng đáng nhắc đến.
Ta ôm lấy bờ vai gầy guộc của nàng. Cũng rơi lệ.
11.
Khi ta đấu với Mạnh Vũ, khoảnh khắc ta đánh bại nàng.
Nàng đột nhiên cười lớn. "Hay lắm, hay lắm! Mộng Mộng, ta quả nhiên không nhìn lầm con."
Lúc này, ta cũng như nàng năm xưa.
Tài hoa xuất chúng, dung mạo dịu dàng, danh tiếng lẫy lừng khắp kinh thành.
Phụ thân cũng bắt đầu coi trọng ta, hơn cả những đứa con khác do mấy vị thiếp sau này sinh ra.
Thẩm Dao thật lòng vui mừng cho ta, nhưng lại không khỏi lo lắng.
"Tỷ tỷ, ngày mai là ngày cập kê của tỷ rồi, muội không muốn tỷ nhanh chóng xuất giá..."
Dưới sự hun đúc của Mạnh Vũ, mấy người chúng ta từ lâu đã không còn bị tư tưởng của thời đại ràng buộc.
Ta véo má nàng, nhướng mày cười: "Phụ thân dù có quyết tâm gả ta đi thì sao? Chẳng lẽ ta không thể mang theo nương và muội cùng rời đi?"
"Còn có ta nữa!" Giọng Tiết Lâm từ phía sau truyền đến, nàng cười chạy đến.
"Sao các ngươi không rủ ta?" Ba chúng ta nhìn nhau, không nhịn được bật cười.
Ngày cập kê nhanh chóng đến. Phụ thân muốn gả ta cho đích tử của Dương đại tướng quân.
Ta lập tức từ chối, ngẩng mắt quét một lượt vị Dương tiểu tướng quân này, giễu cợt nói:
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
"Một kẻ bất tài vô dụng, hư danh hão huyền, làm sao xứng với ta?"
Lời này vừa thốt ra, sắc sắc mặt mọi người đều thay đổi.
Phụ thân ta đập bàn đứng dậy: "Con đang làm gì vậy! Thành thể thống gì!"
Ta cười nhẹ, ném con d.a.o găm trong tay về phía Dương tiểu tướng quân, làm vỡ chiếc chén trước mặt hắn.
Hắn bị ta dọa sợ đến ngã lăn ra đất.
Môi ta khẽ nhếch: "Loại hàng này, ta không gả."
Sắc mặt phụ thân hoảng loạn.
Trong thoáng chốc, chợt nhớ lại.
Năm xưa, khi nương một mình xông vào phủ, cầu thân với phụ thân, có lẽ cũng là dáng vẻ như ta lúc này.
--------------------------------------------------