Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Giấc Mộng Thanh Khiết

Chương 121314

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

12.

Ngày cập kê thứ hai.

Nương chẳng thấy đâu, chỉ để lại cho chúng ta một phong thư.

"Mộng Mộng, con đã lớn rồi, đã có khả năng tự bảo vệ mình, nương cũng yên tâm giao Dao Dao cho con."

"Ta à, thật sự mệt mỏi rồi. Chẳng muốn phí hoài nửa đời còn lại ở phủ này, cũng chẳng muốn ngày ngày đối mặt với cha con nữa."

"Ông ấy tưởng dùng tình cảm bấy lâu của ông ấy với ta mà trói buộc được ta, dùng cái trạch viện này mà giam cầm được ta, kỳ thực lại không phải vậy."

"Nam nhân chẳng qua cũng chỉ là khách qua đường trong cuộc đời chúng ta, đã thối nát thì chẳng cần nữa, điều nương không yên lòng, chỉ có con và Dao Dao thôi."

"Giờ đây, ta muốn du ngoạn khắp non sông gấm vóc đất nước, để hưởng thụ nửa đời sau của mình."

"Nương sẽ về thăm các con, chim bồ câu đưa thư sẽ giúp chúng ta truyền tin, đừng lo, ta đã chuẩn bị đủ tiền lộ phí, mọi việc đều ổn."

"Số của hồi môn còn lại và bạc kiếm được những năm nay đều ở trong kho, chìa khóa nương giao cho các con rồi, dùng số bạc này, đi làm những điều các con muốn đi."

Ký tên: Mạnh Vũ.

Vẫn là nét chữ rồng bay phượng múa, Thẩm Dao nằm rạp trong lòng ta khóc òa, ta xoa đầu nàng an ủi, lòng thì mừng cho nương.

Nàng vẫn là nàng.

Con ưng không bị bất cứ ai trói buộc.

13.

Ta dùng tiền nương để lại để xây dựng nơi dung thân.

Thu nhận những cô nương không nơi nương tựa, thu nhận những nữ nhân hòa ly hoặc bọ hưu không chốn dung thân và cả những bà lão gần năm mươi tuổi đang chờ ch&t.

Phụ thân mắng ta điên rồi, nhưng ta chẳng bận tâm.

Ta và Dao Dao bắt đầu cùng nhau tìm một con đường cho những nữ nhân này.

Ta bỏ ra số tiền lớn mời thợ thêu, mời vũ nữ, mời tiên sinh dạy học, mời đầu bếp, mời thầy dạy võ, mời…

Nói tóm lại, mời những người tài giỏi trong mọi ngành nghề.

Dạy dỗ theo năng khiếu, giúp đỡ những nữ nhân này học tập.

Những cô nương, nữ nhân khao khát đọc sách biết chữ thì theo thầy dạy học, từ chỗ ban đầu không biết mấy chữ lớn, cho đến sau này nói năng lưu loát, dùng từ đặt câu.

Những nữ nhân muốn học nghề thủ công kiếm tiền thì theo thợ thêu học nghề thêu thùa, sản phẩm kém chất lượng được bán với giá thấp, tiền kiếm được dùng để nuôi dưỡng cái học đường trong mắt thế nhân là không ra thể thống gì này.

Những nữ nhân có hứng thú với việc nấu ăn thì hăm hở nghiên cứu món ăn mới, bắt đầu từ quán vỉa hè, từng bước một, thuê được tửu lâu, bằng năng lực của mình, khiến Nữ Tử Tửu Lâu danh tiếng vang xa.

Những vũ nữ, ca nữ bị người đời khinh bỉ ở nơi đây cũng trở thành những người thầy đáng kính, họ đem những gì học được cả đời truyền dạy cho học trò của mình, cùng họ mở những nơi biểu diễn chính quy.

Và võ thuật là môn học bắt buộc của tất cả mọi người.

Ta luôn ghi nhớ lời nương dặn.

Cô nương có võ nghệ phòng thân, chẳng có gì là xấu.

Họ đều là những người đáng thương không nơi nương tựa, những nữ nhân lưu lạc cùng đường, chịu đựng quá nhiều sự lạnh nhạt của thế gian, chịu đủ quá nhiều ánh mắt coi thường của người đời, nên họ tích tụ một sức mạnh.

Muốn chứng minh cho tất cả mọi người thấy.

Họ không phải là kẻ vô dụng không có gì.

Ngược lại, họ không kém hơn nam nhân, thậm chí còn thành công hơn nam nhân.

Chưa đầy ba năm, học đường của chúng ta càng ngày càng mở rộng.

Số lượng nữ nhân được cứu giúp càng ngày càng nhiều.

Người giác ngộ cũng càng ngày càng nhiều.

Những người nam nhân cảm thấy nguy cơ, cùng nhau dâng tấu lên hoàng đế, yêu cầu trừng phạt chúng ta.

Nhưng họ không biết.

Hoàng đế cũng là người.

Là người thì sẽ cân nhắc lợi hại.

Trong ba năm này, ta đã giao một nửa thu nhập của học đường cho hoàng đế.

Tất cả những gì đã làm.

Đều được tiến hành dưới sự ngầm cho phép của hoàng đế.

Thế nhưng đám lão cổ hủ ngoan cố này không hiểu, hoặc nói là họ không tin.

Họ không tin nữ nhân lại có tài cán như vậy.

Không tin mình có thể bị thua kém.

Ta đứng trong thư phòng, cung kính hành lễ.

"Bệ hạ, thần nữ lần này vì giang sơn xã tắc, cũng vì hàng vạn hàng nghìn nữ tử trong thiên hạ mà đến."

Hoàng đế nhìn ta, không nói gì.

"Biên giới những năm gần đây liên tục bị ngoại tộc xâm phạm, thần nữ xin mệnh, dẫn theo ba nghìn nữ binh ra trận, một lần đánh lui Hung Nô."

Ta từ trong lòng lấy ra một miếng bánh gạo vuông.

"Còn về lương thảo tiếp tế, thần nữ cũng có một việc quan trọng muốn bẩm báo.

Đây là lương thực mới do chúng thần nữ nghiên cứu ra, tiện lợi mang theo, thời gian bảo quản có thể lên đến sáu tháng, bất luận là uống nước kèm hay ăn khô, đều có thể no bụng, bổ sung thể lực."

Nói đoạn, ta lại dâng lên mấy phong văn thư.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/giac-mong-thanh-khiet/121314.html.]

"Bẩm báo Bệ hạ, những năm gần đây tai ương thiên họa liên tiếp xảy ra, thần nữ và các vị khác thực sự không muốn thấy Bệ hạ vì điều này mà hao tổn tâm sức, vì vậy đặc biệt viết ra mấy phương án giải quyết, kính mong Bệ hạ xem xét."

Ta một tay nâng bánh gạo, một tay đỡ văn thư, quỳ trên đất, tim đập thình thịch.

"Mau, dâng hai thứ này lên cho Trẫm xem!"

Hoàng đế vốn luôn giữ thái độ bất biến dù núi Thái Sơn sụp đổ trước mặt, nhưng giờ nghe ta nói lại không kìm được hưng phấn.

Ông sai người từ tay ta nhận lấy đồ vật, sốt ruột bẻ một góc bánh gạo.

Thái giám thử độc nhanh chóng bước lên, nếm một miếng.

Mắt hắn sáng lên: "Bệ hạ, vật này không độc."

Hoàng đế cũng bẻ một miếng đưa vào miệng, nếp gạo tan chảy trong miệng, vị ngọt thanh, khiến ông long nhan đại duyệt.

Tiếp đó, ông lại cúi đầu xem mấy phong văn thư.

Ông có chút kinh ngạc: "Chữ của nữ tử cũng có thể thanh thoát tuấn tú đến vậy sao?"

Nói xong, ông bắt đầu đọc.

Và cứ thế, ông nhập tâm.

Ta không biết mình đã quỳ trên đất bao lâu, cho đến khi đầu gối tê dại, sống lưng cúi gập cũng bắt đầu run rẩy.

Hoàng đế cất tiếng.

"Thẩm Thanh Mộng!"

"Thần nữ tại!"

Mồ hôi lạnh thấm ra trán ta, sợ rằng vị hoàng đế hay thay đổi này sẽ giáng tội.

Dù sao từ trước đến nay chưa từng có tiền lệ nữ tử can dự chính sự.

Nhưng ta vẫn muốn thử.

Thất bại rồi, ta một mình gánh chịu.

Nhưng lỡ như thành công thì sao?

Ta muốn tìm một lối thoát cho hàng vạn hàng nghìn nữ tử trên thế gian này.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua, ngay khi ta sắp không chịu nổi nữa.

Hoàng đế đột nhiên phá lên cười.

"Ha ha ha, hay lắm! Hay lắm! Không ngờ nữ tử cũng có tài năng đến vậy."

"Tô Kim Thịnh, lập tức ban chiếu, phong mấy người này vào triều làm quan."

"Truyền ý chỉ của Trẫm, từ nay trở đi lập thêm quan vị nữ tử trong triều. Nữ tử có thể cùng nam tử tham gia khoa cử, người trúng tuyển được hưởng đãi ngộ như nam tử!"

Ta mạnh mẽ ngẩng đầu, không thể tin được nhìn hoàng đế.

Ông giơ tay về phía ta: "Đứng dậy đi, lời thỉnh cầu của ngươi, Trẫm chuẩn tấu. Trẫm phong ngươi làm Phiêu Kỵ Tướng Quân, dẫn nữ binh đến biên cương, vì nước giành vinh quang!"

14.

Hai năm sau, trận chiến biên cương đại thắng, ta dẫn nữ binh về triều.

Trên đường phố không còn chỉ có những nữ nhân mặc áo vải thô, mà thay vào đó là rất nhiều nữ quan mặc triều phục, đầu đội ô sa.

Từ cửa sổ tửu lâu, những vũ nữ trang điểm tinh xảo thò đầu ra, họ cười duyên dáng, ném hoa về phía chúng ta.

Những tiểu nhị của Nữ Tử Tửu Lâu khắp nơi phát bánh kẹo, để chúc mừng.

Trên đường phố nam nữ rộn ràng vô cùng, học trò ở học đường xa xa vẫy tay chào chúng ta.

Ta nhìn thấy rất nhiều gương mặt quen thuộc dọc hai bên đường, trên mặt họ tràn đầy nụ cười.

"Tỷ tỷ!"

Bỗng nhiên, ta nghe thấy tiếng gọi của Thẩm Dao.

Ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trên cửa sổ tầng hai của tửu lâu.

Nàng thò nửa người ra, cố sức vẫy tay về phía ta.

Và bên cạnh nàng, ngồi một nữ nhân trung niên.

Nương.

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

Hơi thở ta chợt ngừng, rồi mừng rỡ khôn xiết.

Ta nhìn Mạnh Vũ mỉm cười gật đầu với ta, ánh mắt tràn đầy tán thưởng.

Ta cũng cố sức vẫy tay về phía đó.

"Nương! Con làm được rồi!"

Con làm được rồi.

Đêm ấy, nương khe khẽ nói rằng, muốn thế gian này có thêm nhiều nữ tử như nàng.

Con làm được rồi.

Thịnh thế này, nương, người cũng thấy rồi.

Nữ tử thế gian không còn tồn tại như vật phụ thuộc của nam nhân, họ như người, như con, như Dao Dao.

Trước hết là chính mình, sau đó mới là nữ nhân.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Giấc Mộng Thanh Khiết
Chương 121314

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 121314
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...