Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

GIÀY THÊU GỌI HỒN

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

1

Nhớ lại, lần đầu tiên nhìn thấy cảnh này đã hơn hai mươi năm về trước.

Đó là một buổi chiều, tan học về, từ xa đã thấy cổng làng chật kín người.

Đàn ông trong thôn ngồi xổm dưới gốc cây hòe lớn hút t.h.u.ố.c lào, còn các bà các cô thì vây thành một vòng tròn chỉ trỏ lên cây, thậm chí còn phát ra những tràng cười, đến khi tôi chạy đến gốc cây, liền nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi.

Các bà các cô bên cạnh tôi không kiêng nể gì bàn tán về cuộc đời của bà lão.

"Cứ tưởng bà lão độc địa này sẽ bị con dâu đ.á.n.h c.h.ế.t, ai ngờ lại treo cổ c.h.ế.t trên cây hòe lớn này."

"Bà lão độc địa này cũng coi như sống dai rồi, hồi bọn Tây mũi đỏ đời Mãn Thanh không gi3t được mụ, sau này hết chiến tranh lớn đến chiến tranh nhỏ cũng không gi3t được mụ, con dâu quý báu của mụ đ.á.n.h mụ mấy chục năm cũng không đ.á.n.h c.h.ế.t được..."

"Thế là tốt rồi, c.h.ế.t rồi c.h.ế.t rồi, xong xuôi hết."

Mọi người dường như chỉ quan tâm đến một kết quả, đó là bà lão độc địa này cuối cùng cũng c.h.ế.t. Còn chuyện đôi chân nhỏ bé bị bó của bà đã leo lên cây hòe lớn này như thế nào, đôi giày thêu màu đỏ của bà từ đâu mà có, tại sao lại phải đi nó để treo cổ, và bà đã tự treo mình lên như thế nào, thì những câu hỏi này lại không ai quan tâm.

Bà lão độc địa này cũng coi như một nhân vật truyền kỳ, sinh ra vào cuối đời Mãn Thanh, nghe nói là cung nữ trốn ra từ trong cung.

Hơn bốn mươi tuổi mới sinh được con trai cả, phải bán con bò duy nhất trong nhà mới cưới được vợ cho con trai cả. Thế là bà ta coi con dâu như bồ tát mà thờ, còn cô con dâu này thì bắt đầu lên mặt làm mưa làm gió, từ việc c.h.ử.i mắng ban đầu đến việc đ.á.n.h đập sau này.

Mỗi khi đi qua nhà bà, luôn có thể nghe thấy tiếng gậy rơi xuống người và tiếng kêu t.h.ả.m thiết của bà lão.

Chỉ là tiếng kêu t.h.ả.m thiết của bà nghe rợn người kinh khủng, giống như tiếng quạ đen kêu trên mộ hoang vậy.

Tôi đang nhìn say sưa thì cậu Hai kéo tôi lại.

"Còn nhìn gì nữa, không muốn sống nữa à, chuyện này thôn mình sắp có đại sự rồi."

Tôi không tin rằng cái c.h.ế.t của một bà lão hơn trăm tuổi có thể mang đến tai họa lớn đến mức nào cho thôn, theo truyền thống quê tôi thì phải gọi là hỉ tang mới đúng.

Nhưng cậu Hai lại tin chắc vào sự suy tính của mình. Cậu nói cái họ "Độc" của bà lão độc địa này là dòng họ "âm độc" nhất từ xưa đến nay.

Bắt nguồn từ một cuộc chính biến của công chúa Thái Bình đời Đường hơn một ngàn năm trước.

Sau khi chính biến thất bại, công chúa Thái Bình đã đổi họ cho đứa con còn trong bụng thành "Độc", để thể hiện sự không quên sự âm độc của hoàng đế. Hơn nữa, cậu Hai còn tính cả bát tự của bà lão độc địa, nói rằng bà ta sinh vào giờ âm, tháng âm, năm âm, là người đại hung. Nhưng tôi không tin, nếu thật sự là người đại hung thì sao lại bị con dâu đ.á.n.h mấy chục năm.

Cậu Hai lại khẳng định, đêm "hồn về" bảy ngày sau chắc chắn sẽ xảy ra chuyện lớn.

Nhưng cuối cùng cậu Hai vẫn tính sai, bởi vì chưa đến đêm "hồn về" thì đã xảy ra chuyện rồi.

Theo quy tắc ở nông thôn, sau khi người c.h.ế.t phải lập tức "quàn" ở gian giữa, chân hướng vào trong, đầu hướng ra ngoài, mặt đậy giấy vàng.

Nhưng cô con dâu cả này căn bản không coi cái c.h.ế.t của bà lão độc địa ra gì, cứ để xác bà lão độc địa treo trên cây như vậy.

Treo một ngày một đêm như thế, khiến khuôn mặt bà ta càng trở nên trắng bệch, kỳ lạ là từ đôi mắt trợn trừng của bà ta vẫn có thể nhìn thấy một tia hồng quang.

Mãi đến chiều ngày hôm sau, lão Tam ở rể thôn bên về mới đưa được xác xuống khỏi cây, nhưng khi đưa về nhà cũ lại gặp chuyện.

Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/giay-theu-goi-hon/chuong-1.html.]

Cô con dâu cả dẫn theo hai đứa cháu gái chặn ở cửa, sống c.h.ế.t không cho bà lão độc địa "về nhà". Đặc biệt là hai đứa cháu gái kia, cái miệng không hề thua kém cô con dâu cả.

Đứa cháu gái lớn la lối nói: "Bà ta đã chọn c.h.ế.t ở ngoài rồi còn về làm gì, tôi thấy treo trên cây là tốt nhất."

Đứa cháu gái nhỏ cũng nói: "Bà ta treo trên cây ngon lành, ai đưa xuống làm gì, ai đưa xuống thì người đó chịu trách nhiệm chôn."

Lão Tam đang định giải thích thì bị cô con dâu cả chặn họng bằng một câu, nói là "ở rể" cũng như bát nước hắt đi, việc của bên nhà này không đến lượt anh ta lên tiếng.

Cả nhà cứ giằng co như vậy, xác bà lão độc địa từ treo trên cây, biến thành nằm ở trước cửa.

Mắt tôi tinh tường phát hiện, lưỡi của bà ta từ chỗ thõng xuống vai đã biến thành gác lên cằm, hơn nữa còn dài hơn.

Cuối cùng cậu Hai đứng xem náo nhiệt không chịu được nữa, dùng lời lẽ trong nghề của mình nói, nếu không thể "về nhà" thì sẽ thành cô hồn dã quỷ, một khi thành cô hồn dã quỷ thì thôn mình về sau sẽ không được yên ổn.

Cuối cùng cậu ra mặt vừa dỗ vừa dọa, cô con dâu cả mới đồng ý cho quàn xác ở trong sân.

Đợi lão Tam kiếm được tấm ván cửa để xác xong xuôi, thì lão Đại đi làm ăn xa và lão Nhị dạy học ở thành phố cũng về đến.

Lão Nhị về đến liền đi thẳng đến trước xác mẹ, vén tờ giấy vàng trên mặt bà cụ lên xem, sợ đến mức lùi lại mấy bước.

Lúc đó tôi đang ghé trên tường nhà họ, nhìn thấy rõ ràng. Chỉ thấy hai mắt mụ già độc địa trợn trừng, mái tóc bạc trắng dính bết lộn xộn trên mặt, miệng há hốc, lưỡi thõng sang một bên, cả khuôn mặt giống như một pho tượng thạch cao, còn hai con ngươi lại đỏ ngầu, trông đặc biệt nổi bật và quỷ dị.

Lão Nhị trấn tĩnh lại rồi mở miệng hỏi: "Vật ngậm miệng của mẹ đâu?"

Theo quy tắc của người già, người c.h.ế.t phải trải lụa bảy màu trong quan tài, đặt tấm thất tinh lên thi thể, tức là những thứ như vàng, bạc, đồng tiền.

Bà lão độc địa đương nhiên không có đãi ngộ này, đừng nói đến lụa bảy màu, tấm thất tinh, ngay cả một tấc quan tài cũng không có, cuối cùng vẫn phải dùng chiếc chiếu bà ta thường nằm khi còn sống để quấn lại.

Còn vật ngậm miệng mà lão Nhị nói đến, nghe nói là bà ta đã chuẩn bị từ trước khi còn sống, hơn nữa còn là bảo vật mang ra từ trong cung.

Nghe thấy câu hỏi này, cô con dâu cả liền nổi đóa, lớn tiếng quát: "Đồ già c.h.ế.t tiệt cả ngày cứ như là đề phòng trộm cướp ấy, ai mà biết cái hạt châu rách nát kia ở đâu."

Thấy vợ nổi giận, lão Đại đương nhiên không dám nói gì, lão Nhị cũng không hỏi thêm. Cuối cùng ba anh em thương lượng, tìm một thầy đạo đến làm pháp sự đơn giản rồi đem chôn.

Mà cậu Hai đương nhiên trở thành người thích hợp nhất cho pháp đàn âm sự này.

Đêm đó, đúng mười hai giờ, trong thôn yên tĩnh đến lạ thường, ngay cả con ch.ó Vàng hay sủa nhất nhà tôi cũng chui vào ổ nằm im.

Cậu Hai khoác lên mình chiếc áo đạo sĩ đầy những miếng vá, thắp ba nén hương, hai ngọn nến trước chân bà lão độc địa, lại thắp một ngọn đèn trường minh trên đỉnh đầu bà ta.

Khi ngọn đèn trường minh vừa sáng lên, đột nhiên một trận gió âm thổi đến. Theo lời cậu Hai kể lại, trận gió âm đó khiến người ta nổi hết cả da gà, hơn nữa còn có cảm giác như luồn vào tận xương.

Sau đó, trận gió âm liền xoay quanh xác c.h.ế.t của bà lão độc địa, rồi "hú" một tiếng lật tung tờ giấy vàng trên mặt bà ta, để lộ ra một khuôn mặt trắng bệch.

Cùng lúc đó, ngọn đèn trường minh cũng lập tức biến thành màu xanh lục, chiếu khuôn mặt bà lão độc địa thành một màu xanh lè, nhìn trong đêm tối vô cùng đáng sợ.

Ba người con trai đang canh giữ ở đó nhìn thấy cảnh này, sợ đến mức lăn lê bò toài chạy vào nhà.

Cũng chính lúc này, chuyện lạ xuất hiện.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
GIÀY THÊU GỌI HỒN
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...