2
Ba anh em sợ tới mức chạy vào nhà, thì thấy những tờ tiền giấy đang cháy trong chậu lửa bị gió âm thổi tung, lấm tấm bay lên không trung rồi biến thành một hình người.
Hình người đó dáng dấp nhỏ bé, lơ lửng trong không trung theo gió lay động, trông rất giống dáng vẻ của bà lão độc địa bị treo trên cây hòe cổ thụ.
Lúc này, ch.ó trong cả làng bỗng đồng loạt sủa lớn. Ngay cả lũ ngỗng già cũng sốt ruột kêu la và vỗ cánh trong chuồng.
Ba anh em quay đầu lại nhìn, đồng thanh kêu lên "Má ơi". Vừa kêu xong, cả ba người ba chân bốn cẳng chạy thẳng vào nhà.
Còn hai bà vợ của lão Đại và lão Nhị nấp trong nhà từ nãy đến giờ thấy cảnh tượng này, đợi lão Đại và lão Nhị vừa vào nhà thì "rầm" một tiếng đóng sập cửa lại.
Cánh cửa này đóng lại vừa khéo nhốt lão Tam ở bên ngoài, lão Tam đập cửa cả chục cái, người bên trong vẫn không mở. Mà hình người kia cứ thế lơ lửng phía sau lão Tam, lúc bên trái lúc bên phải.
Ngay lúc đó, lão Tam như bị một sức mạnh vô hình nào đó túm lấy cổ áo sau, nhấc bổng lên rồi ném mạnh xuống đất.
Lão Tam cũng phản ứng nhanh, lồm cồm bò dậy, quay người lại quỳ xuống trước đống tàn lửa, vừa dập đầu lia lịa vừa lớn tiếng nói.
"Mẹ ơi, con bất hiếu, không chăm sóc mẹ chu đáo, nhưng con thật sự không lấy cái ngậm miệng của mẹ đâu, con không lấy mà."
"Được được được, con nhất định giúp mẹ tìm lại, nhất định giúp mẹ tìm lại."
Lão Tam như đang đối thoại với bà lão độc địa. Một lát sau, lại nghe thằng ba lớn tiếng nói:
"Được được được, làm, làm ngay, nhất định làm thật long trọng."
Nói cũng lạ, sau một hồi đối thoại của hắn, gió âm từ từ nhỏ lại, tàn lửa từ từ tan đi, sau đó cả thôn cũng dần dần trở lại yên tĩnh.
Lúc đó tôi cũng còn trẻ trâu không sợ trời không sợ đất, cứ nằm sấp ở khe tường nhà bọn họ mà nhìn, chỉ muốn xem bà lão độc địa này có lôi cả mấy đứa con trai đi theo không.
Một lúc sau, lão Đại và lão Nhị mới run rẩy thò đầu ra khỏi nhà, nhỏ giọng hỏi lão Tam:
"Lão Tam, mẹ đi chưa?"
Lão Tam dường như vẫn chưa hoàn hồn sau cơn kinh hoàng, vừa khóc vừa mếu máo nói:
"Mẹ nói, phải làm đám tang thật long trọng, nếu không mẹ không để yên cho mấy người đâu."
Lão Tam nói xong liền đi tìm cậu Hai để chuẩn bị cho các thủ tục pháp sự phía sau.
Lão Đại và lão Nhị thấy tình hình này, cũng chỉ đành c.ắ.n răng chui ra khỏi nhà. Cuối cùng ba anh em bàn bạc với nhau, tối nay sẽ làm pháp sự, trời vừa sáng sẽ đem bà lão độc địa chôn ra sau núi.
Thế là ba anh em bắt đầu tìm giấy vàng, kết hoa trắng, chuẩn bị đồ dùng cho đám tang.
Lão Nhị thuộc loại người không mó tay vào việc gì, chỉ có thể dẫn hai người phụ nữ làm chút việc kết hoa.
Lão Đại ở trong thôn này lâu nhất, liền chịu trách nhiệm đi mượn đồ đạc từng nhà.
Lão Tam đương nhiên làm những việc nặng nhọc, chuẩn bị gậy gộc các loại để dùng khi đưa tang.
Nói là làm long trọng, thật ra cả ba người đều qua loa cho xong chuyện, cái gì giản tiện được thì giản tiện, cái gì qua loa được thì qua loa.
Mà vấn đề lại nằm ở chỗ giản tiện và qua loa này.
3
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/giay-theu-goi-hon/chuong-2.html.]
Người ta nói, sau khi người c.h.ế.t, con trai trưởng trong nhà phải cõng linh kiện khi đưa tang.
Cái gọi là linh kiện, còn gọi là phướn dẫn hồn, là một cây sào tre dài chống một tấm vải trắng, trên đó đạo sĩ viết đầy bùa chú.
Khi đưa tang, một người cõng linh kiện đi đầu, vừa đi vừa gọi "Khai lộ". Nhưng lão Đại tìm mãi không thấy cây sào tre dài nào, vì quê tôi vốn dĩ không mọc thứ đó.
Thấy chỉ còn hai ba tiếng nữa là trời sáng, lãi Tam cũng sốt ruột, liền cầm d.a.o ra đường chặt một cây bạch dương.
Cây bạch dương này cũng hợp, ngoài việc không chắc chắn ra thì thân cây thẳng tắp, cũng không nặng lắm, thế là dùng nó để chống linh kiện.
Cậu Hai cũng không ngừng nghỉ, cùng mọi người bận trước bận sau. Đợi đến khi mọi thứ chuẩn bị xong xuôi, phía đông đã ửng hồng, mấy anh em liền giục cậu Hai nhanh chóng "làm thủ tục" đưa người đi.
Cậu Hai là người sống bằng nghề này, biết khi nào nên nâng giá, cứ ngồi yên trước hương án không động đậy.
Lão Đại là người khôn ngoan, liền gói một phong bao lì xì, lại nhét hai bao t.h.u.ố.c lá Hồng Mai vào áo đạo sĩ của cậu Hai.
Cậu Hai mới bắt đầu niệm chú: "Về, về, tự biệt, dương tự giới..." Đọc xong chú ngữ, đốt một tờ bùa rồi bỏ vào một cái bát, sau đó cậu Hai ra hiệu cho lão Đại đập vỡ bát, tục gọi là "đập lão bồn".
Lão Đại cũng sốt ruột, vớ lấy một cái bát rồi đập.
Theo lý, bát dù xét về vật lý hay pháp sự đều phải vỡ tan tành. Nhưng cái bát xoay mấy vòng liền, vẫn hoàn hảo không sứt mẻ.
Cậu Hai lẩm bẩm một câu: "Hỏng rồi, lão bồn không vỡ."
Mấy anh em người nào người nấy đều sợ xanh mặt, vội vàng vừa đưa t.h.u.ố.c lá vừa hỏi phải làm sao?
Cậu Hai liền ra lệnh gi3t một con gà trống, dùng m.á.u gà trống để dẫn hồn.
Mấy anh em cũng chẳng biết lời cậu Hai nói thật hay giả, nhưng dù sao theo quy tắc thì con gà trống cuối cùng cũng bị đạo sĩ mang đi, dẫn hồn xong gà của ai người nấy giữ, không ai dám ăn thịt cả.
Mấy anh em không chút do dự, lát sau liền bưng ra một bát m.á.u gà trống.
Chỉ thấy cậu Hai cầm chuông trừ tà, bắt ấn liên hoa, chân bước pháp bộ, đi vòng quanh xác bà lão độc địa, miệng thì lẩm bẩm:
"Sư phụ chi mệnh, lấy danh nghĩa của ta, hồn phách, theo..."
Tiếp đó liền túm lấy một nhúm lông gà rồi dán lên xác bà lão độc địa, dán lên tấm bùa chú.
Đợi cậu Hai làm xong một tràng, lão Đại liền nhặt một cái bát lên đập. Cũng lạ, lần này cái bát vỡ ngay lập tức.
Cậu Hai cũng thở phào, liền hét lớn với lão Nhị: "Cõng linh kiện, đưa tang."
Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.
Lão Đại mấy bước chạy đến bên linh kiện, lại cõng ngược linh kiện ra phía trước. Lại một chuyện quái dị nữa xảy ra, cây bạch dương kia vốn không ra gì, vậy mà lúc này lại cứng như sắt, không hề lay động. Lão Đại vùng vẫy mãi cũng không nhúc nhích được chút nào.
Cậu Hai thấy tình hình như vậy cũng lén lau mồ hôi, vội vàng hét lớn với lão Đại: "Cố lên!"
Lão Đại vốn dĩ không có sức trói gà, nhưng cũng không chịu nổi sự quái dị này, nếu không đưa được bà cụ đi, còn xảy ra chuyện quái dị gì nữa thì sao. Thế là lão Đại dồn hết sức lực, cúi xuống cõng linh kiện.
Cũng lạ, lão Đại dùng sức chống lên, vậy mà lại cõng được cái linh kiện cao mét rưỡi lên.
Cô con dâu thấy vậy, há hốc mồm mà nói: "A, hóa ra mấy người vẫn hiếu thuận với mẹ chồng, bà cụ thích lắm, thích lắm."
Mấy bà con dâu đâu dễ thua ai, há miệng liền đáp trả mấy câu. Còn chưa nói xong, thì xảy ra chuyện c.h.ế.t người.
--------------------------------------------------