4
Cô con dâu đang vui mừng vì chồng mình cõng được linh kiện, đột nhiên nghe thấy một tiếng "rắc".
Tiếng "rắc" này trong đêm khuya tĩnh mịch nghe đặc biệt chói tai. Tiếp đó, mọi người liền thấy cây bạch dương chống phướn bị gãy ngang thân, nửa trên đổ ập xuống, đập trúng đầu lão Nhị. Hơn nữa lại đập trúng rất chuẩn, trực tiếp làm lõm một mảng lớn trên sọ hắn, ngay lập tức mắt và lỗ mũi chảy máu.
Biến cố đột ngột này khiến tất cả mọi người đều ngây người, chỉ có cô con dâu hai ôm lấy chồng rồi gào khóc t.h.ả.m thiết.
Tiếng gào khóc này thật sự rất đáng sợ, khiến cho con ch.ó mực trốn ở bên cạnh cũng sợ đến dựng hết cả lông gáy.
Lão Nhị nằm im bất động, miệng lẩm bẩm: "Mẹ già nhận lấy, được rồi, đưa đi, đưa đi."
Mọi người liền mời cậu Hai làm phép, cô con dâu hai lại la hét đòi cứu chồng trước, cả cái sân náo loạn hết cả lên.
Vẫn là mấy anh em còn tỉnh táo, hét lớn: "Đừng có khóc nữa, mau đưa đi bệnh viện đi."
Mấy cái thôn quê này, trong thôn chỉ có một ông lang băm, loại vết thương này làm sao mà chữa được, chỉ có thể đưa lên huyện thôi.
Mấy thằng con trai ấp úng, nhà bọn họ chỉ có một cái máy kéo có ống khói, từ sau khi bố chúng nó qua đời thì chưa từng dùng đến, bây giờ cũng chỉ còn cậu Hai biết lái.
Nhưng lão Đại lại túm lấy cậu Hai nhất quyết không cho đi, bảo cậu ta phải chôn bà lão độc địa trước đã. Tóm lại là, mày đã nhận phong bao lì xì và t.h.u.ố.c lá của tao rồi, thì tối nay mày nhất định phải đưa bà già này đi trước khi trời sáng cho tao.
Cậu Hai không cãi lại được, chỉ đành ở lại. Cô con dâu thứ hai có lẽ là người hiếu thắng, cũng có thể là vái tứ phương, cầu cứu cậu Hai giúp cô ta quay nổ cái máy kéo, sau đó tự mình nhảy lên máy kéo rồi đưa chồng vào huyện chữa bệnh, lúc đi, còn không quên mang theo cả con gái mình.
Mà lúc này, không ai để ý đến việc tại sao cái cây bạch dương tốt lành kia lại đột nhiên bị gãy làm đôi? Tại sao lại cứ đập trúng đầu lão Nhị, mà không phải là lão Đại hay lão Tam?
Còn nữa, với tốc độ của cái máy kéo này, chạy lên đến huyện thì cũng phải mấy giờ rồi, lão Nhị còn cứu được không?
Nhưng theo tiếng máy kéo "tạch tạch tạch" vang lên, cái máy kéo kia thật sự đã khởi động được.
Trong đêm khuya, cái đèn pha vốn dĩ không sáng lắm của máy kéo lại trở nên đặc biệt rõ ràng. Nhà tôi và nhà bà lão độc địa đều ở đầu thôn phía tây, mà muốn đi lên huyện thì phải đi xuyên qua thôn, ra đầu thôn phía đông.
Đầu thôn phía đông ngoài cái cây hòe cổ thụ ra, còn có một địa điểm mang tính biểu tượng - ruộng bát quái.
Ruộng bát quái nằm ngay phía nam cây hòe, có hình bát quái, ở giữa có một cái giếng cổ, không biết là do triều đại nào để lại.
Tôi nằm bò trên tường, nhìn cái máy kéo "tạch tạch tạch" chạy về phía đầu thôn phía đông, nhưng đợi đến khi cái máy kéo kia sắp đến đầu thôn phía đông, lại không thấy nó tiếp tục đi ra ngoài, mà lại cứ chạy vòng quanh mép ruộng bát quái.
Nhưng lúc này không ai chú ý đến những điều này, sự chú ý của người lớn đều đổ dồn vào trong sân. Bởi vì cậu Hai lúc này đang làm đạo tràng, chỉ đợi cậu ấy đọc xong chú ngữ, xác bà lão độc địa sẽ được khiêng lên núi sau chôn cất.
Tôi cảm nhận rõ ràng tốc độ nói của cậu Hai càng lúc càng nhanh, tay cũng kẹp một lá bùa, tùy thời chuẩn bị đốt trên ngọn đèn trường minh.
Còn ở bên kia, tôi phát hiện tốc độ chạy vòng của cái máy kéo kia cũng càng lúc càng nhanh.
Ba phút sau, lá bùa trong tay cậu Hai đột nhiên phát ra một tiếng "ầm", một ngọn lửa bốc lên không trung. Cậu Hai gọi lá bùa này là "liệt diễm phù", cậu ấy nói có thể nhiếp ác quỷ, có thể cự vong hồn, tóm lại là lá bùa này vừa đốt lên, bà lão độc địa dù muốn hay không cũng phải đi.
Sau này tôi mới biết, vì cậu ấy đã thêm phốt pho vàng vào trong lá bùa.
Trong lúc mọi người ở bên này đang tấm tắc khen lá bùa của cậu Hai, thì ở đầu thôn phía đông truyền đến một tiếng nổ lớn.
5
Ầm! Tiếng động vang vọng, cả thôn đều nghe thấy. Những người vốn thích hóng chuyện nhanh chóng kéo nhau về phía phát ra tiếng động lớn.
Tiếng động phát ra từ hướng cánh đồng Bát Quái, theo sau là những ánh đèn pin xuất hiện, cả phía đông thôn được chiếu sáng như ban ngày.
Tôi cũng được mẹ dẫn đi xem.
Từ xa đã thấy chiếc máy kéo nhà tôi cắm đầu xuống miệng giếng cổ, lão Nhị trên máy kéo bị lực va chạm lớn hất văng ra ngoài, cú ngã chí mạng khiến hắn lìa đời, còn vợ và con gái thì cắm đầu xuống giếng.
Đến khi mọi người vớt được cả hai lên thì đã tắt thở từ lâu. Ba người trong một nhà được đặt ngay ngắn dưới gốc cây hoè cổ thụ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/giay-theu-goi-hon/chuong-3.html.]
Chỉ là tôi kinh ngạc phát hiện, dáng vẻ c.h.ế.t của ba người này giống nhau đến kỳ lạ, đều là mắt trợn ngược, lưỡi thè ra, hai tay duỗi thẳng áp sát vào hai bên thân mình.
Khi tôi vừa mở miệng nói vẻ c.h.ế.t của họ cực kỳ giống bà lão độc địa tự tử bằng cách treo cổ, mẹ tôi đã vội bịt miệng tôi lại, kéo tôi đi về.
Vừa về đến trước cửa nhà, lão Đại và lão Tam đã khiêng xác bà lão độc địa từ trong sân ra.
Cậu Hai thì vừa rung chuông trừ tà vừa đi phía trước, miệng lẩm bẩm, vừa rải tiền giấy.
Điều khiến tôi tò mò là, rõ ràng t.h.i t.h.ể bà lão độc địa rất nhẹ, tôi đoán cả tấm ván cửa bà ta nằm lên cũng chỉ hơn năm chục cân, nhưng hai người con trai tráng niên lại bị đè đến cong cả lưng, mỗi bước đi đều rất khó nhọc.
Vợ của lão Đại và hai đứa cháu gái cũng lần đầu tiên mặc đồ tang đi theo sau.
Có lẽ bị cái c.h.ế.t của nhà lão Nhị dọa sợ, vợ lão Đại vậy mà lại khóc than phía sau. Chỉ là hai đứa cháu gái không để tâm, mỗi đứa cầm một cái gậy trong tay, chỗ này gõ gõ, chỗ kia đập đập.
Để ra phía sau núi phải đi qua một con suối nhỏ, trên suối có một cây cầu đá, vì đầu kia của cầu thờ tượng Diêm Vương nên mọi người gọi cây cầu này là cầu Diêm Vương.
Khi đám người đi đến cầu Diêm Vương thì trời đã tờ mờ sáng. Đứa cháu gái lớn đang nghịch gậy trong tay đi đến bên cầu, đột nhiên chỉ vào dòng suối nói.
“Nhị Muội, mày xem kia là cái gì?”
“Một con cá to quá!”
Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.
Vừa dứt lời, hai chị em cùng nhau nhảy xuống suối.
Đến khi nghe thấy hai tiếng “ùm” thì người lớn mới hoàn hồn.
Nói dòng suối này cũng không sâu, người lớn lội cũng chỉ đến ngang hông, còn tôi hồi đó đứng trong suối vẫn còn nhô được đầu lên.
Vậy mà hai đứa cháu gái vừa xuống đã mất hút.
Lúc này cậu Hai cũng có chút hoảng sợ, vừa rồi nghe nói đã c.h.ế.t ba người rồi, trong lòng nghĩ lẽ nào thật sự phải đủ bảy người.
“Mau cứu người!”
Cậu Hai vừa hô vừa cùng lão Đại nhảy xuống.
Sau này nghe cậu kể, vì nước vốn đã không sâu, mà con suối cũng không rộng.
Cậu mò soạng một hồi thì chạm được vào một đứa trẻ, chỉ là cậu thấy kỳ lạ, tay đứa trẻ lạnh buốt, hơn nữa kỳ lạ hơn là, dường như có một lực gì đó đang kéo đứa trẻ đi, cậu đã dùng hết sức lực toàn thân cũng không kéo được đứa trẻ lên.
Sau đó đứa trẻ vùng khỏi tay cậu rồi biến mất trong nước.
Cậu Hai và lão Đại cứ thế mò mẫm dưới nước nửa tiếng đồng hồ, đến khi trời sáng hẳn, cả con suối bị khuấy đục ngầu cũng không thấy bóng dáng hai đứa trẻ đâu.
Còn lão Tam thì ở trên cầu kéo vợ lão Đại lại, sợ cô ta nghĩ quẩn rồi cũng nhảy xuống.
Đúng lúc cậu Hai và lão Đại còn đang lẩn quẩn dưới suối mò người thì trưởng thôn chạy đến, hét lớn: “Hai người còn mò cái rắm gì nữa, người ở dưới kia kìa!”
Nói cũng lạ, trưởng thôn vừa hét một tiếng, cậu Hai và lão Đại dường như lập tức tỉnh táo lại, lúc này hai người mới phát hiện ra mình cứ đi đi lại lại vòng quanh chân cầu, căn bản chưa hề rời khỏi chỗ cũ.
Sau đó hai người như vừa tỉnh khỏi cơn mơ vội vàng bò lên bờ, men theo bờ ruộng chạy xuống hạ lưu.
Chạy được hơn chục mét thì thấy hai mảnh vải trắng nổi trên mặt nước.
Lão Đại liếc mắt nhận ra đó là hai mảnh vải tang mà hai đứa con gái đội, sợ đến nỗi ngã ngồi xuống đất, khóc cũng không khóc được.
Những người khác cũng chỉ đứng nhìn từ xa, không ai dám đến gần.
Cậu Hai một là gan dạ, hai là vốn dĩ làm nghề liên quan đến người c.h.ế.t, cậu lại nhảy xuống nước kéo hai đứa trẻ vào, chỉ là vừa kéo lên, suýt chút nữa cũng khiến cậu sợ đến ngất đi.
--------------------------------------------------