Bàn tay trong tay áo rộng của Tạ Bùi run rẩy, khóe mắt đỏ rực.
Chuyện đâu chỉ có thế.
Từng việc từng việc như hiện trước mắt, đau đến tận xương tủy, khiến hắn khó thở.
Tạ Bùi muốn ta trong nghịch cảnh vẫn không kiêu không nhục, hy vọng ta giống như Bồ Tát trong điện.
Nhưng sao có thể.
Nếu ta là người thuần lương, đã sớm c.h.ế.t từ lâu — xương trắng không biết chôn ở nơi nào rồi, làm sao còn đợi đến ngày Tạ Bùi gặp ta.
Lão ma ma nói:
“Nữ lang từng hỏi ta, vì sao chỉ mình nàng khổ. Sau này gả được phu quân thì có khá hơn không. Nàng nói, nàng sẽ cố gắng làm thật tốt, để phu quân thật lòng vui vẻ, cả đời thuận lợi.”
Câu trả lời — không cần nói ra.
Tạ Bùi nhẩm trong lòng: Không thể.
Rốt cuộc là phụ bạc.
Bao nhiêu thủ đoạn, chỉ đổi lại một năm ân ái.
Hắn ghét nhất bị tính toán, đem tâm thần ký thác nơi tục sự.
Nữ lang trong lời lão ma ma bị lạnh nhạt bao năm, sinh con cũng chẳng được hỏi han, từng nhiều lần cầu hòa nhưng không được đáp lại, cuối cùng trong tuyệt vọng ngập trời mà bị quân Hồ vây g.i.ế.c.
Cũng chính lúc sinh t.ử.
Hắn mới hiểu — bao năm qua, ghét nàng hèn mọn, ghét nàng tính toán.
Ghét đến ghét đi, rốt cuộc chỉ là —
hận A Phạn không dành cho hắn chân tâm.
Tạ Bùi muốn đứng dậy, lại loạng choạng một cái.
Tạ Thập Tam Lang lừng danh thiên hạ, thử mấy lần cũng không đứng vững.
Cuối cùng hắn bước tới màn lụa trắng bên tượng Quan Âm.
Một đời thuận buồm xuôi gió, chưa từng cúi đầu — Tạ Đô Đốc dừng lại ở đây, chỉ cách một lớp lụa.
Màn trắng khẽ rung.
Không ai biết trong lòng hắn cuộn trào thế nào.
Tạ Bùi dùng hết sức, giọng khàn đặc nói:
“A Phạn… ta hối hận.”
Rất lâu, không có hồi âm.
Màn lụa bị vén lên.
Bên trong trống rỗng, không một bóng người.
14
Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞 蘭
Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ
Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Trước khi tới đây, ta đã dặn Triệu Diễm đến đón ta.
Lén đưa ta rời khỏi phía sau màn lụa trắng ngay trước mắt bộ khúc Tạ gia, Triệu Diễm lại chẳng hề có vẻ nhẹ nhõm sau khi thoát thân, trái lại chăm chăm nhìn ta không chớp mắt.
Giữa hàng mày là vẻ nôn nóng lẫn u uất, giọng lạnh lẽo như băng:
“Nàng hối hận rồi sao? Thấy Tạ Bùi lộ ra bộ dạng như kẻ c.h.ế.t sống lại thì mềm lòng phải không?”
Hắn đến không sớm không muộn.
Vừa vặn nghe trọn câu ‘ta hối hận’ của Tạ Bùi.
Hối hận ư?
Muộn rồi! Có Triệu Diễm hắn ở đây, cứ hối hận cả đời đi.
Ta sững lại trong chớp mắt.
Sắc mặt Triệu Diễm càng thêm khó coi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ha-bat-tu-quan-am/11.html.]
Ta khẽ nói:
“Ta chỉ là… nhớ tới phần mộ của mẫu thân. Năm xưa ta cùng lão ma ma chôn cất sơ sài, về sau chính là chàng cùng ta dời mộ.”
Chôn chung với y quan của phụ thân.
Khi ấy thiếu niên gầy gò nói với ta, làm vậy thì bà sẽ không cô độc nữa.
Sau này ta gả cho Tạ Bùi, vì khác biệt môn hộ, mỗi lần ta đi tế mẫu thân, hắn dĩ nhiên không đi cùng. Về sau xa cách nhiều năm, cũng đều chỉ mình ta lặng lẽ tới viếng.
Từ cổng son nhà quyền quý, đến trước phần mộ lạnh lẽo hoang vu.
Chỉ cần Tạ Bùi chịu đi cùng ta một lần,
Hắn đã có thể nhận ra chỗ buồn cười ấy.
Phu nhân của Trần Quận Tạ Thập Tam, mộ mẫu thân lại ở nơi hoang dã, không vào được tông từ. Người thông tuệ như hắn, chỉ cần nhìn là đã nhận ra khác thường, sớm có thể hiểu được — kẻ mà hắn khinh miệt là công lợi cầu danh, rốt cuộc đã trải qua những gì.
Nhưng hắn không.
Một lần cũng không.
Sắc mặt Triệu Diễm dịu xuống, nắm lấy tay ta, nói:
“Đợi ta thu phục và thống nhất Trung Nguyên, sẽ về tu sửa lại phần mộ cha mẹ nàng.”
Ta mỉm cười khẽ, trong lòng cuối cùng cũng sinh ra một chút mong đợi.
Còn những chuyện khác…
Chuyện đã qua, thì để nó qua đi thôi.
Hối hận hay không, đều không còn quan trọng nữa.
15
Triệu Diễm và A Việt ở chung rất hòa hợp.
Buổi sáng, Triệu Diễm bày biện giáp trụ của mình, khiến A Việt nhìn mà ngưỡng mộ không thôi. Hắn liền khoe khoang với thằng bé, đợi về đất Triệu, sẽ sắm cho nó một bộ binh giáp trẻ con có thể mặc được.
A Việt rất vui.
Nhưng trong khoảnh khắc, lại thoáng buồn.
Triệu Diễm đến Kiến Khang lần này, vốn tưởng ta đã c.h.ế.t, là đến để g.i.ế.c Tạ Bùi. Nhưng giữa đường lại nhận được tin, Nhung Địch phương Bắc đang triệu tập trăm vạn đại quân, không ngày nào không kéo xuống phía nam, mục tiêu chính là Kiến Khang.
Hưng suy của Hán thất, quyết định ở trận này.
Triệu Diễm muốn liên minh với hoàng đế Nam triều, trợ lực cho Hán thất, nhưng ở Kiến Khang bị lạnh nhạt nhiều ngày, kết cục đã quá rõ ràng. Người Nam triều không tin hắn, chỉ vì trong người hắn chảy dòng m.á.u Hồ nhân.
Không còn lý do để ở lại nữa.
Chiều nay chúng ta sẽ rời Kiến Khang.
Lần đi này, Tạ gia quả thực như một giấc mộng, đời này e khó còn gặp lại.
Triệu Diễm không phải loại người hạ mình dỗ dành ai, với người ngoài, vui buồn giận ghét của họ hắn cũng lười nhìn lấy một cái. Nhưng thấy A Việt buồn bã, hắn lại ngồi xuống nói chuyện với nó rất lâu.
Khi thu dọn hành lý, A Việt nói với ta, Triệu Diễm đã hứa với nó rất nhiều điều.
Hắn hứa sẽ mời đại nho giỏi nhất dạy nó học.
Hứa rằng ở đất Triệu nó sẽ tự do không ràng buộc, còn hắn sẽ học cách làm một người cha tốt.
Hắn còn hứa, sau khi thành hôn với ta sẽ không sinh con, ngôi vị sau này để lại cho A Việt.
Ta thấy A Việt cuối cùng cũng cười rạng rỡ, ánh mắt long lanh, lại có dáng vẻ thiếu niên, liền hỏi:
“Vui đến vậy sao?”
Ở Tạ gia, tiền đồ của nó vốn dĩ cũng như thế.
A Việt lắc đầu:
“Không phải vì mấy điều đó. Ông ấy nói, những thứ ấy Tạ gia cũng có thể cho con, nhưng mẫu thân sau này không cần vì chút hư danh hiền đức mà lao tâm khổ tứ nữa, muốn khóc thì khóc, muốn giận thì giận, từ nay cứ thuận theo lòng mình mà sống.
Con và mẫu thân lớn lên cùng nhau, con hiểu nỗi khổ của mẫu thân. Nên con nghĩ, đất Triệu là nơi tốt, chúng ta nên mau mau tới đó.”
------