Giấy bay tứ tán, rơi vào từng nhà từng hộ, cho dù là Tạ Bùi, trước khi trời sáng cũng không thể thu dọn hết.
Ta nhìn Tạ Bùi đang run rẩy, nói:
“Tạ Thập Tam lang, tất cả đều là ta tính kế, lầm lỡ hôn duyên của ngươi, là ta tham luyến vinh hoa. Ta đã chịu báo ứng — tám năm bị lạnh nhạt, một năm lưu lạc. Duyên phận giữa ta và ngươi, đã cạn.”
Nơi này sẽ không còn chỗ dung thân của ta.
Tạ gia cũng vậy.
Cái gọi là quyết tuyệt, cũng chỉ đến thế mà thôi.
Danh tiếng ta khổ tâm gây dựng bao năm, nói bỏ là bỏ.
Còn lại, chỉ là một chút hận ý rơi rớt.
Hận ngươi, Tạ Bùi, vĩnh viễn thanh phong minh nguyệt, như sương tuyết trên trời, coi hành vi của ta là thấp hèn. Nhưng bụi về bụi, đường về đường, từ nay hai bên thanh toán xong.
Ta gánh tiếng xấu cả đời, trả lại món nợ hôn duyên đã lầm ngươi.
Ngươi ngồi nơi cao đài, ta vẫn làm kẻ thấp hèn của ta.
Tạ Bùi muốn bước tới một bước, lại bị ghìm c.h.ặ.t tại chỗ, cả đời chưa từng có lúc khom lưng như vậy.
Mỗi lần nhắc tới, đều là khổ sở và hối hận.
“Ta biết nàng oán, ta cũng có nỗi khổ.”
“Ngày Nam độ, thuyền ven sông ít ỏi, lòng người d.a.o động, gần như loạn lạc. Hán thất suy vi, ta gánh trách nhiệm hộ tống sĩ tộc Trung Nguyên, càng phải đem kinh điển lễ nhạc, hương hỏa Hán thất truyền sang Giang Nam, không để Trung Nguyên chính thống đoạn tuyệt trong tay Hồ nhân. Nếu chia làm nhiều đợt vượt sông, chỉ có để nàng và Việt nhi ở đợt sau, mới không khiến lòng người náo loạn, thuyền lật người vong. Ta không còn cách nào khác.”
Vốn dĩ, cũng không hẳn là sai.
Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞 蘭
Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ
Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Chỉ không ngờ một toán kỵ binh Hồ tộc lại đột kích.
Tạ Bùi nói tiếp:
“Giang Tả mới lập, người Bắc Nam độ, triều cương chưa ổn. Hồ nhân như đao treo cổ, Giang Đông cự tộc liên tiếp phản loạn, chèn ép người Nam độ. Ta bề ngoài liên hôn với Lục thị Giang Đông, thực chất âm thầm phái binh trấn áp. Cưới Lục Uyển vốn chỉ là kế che mắt. Thế cục thiên hạ, chỉ cần sơ sẩy là Nam triều sụp đổ. Không ngờ lại khiến nàng rời bỏ ta.”
Hán thất suy vi, Trung Nguyên tiêu điều, dù là Tạ Bùi, cũng có vô vàn bất đắc dĩ.
Cả đời hắn quang minh lỗi lạc, không thẹn với xã tắc Hán nhân.
Chỉ có lỗi với thê t.ử và ấu t.ử.
“Hơn bốn trăm ngày đêm sau Nam độ, mỗi lần tìm nàng và Việt nhi không được, ta thường thổ huyết, y quan nói tâm mạch tổn thương, có tướng yểu mệnh. Có lần nghe nói có phụ nhân dung mạo giống nàng, ta ruột nóng như lửa đốt, phi ngựa suốt trăm dặm trong đêm, lại ngã khỏi ngựa, suýt mất ý thức. Nếu đời này kết thúc qua loa, điều ta nghĩ tới, hối tiếc, chẳng qua cũng chỉ là những năm ấy — quãng thời gian đã bỏ lỡ cùng nàng. Ta hận nàng tính kế ta, hận những gì nàng cho ta đều là giả. Cho đến khi lão ma ma từng hầu hạ nàng từ thuở nhỏ nói cho ta nghe những chuyện kia, ta mới phát hiện ra —”
Tạ Bùi nhìn ta, dường như muốn cười, nhưng nước mắt lại vội vàng rơi xuống từ phượng nhãn.
“Nàng từng kỳ vọng vào ta.”
Kỳ vọng một đời một kiếp.
Nàng là tính kế.
Nhưng không tính kế thì làm sao đến được trước mặt hắn? Lui một vạn bước mà nói, tính kế thì sao? Nếu hắn không chịu nhường, cả đời này ngoài hắn — Tạ Thập Tam — còn ai có thể lấy được chân tâm của nàng?
Vầng trăng lạnh bị mây che khuất.
Tạ Bùi chờ đợi câu trả lời của ta.
Ta nói:
“Tạ Bùi, nhưng ta đã yêu Triệu Diễm rồi. Từ nay về sau, ta chỉ kỳ vọng ở hắn.”
18
Không biết lúc này Triệu Diễm đang ở trong cảnh ngộ ra sao.
Chỉ nghe quanh mình tiếng đao kích va chạm.
Giữa ánh đèn rực rỡ của trường nhai, bỗng thấy ngựa chiến phi nhanh, đ.á.n.h thức vô số giấc mộng trong đêm Kiến Khang. Chỉ trong khoảnh khắc, ta đã bị kéo lên lưng ngựa. Người cưỡi ngựa một tay ôm c.h.ặ.t lấy ta, một tay cầm trường thương, cười ngạo nghễ phóng khoáng, khí thế ngút trời, m.á.u tươi trên người còn chưa khô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ha-bat-tu-quan-am/13.html.]
Triệu Diễm thấy ta bình an.
Mới ghìm cương quay đầu, cười nhìn Tạ Bùi:
“Ngươi cũng quá coi thường ta rồi. Chỉ ngần ấy người mà muốn vây khốn ta, cướp A Phạn ư? Cẩn thận ta g.i.ế.c sạch người của ngươi đấy.”
Bốn phía đều là bộ khúc Tạ gia.
Hắn lại như chốn không người.
Mọi chuyện đã rõ ràng, Triệu Diễm đã đến, liền không còn lý do gì để không rời đi.
Bộ khúc tất nhiên muốn ngăn cản.
Phượng nhãn của Tạ Bùi khẽ nâng lên, chỉ nhìn ta.
Ta nói:
“Thập Tam lang, cả đời ta toan tính mưu cầu, thuở nhỏ chịu đủ giày vò, hôn nhân vì ta mà không thuận ý. Trên đường đến Kiến Khang, ta đã ăn đủ cả đất Quan Âm lẫn vỏ cây. Từ nay về sau, ta chỉ muốn sống một đời vui vẻ tự tại.”
Ngày xưa khi còn ân ái, ta mới gọi hắn là Thập Tam lang. Phàm điều ta cầu, hắn chưa từng không cho. Đã từng có vô số khoảnh khắc, ta tưởng rằng cả đời sẽ như thế.
Chỉ là thế sự đổi dời.
Mới thành ra cục diện hôm nay.
Rất lâu sau, Tạ Bùi chậm rãi nói:
“Thả đi.”
Năm xưa từng có một lời nguyện. Trong Quan Âm miếu, pho Quan Âm lấy dung mạo người hắn yêu làm tượng được khánh thành, hắn phủ phục quét đi lớp bụi trần.
Hắn không tin thần Phật, lại từng lặng lẽ nguyện một điều:
A Phạn của ta, cả đời vui vẻ vô biên.
Cổng thành mở rộng.
Triệu Diễm cùng ta chung một ngựa, lao vào màn đêm mênh m.ô.n.g vô tận.
Sau lưng vang lên tiếng thổ huyết, không biết ai ngã xuống, khiến xung quanh rối loạn một phen.
Triệu Diễm nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, đặt lên dây cương.
Cằm đặt lên vai ta, hơi thở hắn nóng rực:
“Không được quay đầu.”
Hắn lại nói:
“Ta nghe rồi. Nàng nói, nàng yêu ta.”
Theo tính tình của hắn, lẽ ra phải cười lớn. Ta chờ rất lâu, lại phát hiện nơi cổ có giọt lệ lặng lẽ trượt xuống.
Mấy năm quen biết, mười năm chia xa, cuối cùng có một mảnh trống rỗng trong tim được lấp đầy.
Chúng ta giục ngựa đi gấp, cuối cùng cũng gặp được A Việt – người đã đi trước. Thấy ta bình an, thằng bé lao vào lòng ta, hồi lâu mới trấn tĩnh lại.
Vì thế đổi sang đi xe ngựa.
Vẫn là Triệu Diễm đ.á.n.h xe.
A Việt vén rèm, chui lên ngồi cạnh hắn, hỏi cách điều khiển ngựa.
Không biết hai người nói chuyện gì.
Bỗng nhiên cùng quay đầu, mỉm cười với ta.
Lúc ấy, ánh nắng vừa vặn.
Như Lai Phật Tổ Đại từ đại bi, con không cầu vinh hoa nữa.
Con chỉ cầu — khoảnh khắc này, vĩnh viễn ngàn thu.
-HẾT-
------