Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

HÀ BẤT TỰ QUAN ÂM

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhớ lại cảnh tượng khi ấy, trong lòng hắn chỉ còn hối hận và sợ hãi ngập trời.

May mà…

Hắn lại cười lạnh:

“Không phải ngươi muốn trách ta đến muộn chứ? Quả nhiên hôm nay Tạ Bùi vừa lộ diện, ngươi liền đổi ý, kiếm cớ tìm ta phải không?”

Hắn còn chưa dứt lời.

Sau lưng bỗng ấm lên, Triệu Diễm lập tức cứng đờ.

Ta áp mặt vào bả vai hắn.

Ta nói:

“Không có. Đến vừa đúng lúc.”

Hôm đó ta và A Việt trốn dưới t.h.i t.h.ể, thật ra không hề kín đáo, suýt nữa đã bị quân Hồ phát hiện. Nếu không phải bọn họ đột nhiên tháo chạy, ta và A Việt căn bản không có cơ hội thoát thân.

Hóa ra, trong khoảnh khắc tuyệt vọng đến thế, đã có người vì ta mà tới.

Ta khẽ nói:

“Triệu Diễm, ta là kẻ không có chút chân tâm nào, không đáng để ngươi đối đãi như vậy.”

Ta g.i.ế.c thúc phụ, hại tộc tỷ; tiền ta dùng phát cháo bố thí là từ chợ đen cho vay nặng lãi mà có. Ta yêu vinh hoa, tìm mọi cách trèo cao. Cho đến nay, mỗi bước ta đi đều là vì chính mình.

Ta không cho rằng mình sai. Nhưng cũng hiểu — bất cứ ai thật sự biết rõ nội tâm ta, đều sẽ không còn hồ đồ.

Tạ Bùi chính là như vậy.

Triệu Diễm rõ ràng đã đi qua con đường sai lầm này, vì sao lại còn quay đầu?

Trong trướng chỉ còn tiếng hô hấp.

Triệu Diễm đột ngột xoay người, kéo ta vào lòng. Một tay đặt lên mắt ta — quả nhiên có lệ.

“A Phạn, nàng biết không — nàng giả khóc rất nhiều lần, nhưng chỉ khi khóc thật, mới không muốn để người khác phát hiện. Nàng nói mình không có chân tâm, không đáng — không tính. Ta có mắt, tự biết nhìn.”

Không phải là chưa từng hận.

Năm đầu tiên, hắn hận đến mất ngủ, đêm nào cũng văng vẳng câu ‘ngươi là thứ dân, ta là sĩ tộc, làm sao cưới gả’;

năm thứ ba, nghe tin nàng gả cao môn, tình chàng ý thiếp, hắn hận đến mức trên chiến trường g.i.ế.c thành Diêm Vương;

năm thứ năm, nghe tin Tạ gia có con nối dõi, trong lòng chỉ còn chua xót và mờ mịt.

Đến năm thứ mười, mấy lần sinh t.ử, hắn lại nhớ tới khi xưa — lúc bản thân còn trắng tay, cả tộc bị tàn sát, lưu lạc bốn bể.

Hắn lập chí phục quốc, bình loạn thế — ngay cả chính mình cũng chưa từng tin mình làm được.

Nàng lại chỉ mỉm cười nhạt, không chế giễu, chỉ bình thản chúc phúc:

“Nguyện quân rong ruổi mà lên, danh lưu sử sách. Ngày sau làm vương làm hầu, đừng quên ta.”

Quả thật nói đúng.

Rốt cuộc là lời chúc… hay lời nguyền?

Cả đời không quên được.

Mà đời người quá ngắn — hắn không nỡ dùng hết để hận.

Giờ còn gì không hiểu nữa?

Một người như Trần Phạn, lại nỡ để hắn rời đi, không phải vì hắn cản trở nàng trèo cao, mà là — chút chân tâm còn sót lại, nàng đều trao cho hắn.

Hiểu ra quá muộn, thành ra lỡ mất hơn mười năm.

Triệu Diễm siết c.h.ặ.t ta thật mạnh, thật mạnh:

“A Phạn của ta là một nữ lang rất tốt, chỉ là chưa từng được nhiều người đối đãi t.ử tế. Kiến Khang, Lạc Dương đều không phải nơi tốt. Đợi về đất Triệu, ta sẽ nuôi lại nàng từ đầu.”

Thời gian còn dài.

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Có gì là không thể bù đắp?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ha-bat-tu-quan-am/9.html.]

Ta muốn cười một chút, nhưng khoảnh khắc ấy — lệ lại rơi nhiều hơn.

12

Hôn ước giữa hai nhà Tạ – Lục bị trì hoãn, song quý nữ Lục gia Lục Uyển lại chẳng hề tỏ ra tức giận, vẫn tiếp tục hành thiện tích đức trong thành Kiến Khang.

Thậm chí nàng còn không tiếc công sức giúp Tạ Bùi tìm kiếm người vợ kết tóc cùng đứa con thơ bị thất lạc.

Ai nhìn thấy cũng phải tán một câu: đúng là Bồ Tát sống.

Không ngờ việc ấy lại thật sự có kết quả.

Nàng tìm được một lão ma ma từng hầu hạ Tạ phu nhân năm xưa.

Đúng dịp hội định kỳ hằng tháng của chùa Quan Âm trong thành, Lục Uyển liền mời lão ma ma tới, để tại buổi hội kể cho các phu nhân, nữ quyến nghe xem vị Tạ phu nhân mất tích kia rốt cuộc là người thế nào—

mà có thể khiến Thập Tam Lang Tạ gia không tiếc trái tổ chế cưới nàng, lại còn khổ tìm suốt đến nay.

Nữ quyến dĩ nhiên thích nghe.

Ngay cả ta, cũng nhận được một tấm thiệp mời.

Lẽ ra ta không nên ra ngoài, nhưng không thể không đi.

Nếu ta đoán không sai, vị lão ma ma kia chính là người duy nhất biết rõ tất cả những bí mật u ám của ta, mà lại chưa c.h.ế.t dưới lưỡi kiếm của Tạ Bùi.

Ban đầu bà hầu hạ mẫu thân ta, sau đó bị ta sai đi trông linh xa thật xa, xưa nay vốn lặng lẽ không tiếng tăm.

Nhờ vậy mà thoát được một kiếp.

Ta cũng lúc này mới hiểu ra — Lục Uyển đâu phải đèn đã cạn dầu.

Nàng muốn mượn miệng lão ma ma hủy hoại ta, vạch trần bộ mặt thật của ta trước thiên hạ, khiến ta vĩnh viễn không thể quay về Tạ gia.

Nhưng lão ma ma ấy, chắc chắn phải c.h.ế.t.

Lục Uyển sẽ đẩy bà ra làm tấm chắn, hứng chịu lửa giận của Tạ gia.

Năm xưa ta từng nhận lời với mẫu thân, phải giữ lại cho lão ma ma một mạng sống, vì thế bất luận thế nào cũng phải đi.

Ngày hội Quan Âm, ta khoác mũ che mặt, lẫn vào giữa đám nữ quyến.

Xung quanh bàn tán xôn xao.

Toàn là những lời như:

“Nghe nói Trần Phạn ấy là thần nữ chuyển thế dưới tòa Bồ Tát, dung mạo như nước xuân.”

“Không chỉ vậy đâu, ta cũng từ Lạc Dương tới. Có năm đại hồng thủy, nàng ấy còn đích thân cứu trợ, từ trong nước ôm ra một đứa trẻ.”

Liền có người Nam triều cười khẩy:

“Xuất thân thấp hèn thì chỉ có thể làm mấy việc ấy thôi. Sao có thể sánh được với quý nữ Giang Đông chúng ta.”

Bồ Tát ngồi ngay ngắn phía trên. Trước mặt chính là lão ma ma và Lục Uyển.

Quả đúng là cao môn quý nữ — bạch y xuất trần, phong thái thanh khiết.

Mọi người lập tức im lặng.

Lục Uyển mỉm cười thúc giục, bảo lão ma ma kể lại câu chuyện của ta từ thuở nhỏ.

Ta lặng lẽ nhìn lão ma ma.

Vẫn là dáng vẻ lầm lũi không tiếng tăm trong ký ức.

Những điều bà biết, những điều bà thấy — quá nhiều.

Từ ngày phụ thân ta qua đời, thúc phụ đêm đêm vào phòng mẫu thân ta, ép đến phát điên, rồi một tát đ.á.n.h ngất ta đang khóc thét;

từng chứng kiến tộc tỷ vu oan ta trộm đồ, bị phạt quỳ trong từ đường suốt một đêm;

mẫu thân điên loạn, bóp cổ ta muốn kéo ta cùng c.h.ế.t.

------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
HÀ BẤT TỰ QUAN ÂM
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...