Tôi đọc đến đây mà sợ toát mồ hôi lạnh.
Trước mắt, con trai đang cầm chiếc cúp quán quân cuộc thi piano đưa đến trước mặt tôi.
“Con đã lấy cúp về rồi, con giỏi hơn Tạ Trạch Minh, mẹ có thể vui vẻ hơn một chút không ạ?”
Đứa trẻ tám tuổi, trên mặt tràn đầy vẻ lấy lòng khi nói chuyện.
Để xác minh xem bình luận tôi thấy là thật hay giả.
Tôi khẽ hỏi: “Con đã nhốt Tạ Trạch Minh trong nhà vệ sinh khiến thằng bé bỏ lỡ cuộc thi, có đúng không?”
Tạ Dục Chiêu lập tức tái mặt.
“Con không có! Mẹ ơi, con không cố ý, là do cây lau nhà tự đổ xuống làm kẹt cửa, con chỉ là… Con chỉ là…”
Chỉ là giả vờ không thấy.
Mắt thằng bé đỏ hoe, không nói nên lời nhưng vẫn nghĩ mình có lỗi.
Thằng bé chạy vào thư phòng lấy ra cây thước kẻ rồi ngoan ngoãn giơ lòng bàn tay lên.
Tôi thấy thằng bé như vậy mà không nhịn được nữa, ôm chặt thằng bé vào lòng.
Tôi biết con mình là một đứa trẻ tốt.
Thằng bé ra nông nỗi này, tất cả đều là do tôi.
Tôi và Sở Minh Uyển là thiên kim thật và thiên kim giả bị ôm nhầm.
Chuyện được phát hiện khi khám sức khỏe trong kỳ thi đại học.
Không lâu sau tôi được đón về nhà họ Sở.
Tôi tưởng rằng từ đó sẽ sống những ngày tốt đẹp nhưng không ngờ đó lại là khởi đầu cho sự mù quáng của tôi.
Gia đình gốc của Sở Minh Uyển (cũng là gia đình đã nuôi dưỡng tôi) là tầng lớp công nhân viên chức bình thường. Ngoài những nhu cầu cơ bản của cuộc sống thì họ không có dư dả về tinh lực và tài chính để bồi dưỡng tôi.
Tôi ở đâu cũng bị so sánh và ở đâu cũng kém hơn cô ta.
Sự thất vọng của cha mẹ, sự coi thường của người hầu, càng khiến tâm lý tôi mất cân bằng.
Thế là tôi bắt đầu so bì một cách bất chấp.
Sở Minh Uyển đính hôn với Tạ Cảnh, cậu hai nhà họ Tạ.
Tôi lập tức lợi dụng sự áy náy của cha mẹ, nhất quyết muốn liên hôn với Tạ Thần, cậu cả nhà họ Tạ.
Sau khi kết hôn, Sở Minh Uyển sinh ra một cặp song sinh.
Tôi cũng bất chấp cơ thể mà muốn sinh con thứ hai.
Chồng cô ta vào công ty nhà họ Tạ, tôi cũng ép chồng tôi phải chèn ép anh ta mọi lúc mọi nơi.
Con trai cô ta học piano, được mệnh danh là thần đồng piano.
Tôi cũng ép con trai mình bất chấp việc học, cũng phải dồn hết sức lực vào piano.
Tạ Cảnh mua trang sức cho cô ta, tôi lập tức mè nheo với Tạ Thần đòi thứ đắt tiền hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hanh-trinh-hanh-phuc-yeqb/chuong-1.html.]
Tôi không nhìn thấy sự trầm uất của con trai, sự bất lực của chồng.
Dường như cuộc đời tôi chỉ còn lại việc so bì với Sở Minh Uyển, cho đến khi nhìn thấy kết cục của cả gia đình trên bình luận.
Trong thoáng chốc, nước mắt tôi trượt xuống rồi rơi trên mũ áo của Tạ Dục Chiêu, càng khiến thằng bé hoảng loạn.
“Mẹ ơi con sai rồi, mẹ đừng khóc, mẹ đ.á.n.h con đi, con sẽ đi xin lỗi Tạ Trạch Minh. Là con sai rồi.”
Dục Chiêu trước đây rất thích chơi với anh họ hơn mình nửa tuổi.
Nhưng khi đó tôi luôn trách mắng thằng bé.
Tôi mắng thằng bé cố tình chọc tôi không vui, chơi với con của kẻ thù đã cướp đi cuộc đời mẹ thằng bé.
Hơn nữa, trước mặt thằng bé, tôi cũng không hề che giấu sự thù hận và so bì với gia đình Sở Minh Uyển.
Điều này đã khiến thằng bé thấm nhuần, bắt đầu thù ghét Tạ Trạch Minh.
Bình luận: [Thật ra cũng không thể đổ lỗi hoàn toàn cho Tạ Dục Chiêu được, thằng bé cũng đâu làm gì. Nếu tôi thấy người mình ghét bị kẹt trong nhà vệ sinh, tôi cũng không muốn xen vào.]
[Người ta bảo bảy tám tuổi là tuổi bị ghét bỏ, hình như Tạ Dục Chiêu hoàn toàn không có giai đoạn này.]
[He he, chỉ có đứa trẻ được yêu thương mới có tư cách bướng bỉnh, cô xem Sở Ngữ Ninh có yêu thằng bé không, thằng bé chính là công cụ để cô ta so bì với nữ chính thôi.]
Không, không phải vậy.
Tôi chạm vào khuôn mặt nhỏ của Tạ Dục Chiêu rồi nói: “Mẹ biết, không phải lỗi của con, từ trước đến nay đều là mẹ sai. Lát nữa, lát nữa…”
Tôi đối đầu với Sở Minh Uyển lâu như vậy.
Đột nhiên bảo tôi đưa con đi xin lỗi thì vẫn hơi khó khăn nhưng chuyện này quả thật là lỗi của Dục Chiêu.
Tôi thật sự rất sợ con mình sẽ phải chịu kết cục như bình luận đã nói.
Tôi chưa kịp chuẩn bị tâm lý thì Tạ Thần đã về.
Anh ấy thấy tôi và Tạ Dục Chiêu đều đỏ mắt, cau mày hỏi: “Lại có chuyện gì nữa đây?”
Cuộc hôn nhân của tôi và Tạ Thần có thể coi là do tôi cưỡng cầu mà có.
Những năm nay anh ấy đối với tôi luôn rất bao dung, có thể nói là có cầu ắt đáp.
Nhưng mỗi lần tôi nhờ anh ấy, đều là vì muốn đối đầu với Sở Minh Uyển, dần dần anh ấy càng lúc càng lạnh nhạt với tôi.
Bây giờ ngay cả ngủ, cũng không ở cùng một phòng.
Vừa rồi, khi tôi biết được sau này anh ấy có thể bị tôi hại đến phá sản và c.h.ế.t thảm, tôi càng không dám nói gì.
Tạ Thần thấy tôi im lặng, vẻ mặt thoáng qua u ám.
Nhưng anh ấy không nói gì mà chỉ xách cặp công văn lên lầu hai.
[Nói đi cũng phải nói lại, Tạ Thần đúng là người đàn ông có sức hút.]
[Tôi thật sự chịu thua rồi, nữ phụ ác độc kia không thể quay đầu nhìn Tạ Thần một chút sao, cứ ngày nào cũng nhìn chằm chằm nữ chính, cô ta thật sự yêu nữ chính à.]
[Sở Ngữ Ninh cũng không biết Tạ Thần yêu cô ta, cô ta cứ nghĩ mình ép Tạ Thần đi chèn ép em trai anh ấy, Tạ Thần rất ghét cô ta.]
--------------------------------------------------