Nếu tôi cứ khăng khăng muốn đấu giá mảnh đất đó, một khi xảy ra chuyện sẽ làm anh ấy tổn thất quá nửa tài sản.
Tôi nhìn Tạ Thần, Tạ Thần nhìn tôi. Một lúc lâu sau, anh ấy cụp mắt xuống, khẽ "ừm" một tiếng.
"Tạ Thần, anh biết mình đang làm gì không?"
"Anh biết nhưng anh muốn em vui."
[Trời ơi, ai hiểu được chứ, câu 'anh muốn em vui' này thật sự chạm đến tim tôi quá!]
[Trước khi c.h.ế.t kiếm một người như thế này, trước khi c.h.ế.t kiếm một người như thế này đi.]
[Nhận nhận nhận! Nhận người yêu yêu đương mù quáng này.]
Tim tôi đột nhiên như bị vò nát, trước đây tôi cứ như một quả b.o.m hẹn giờ trên người Tạ Thần vậy.
Khi tôi chưa tỉnh táo, anh ấy không biết đã cõng quả b.o.m này đi được bao lâu.
Có lẽ anh ấy biết một ngày nào đó mình sẽ bị nổ tan xương nát thịt nhưng anh ấy lại không nỡ vứt bỏ.
Khi buổi đấu giá gần kết thúc, mô hình mảnh đất đó cũng được trưng bày ra.
Tôi thấy Sở Minh Uyển giơ bảng thì âm thầm theo.
[Nữ phụ hồ đồ quá, đây là cái bẫy của nữ chính, mảnh đất phía Nam thành phố bề ngoài là khu đất vàng, chắc chắn có lời nhưng thực ra dưới lòng đất có chất phóng xạ, ai mua là c.h.ế.t chắc.]
[Tạ Thần đúng là đáng thương. Trong buổi đấu giá này anh ấy đã tổn thất quá nửa gia sản, còn bị nhà họ Tạ nghi ngờ, dần mất quyền lực.]
[Cứ tưởng nữ phụ đã thay đổi tốt rồi, hóa ra là định gây chuyện lớn hơn.]
Trong những lần ra giá, chỉ còn lại tôi và Sở Minh Uyển cạnh tranh.
Từ đầu đến cuối, Tạ Thần chỉ điềm tĩnh nghịch ngón tay tôi. Cho đến lần cuối cùng, Sở Minh Uyển giơ bảng, tôi không theo nữa.
Bình luận: [???]
[Không, khoan đã? Sao lại là nữ chính đấu giá được mảnh đất này?]
[Ha ha ha ha, dù sao thì nữ chính cũng tự hại mình rồi.]
Tạ Thần ngẩng đầu nhìn tôi.
"Không muốn nữa sao?"
"Từ đầu đã không muốn rồi, chỉ là cô ta lần lượt hết lần này đến lần khác hơi quá đáng."
Tạ Thần chợt cười rồi đưa tay xoa đầu tôi nhưng bị tôi gạt ra. Vợ chồng già rồi, còn làm mấy trò này.
Tôi và Tạ Thần rời khỏi hội trường, đúng lúc gặp Sở Minh Uyển và Tạ Cảnh đang cãi nhau ở một góc.
"Không phải anh nói cực kỳ chắc chắn à?"
"Làm sao tôi biết Sở Ngữ Ninh lại đột nhiên không theo nữa chứ, kế hoạch là anh đồng ý mà, bây giờ xảy ra chuyện anh lại trách tôi sao? Nhà họ Sở vốn dĩ không cần mảnh đất đó, đó chỉ là cái cớ tôi đưa ra để chọc tức Sở Ngữ Ninh thôi."
"Dưới lòng đất có chất phóng xạ, mảnh đất đó không thể lấy được."
Quả nhiên là cái bẫy nhắm vào tôi.
Mảnh đất đó không thể lấy được, Sở Minh Uyển chỉ có thể hủy bỏ giao dịch.
Tiếng tăm bị ảnh hưởng thì khỏi nói, tiền phạt vi phạm hợp đồng đã lên tới hàng trăm triệu.
Theo tiếng cãi vã càng lúc càng gay gắt, tôi chỉ nghe thấy một tiếng "chát" giòn tan.
[Con mẹ nó, sao Tạ Cảnh lại đ.á.n.h nữ chính chứ?]
[Nữ chính đã chạm vào giới hạn, nói nam chính luôn ghen tỵ với anh trai mình, lợi dụng cô ta để đối phó Sở Ngữ Ninh và kéo Tạ Thần xuống nước.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hanh-trinh-hanh-phuc-yeqb/chuong-6.html.]
[Xin yếu ớt nói một câu, ai còn nhớ ban đầu thiết lập nhân vật trong truyện là nữ chính điềm tĩnh thông minh X nam chính công tử bột đối lập với nam phụ ít nói không hiểu phong tình X nữ phụ hư vinh thích so sánh không?]
[Tôi có thể nói mặt tối của cả hai người đều là anh em ruột thịt của mình nên mới đặc biệt ăn ý đến vậy không?]
Tôi khoác tay Tạ Thần rồi ra hiệu chúng tôi đi đường vòng.
Khoảnh khắc này, tôi muốn giữ lại chút tôn nghiêm cho Sở Minh Uyển.
Trên đường về, hiếm khi tôi im lặng như vậy.
Tạ Thần nhìn tôi.
"Em đang nghĩ gì vậy?"
"Em đang nghĩ về Tạ Cảnh và Sở Minh Uyển. Nếu nói Tạ Cảnh ghen tỵ với anh thì em còn hiểu được nhưng nói Sở Minh Uyển ghen tỵ với em thì em thấy khá vô căn cứ."
"Con người luôn khao khát những thứ mình không có."
"Anh cũng vậy sao?"
Ánh nắng chiếu qua cửa sổ xe.
Tạ Thần cụp mi mắt xuống rồi lại ngẩng đầu nhìn tôi nói: "Bây giờ thì hết rồi."
Thời gian thấm thoát trôi đến Tết Dương lịch, chúng tôi không về biệt thự cũ của Tạ gia. Bên đó cũng không gọi điện bảo về.
Hồi nhỏ, Tạ Thần lớn lên cùng bà nội nên mối quan hệ với bố mẹ Tạ thực ra cũng chẳng tốt hơn tôi là bao. Đặc biệt là sau khi Tạ Cảnh chào đời, sự thiên vị của hai người càng rõ ràng.
Trước đây, tôi toàn chủ động giục Tạ Thần đưa tôi về, chỉ để so kè với Sở Minh Uyển.
Năm nay tôi chỉ muốn an tâm ở nhà mình đón năm mới.
Trong phòng khách, Dục Chiêu đang vui vẻ chạy khắp nhà, tay cầm chiếc cúp giải nhất cuộc thi mỹ thuật.
Tôi hỏi thằng bé muốn phần thưởng gì.
Thằng bé đảo mắt một vòng, chỉ vào tuyết đọng ngoài cửa sổ rồi nhất quyết kéo tôi và Tạ Thần đi đắp người tuyết.
Thân người tuyết lăn bốn năm vòng trong vườn.
To đến mức gần bằng chiều cao của thằng bé.
Thằng bé giơ cái đầu đã làm xong lên rồi nhờ Tạ Thần bế lên để đặt vào. Kết quả là không giữ được, đầu người tuyết rơi xuống đất vỡ làm đôi.
Thằng bé giận dỗi lăn một cái đầu lớn hơn.
Gió lạnh cuốn tuyết bay, Tạ Thần cúi đầu chỉnh lại khăn quàng cổ cho tôi.
Anh ấy cụp mắt, có những bông tuyết tinh nghịch bay qua kính mắt đậu trên hàng mi của anh ấy, mi mắt anh ấy khẽ run lên.
Tôi thấy thật đáng yêu, nhất thời không kìm được mà ghé sát hôn lên má anh ấy.
Anh ấy sững sờ một lát rồi mỉm cười.
"Mẹ ơi! Sao mẹ lại lén hôn bố? Con nhìn thấy rồi, xấu hổ quá, xấu hổ quá đi!"
Dục Chiêu xòe năm ngón tay che mắt.
Tôi vỗ vỗ đầu thằng bé.
"Vậy mẹ cũng hôn con nhé?"
"Hì hì, con không muốn, phần của con cũng để dành cho bố."
Dục Chiêu nói đây là lần đầu tiên gia đình ba người chúng tôi cùng đắp người tuyết.
Thằng bé gọi dì giúp việc đến chụp ảnh cho chúng tôi.
--------------------------------------------------