[Thật ra chỉ cần Sở Ngữ Ninh cười một cái, Tạ Thần cũng nguyện xông pha lên núi đao xuống biển lửa vì cô ta, huống chi là chuyện nhỏ nhặt giữa mấy đứa trẻ con.]
Tôi chớp chớp mắt, quả thật tôi không tin Tạ Thần yêu tôi.
Tuy anh ấy luôn nghe lời tôi nhưng phần lớn là do không chịu nổi những trò quậy phá của tôi. Đặc biệt là sau khi sinh Dục Chiêu, chúng tôi luôn ngủ phòng riêng.
Tuy nhiên, sau khi thấy bình luận nói vậy, tôi định tối nay sẽ thử xem sao.
Muốn sống tốt, việc hàn gắn mối quan hệ gia đình vẫn rất cần thiết.
Lần đầu tiên, cả buổi chiều tôi không hề theo dõi động thái trên mạng xã hội của Sở Minh Uyển, mà thay vào đó, tôi chơi trò thủ công với Dục Chiêu.
Thằng bé hỏi tôi, có nên đi xin lỗi Tạ Trạch Minh không.
Tôi nghĩ một lát rồi nói: “Ngày mai mẹ sẽ đích thân đưa con đi xin lỗi.”
Coi như tôi và Sở Minh Uyển chấm dứt mọi chuyện.
Từ nay về sau tôi chỉ muốn sống tốt cuộc đời của mình, không muốn đi vào vết xe đổ mà bình luận đã nói.
Dục Chiêu nghe xong, cái đầu nhỏ cứ gật gật dựa vào vai tôi.
“Hôm nay, mẹ thật tốt, không đ.á.n.h con mà cũng không ép con luyện đàn.” Thằng bé khẽ thở dài: “Cảm giác như đang mơ vậy.”
Tôi nhớ lại trước đây, vì để Dục Chiêu có thể vượt qua Tạ Trạch Minh, chỉ cần thằng bé đàn sai một nốt nhạc là tôi sẽ đ.á.n.h vào lòng bàn tay thằng bé.
Sau đó Dục Chiêu sẽ vừa sưng tay vừa đàn piano rồi lặng lẽ rơi nước mắt.
Nhưng dù thằng bé cố gắng thế nào thì vẫn bị người khác nói là không bằng Tạ Trạch Minh, giống như tôi vậy.
“Nếu con không thích, mẹ sẽ không ép con nữa.”
Dục Chiêu lắc đầu: “Cảm ơn mẹ đã sẵn lòng nói dối con, ngày mai con sẽ luyện đàn thật tốt, con sẽ làm mẹ nở mày nở mặt.”
[Cảnh này nhìn khá ấm cúng đấy chứ.]
[He he, tôi cũng không tin nữ phụ đã thay đổi, nhìn giống PUA, đ.á.n.h một cái rồi cho một viên kẹo ngọt.]
[Haizz, nữ phụ bao giờ mới hiểu ra thiên phú của con trai cô ta không nằm ở piano, mà nằm ở hội họa!]
Tôi đọc đến đây, trong lòng khẽ xao động.
“Dục Chiêu, thật ra con thật sự thích mỹ thuật đúng không?”
Mắt Dục Chiêu nhỏ sáng lên một thoáng rồi nhanh chóng tối lại.
“Tạ Trạch Minh không học mỹ thuật.”
Lòng tôi chua xót, tôi gần như đã biến con trai thành một bản sao của mình.
“Không có Tạ Trạch Minh đâu. Dục Chiêu à, sau này cuộc đời con không cần phải so bì với cậu bé đó nữa, con có thể làm bất cứ điều gì con thích. Đương nhiên, trừ những việc vi phạm pháp luật.”
Buổi tối, bữa tối của Tạ Thần được người làm đưa đến phòng ăn riêng.
Sau khi dỗ Dục Chiêu đi ngủ, tôi thay bộ đồ ngủ ren đen đã lâu không mặc rồi lén lút vào phòng Tạ Thần.
Tôi đợi Tạ Thần tắm xong bước ra, ngồi bên giường lau tóc thì chui ra khỏi chăn ôm lấy eo anh ấy, ghé sát tai anh ấy nhẹ nhàng gọi: “Chồng ơi~”
Anh ấy chợt quay người, giữ chặt cổ tay tôi ấn xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hanh-trinh-hanh-phuc-yeqb/chuong-2.html.]
“Em lại muốn làm gì?”
Tôi nhấc chân cọ cọ vào eo anh ấy, ý tứ ám chỉ rõ ràng.
Ánh mắt anh ấy trầm xuống nhưng khi tôi chủ động vòng tay ôm cổ anh ấy, anh ấy đột ngột đứng dậy ngồi bên giường quay lưng về phía tôi.
“Anh còn việc phải làm, em đi ngủ trước đi.”
Hả? Đã nói là yêu tôi mà? Thế này rồi còn đuổi tôi đi? Tôi đang hoang mang thì thấy bình luận thi nhau xuất hiện.
[Rõ ràng quá đi, cảm giác nam phụ sắp bùng nổ đến nơi rồi.]
[Ảnh có khoanh vùng.jpg, cũng khá lớn đấy, hi hi.]
[Không sao, anh ta quen rồi. Sở Ngữ Ninh trước đây vì muốn sinh con thứ hai đã dùng đủ mọi cách quyến rũ, rõ ràng bác sĩ đã nói cô ta không thích hợp m.a.n.g t.h.a.i nữa, cô ta cứ không chịu nghe. Tạ Thần chỉ đành ngủ riêng phòng với cô ta, cứ nhịn mãi rồi sẽ ổn thôi.]
[Thôi ngay đi, nói nhanh lên, hai người họ không thể có kết thúc có hậu sao?]
[Có gì mà nói, hai người họ đâu có hiểu lầm, nữ phụ trước đây vì muốn m.a.n.g t.h.a.i nên những màn kịch thế này còn ít sao? Lần này chắc cũng vậy thôi, phí công chiều nay tôi còn tưởng cô ta đã thay đổi rồi.]
Thì ra là vậy.
Tôi là người có lòng tự trọng cao, trước đây mỗi khi bị Tạ Thần từ chối thì tôi chỉ biết đóng sầm cửa bỏ đi.
Nhưng lần này tôi c.ắ.n răng, quyết định chủ động thêm một lần nữa.
Tôi tựa vào lưng Tạ Thần, lưu luyến cọ cọ.
Tôi thấy anh ấy không phản ứng thì vòng tay ôm lấy eo anh ấy, tay cũng thuận thế chui vào áo choàng tắm, sờ từ cơ bụng uốn lượn xuống phía dưới.
Nhưng khi sắp chạm đến “đích”, lại bị anh ấy giữ chặt lại.
“A Thần, em rất nhớ anh.”
“Anh đã triệt sản rồi.”
Hai câu nói vang lên cùng lúc.
Tôi và Tạ Thần đều sững sờ.
[Tiêu rồi, cảm giác hai người họ sắp tan vỡ, Tạ Thần triệt sản, Sở Ngữ Ninh từ nay không thể vượt qua nữ chính trong việc sinh con nữa rồi, nghe nói nữ chính bên kia còn đang lên kế hoạch sinh con thứ ba cơ.]
[Không phải chứ, tôi vừa mới ship cặp này mà, thế này là sao?]
[Sinh, sinh, sinh, phúc khí đều bị cô sinh hết rồi.]
[Khi nam phụ c.h.ế.t thảm, nữ phụ nhớ lại đủ chuyện xưa, đột nhiên nhận ra ai mới là người yêu mình nhất, đây chẳng phải là một màn ngược chồng đến bãi hỏa táng sao.]
Nếu là trước đây, có lẽ tôi sẽ thật sự tức giận nhưng bây giờ tôi đã từ bỏ lòng so bì với Sở Minh Uyển rồi.
Hơn nữa, sinh con đau đớn như vậy, tôi không so bì nữa đâu.
Tôi nghĩ vậy thì vuốt ve tấm lưng căng cứng của Tạ Thần rồi nói: “Vừa hay, em cũng không muốn sinh, chúng ta có Dục Chiêu là đủ rồi nhưng lần sau có chuyện lớn như vậy, anh phải bàn bạc với em.”
Tạ Thần nhướng mày, nhìn tôi bằng ánh mắt không thể tin nổi nhưng vẫn đồng ý.
Tôi thản nhiên nhìn lại.
--------------------------------------------------