Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Dâu Nhà Giàu

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Giang Dĩ Mạch đứng

lên, vỗ vỗ bụi trên người: “Coi như anh là kẻ ngốc, dám vô lễ với bổn

tiểu thư, bổn tiểu thư cũng tuyệt không tha…” Chữ cuối cùng còn chưa nói ra, thấy gương mặt tuấn tú bị ngã xuống đất không nhúc nhích, trong

lòng chợt xuất hiện một cảm giác xấu.

“Này, anh tỉnh lại đi!” Giang Dĩ Mạch đến gần, nhẹ nhàng đá người đàn ông ngã xuống đất một cái.

“Mộ Thiên Thần?” Giang Dĩ Mạch lại gọi anh hai tiếng, phát hiện anh đang

nhắm mắt lại không nhúc nhích, trong lúc lơ đãng thấy vết máu trên mép

giường, lòng đột nhiên chùng xuống, tay run rẩy chỉ đặt nhè nhẹ trước

mũi anh, cảm giác không có hơi thở.

Trong nháy mắt sắc mặt Giang Dĩ Mạch trắng bệch, ngã đặt mông trên đất, lầm bầm lầu bầu: “Chết?”

Làm sao có thể?

Mình chỉ đạp anh ta một cái thôi, ai bảo anh ta dám khinh bạc mình, coi như là kẻ ngốc cũng không được.

Giang Dĩ Mạch ôm lấy anh lay lay: “Này, anh đừng có giả chết nha!”

Người đàn ông nhắm hai mắt, bình tĩnh ngủ say không có bất cứ động tĩnh gì.

Giang Dĩ Mạch cũng luống cuống, đêm tân hôn lại náo động vụ án liên quan tới

mạng người, mình không làm thiếu phu nhân nhà giàu cũng không thể vào

ngục ăn cơm tù.

Mộ gia chắc chắn sẽ không tha cho mình, coi như là một kẻ ngốc, nhưng cũng là con trai lớn của Mộ gia, mình xong rồi.

Mặt Giang Dĩ Mạch cúi thấp, suy nghĩ về quá khứ một chút, vị hôn phu thanh

mai trúc mã bị con gái của tiểu tam cạy góc tường, mình phải thay cô ta

chùi đít gả cho một kẻ ngốc, kết quả xảy ra án mạng, mình sẽ ăn cơm tù.

Mà đôi mẹ con tiện nhân kia lại chiếm lấy tất cả những thứ thuộc về mẹ mình và vị hôn phu của mình.

Kiếp trước mình đã làm chuyện xấu gì để kiếp này bị ức hiếp đến mức này?

Giang Dĩ Mạch càng nghĩ càng không cam lòng, cái chết của mẹ mình lại không

hiểu rõ, chính mình lại phát hiện phải đi ăn cơm tù vì tiện nhân cướp

mất vị hôn phu của mình.

Tại sao?

Cô đã làm chuyệnxấu thập ác bất xá, thiên lý bất dung gì?

Mà mẹ con tiện nhân cướp chồng cướp tài sản của người khác lại có thể sống phóng khoáng phong quang?

Thế giới này còn thiên lý không?

Giang Dĩ Mạch đứng lên, nhìn người đàn ông nằm trên đất không nhúc nhích nói: “Mộ Thiên Thần, anh đừng trách tôi, muốn trách thì nên trách người vợ

kia của anh đi! Người tên là Giang Mỹ Kỳ kia mới đúng là vợ anh, nếu

không phài là cô ta cướp mất vị hôn phu của tôi, còn lớn bụng, tôi cũng

sẽ không bị buộc thay cô ta gả cho anh, anh làm quỷ cũng phải tìm cô ta

báo thù, ngàn vạn lần đừng oán trách tôi.”

Mở cửa sổ ra, nhìn bốn phía, phát hiện mình đang ở lầu hai, đúng lúc phía dưới không có ai.

Giang Dĩ Mạch nắm lấy rèm cửa leo xuống, trong đầu cô chỉ còn một ý niệm,

tuyệt đối không thể ngồi tù, như vậy tiện nghi cho đôi mẹ con tiện nhân

kia.

Hôm nay là ngày đám cưới của cô và tên ngốc kia, lúc này

người của khu nhà này còn chưa nghỉ ngơi, Giang Dĩ Mạch cẩn thận từng li từng tí bò xuống dưới, lặng lẽ đưa đầu ra nhìn ánh đèn cửa sổ lầu dưới

lóe lên, phát hiện bên trong không có ai, mới to gan vội vàng tiếp tục

bò xuống dưới.

Lúc này cửa phòng đột nhiên mở ra, một người đàn

ông cầm chén nước đi vào, giương mắt nhìn cửa sổ đối diện, thấy có một

cô gái ở đó, sửng sốt một chút, Giang Dĩ Mạch thấy mình bị nhìn thấy,

cũng cả kinh, tay cầm rèm cửa đột nhiên kéo một cái, vì không chịu được

trọng lượng của cô mà rách một mảng lớn.

“A…” Giang Dĩ Mạch kêu lên một tiếng, nặng nề ngã xuống.

Người đàn ông vội vàng mở cửa sổ ra, đưa đầu liếc mắt nhìn ra ngoài, lập tức

xoay người đi ra ngoài, khi anh ta ra đến bên ngoài thì phát hiện không

thấy ai nữa.

Giang Dĩ Mạch khập khiễng chạy vào hoa viên phía

sau, chờ người nọ đi, mới lén lén lút lút muốn chạy đi, một cánh tay nhè nhẹ đặt lên vai cô, Giang Dĩ Mạch theo bản năng hất cánh tay kia ra,

đột nhiên nhận ra là lạ ở đâu, xoay người nhìn theo cánh tay thấy được

gương mặt tuấn tú trắng bệch đang cười với mình, nhất thời bị dọa đến

hoa dung thất sắc, khẽ kêu một tiếng: “A…”

Cô vôị vã bịt miệng, không muốn dẫn những người khác tới.

Nhìn gương mặt trắng bệch tuấn tú này, cô cố gắng trấn định, bị sợ đến sắp

hồn bay phách tán, đại não suy nghĩ hỗn loạn, lời nói không mạch lạc:

“Anh không cần hận tôi, nếu không phải vợ anh đoạt vị hôn phu thanh mai

trúc mã của tôi, tôi cũng sẽ không bị buộc phải thay cô ta gả cho anh,

chân tôi cũng không cẩn thận mới đạp chết anh…anh muốn hận thì hận Giang Mỹ Kỳ, là cô ta phản bội anh, trước khi kết hôn còn làm giày rách với

vị hôn phu của chị mình, còn làm đến lớn bụng…”

“Bà xã, làm giày rách có nghĩa là gì?” Gương mặt tuấn tú trắng bệch khờ dại hỏi.

“Biết là làm giày rách là được…” Giang Dĩ Mạch đột nhiên phục hồi tinh thần,

nhìn người đàn ông trước mặt, đưa tay run rấy vuốt vuốt gương mặt anh,

cảm giác rất chân thật.

Cô đột nhiên hung hăng nhéo gương mặt anh một cái, làm người đàn ông đau đến ủy khuất kêu lên:

“Bà xã, đau…”

“Thì ra là anh không chết!” Sau khi Giang Dĩ Mạch trở nên kích động, tức

giận nhào tới: “Anh được đấy, Mộ ngu ngốc, anh dám giả chết gạt tôi, bây giờ anh đi chết cho tôi!”

“Bà xã, anh không có giả chết, em đừng tức giận…” Mộ ngu ngốc ôm lấy người đang đè trên người anh Giang Dĩ

Mạch trẻ con uất ức cầu xin tha thứ.

Trong bóng tối, hai người

không biết là lúc ôm hay là lúc đánh nhau xoay một vòng, lúc Giang Dĩ

Mạch phát hiện, cô đã bị Mộ ngu ngốc đè ở dưới, còn tội nghiệp cầu xin

cô.

“Anh mau xuống cho tôi!” Giang Dĩ Mạch nổi trận lôi đình.

“Bà xã, đừng tức giận có được không? Anh thật sự không có giả chết.”

“Anh xuống trước đi!”

“Bà xã, anh không muốn chết!” Mộ ngu ngốc nằm trên người Giang Dĩ Mạch, sợ hãi ôm chặt lấy cô.

“Mộ ngu ngốc, anh xuống cho tôi…”

“Hai đứa đang làm gì đó?” Đột nhiên một giọng nói nghiêm khắc vang lên làm cho hai người đều im lặng.

Giang Dĩ Mạch không biết người phụ nữ hơn năm mươi tuổi này, nghe giọng nói cảm giác là người rất có địa vị.

“Mẹ, bọn con đang trốn mèo nhỏ.” Tên ngốc hồ đồ nói.

Đường Hân liếc mắt nhìn Giang Dĩ Mạch, sắc mặt trầm xuống: “Hai đứa đi theo ta!”

Giang Dĩ Mạch cảm thấy không ổn, người phụ nữa này vừa nhìn dáng vẻ cũng rất

lợi hại, tên ngốc lúc này đưa mặt tới, nhỏ giọng nói: “Bà xã, em đừng

sợ, mẹ anh là người rất tốt, anh sẽ không nói cho mẹ anh biết, em mưu

sát chồng.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Dâu Nhà Giàu
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...