Cậu đặt cằm lên hõm cổ tôi, đáng thương đặt chiếc đuôi hơi hói vào tay tôi.
Nhẹ nhàng vuốt ve, bên trong lại rơi ra mấy bé bé hồ ly bằng lông.
Cậu ta có chút chua xót:
“Chị hãy nhìn chúng đi. Chúng đều được làm khi lông của em đẹp nhất, đẹp nhất đấy.”
Bé hồ ly ngốc.
Tôi vừa bực vừa buồn cười, vuốt ve cái đuôi của cậu như để an ủi. Cái đuôi lớn vốn dĩ bông xù mập mạp nay vì chải quá nhiều mà hơi xám xịt đi.
Đùng.
Kim Kẹp Tuyết đang ngồi bỗng chốc đổ vật ra, lật bụng về phía tôi.
Cậu đưa tay giữ lòng bàn tay tôi lại, đặt lên môi hôn. Không ngờ lúc này mà cậu vẫn còn nhớ cái gọi là lễ nghi của con người mà tôi đã dạy.
Cậu mơ mơ màng màng hỏi tôi: "Chị thích..."
"Thích gì?"
"Chị thích bé hồ ly bằng lông... hay thích em?"
Tôi nghiêm túc suy nghĩ một chút, bé hồ ly nhỏ đáng yêu thì đáng yêu thật, nhưng bé hồ ly bằng lông vẫn trội hơn.
Dù sao đó cũng là lông của hồ ly tinh, tự động mang theo hiệu ứng mê hoặc. Treo lên túi đi làm, đồng nghiệp ai cũng khen đáng yêu quá chừng.
Đáng yêu chứ sao không, tôi nghĩ, đó là do hồ ly nhà tự tay làm mà. "Bé hồ ly bằng lông." Tôi nói.
Kim Kẹp Tuyết ngay lập tức biến về thành hồ ly. Cậu hậm hực chạy về phòng ngủ, nhấc chân trước lên đóng sập cửa lại.
Hóa ra hôm đó cũng giận dỗi thế này, đáng yêu ghê.
Tôi định bước tới dỗ cậu, nhưng điện thoại lại bất ngờ reo lên cuộc gọi giục giã của sếp, khẩn cấp gọi tôi đến làm việc.
Lần trước mua Tiểu Bạch đã làm tôi tốn gần hết tiền, một khoản tiền vặt cũng là tiền mà.
Tôi lưỡng lự nhìn cánh cửa phòng ngủ, cuối cùng vẫn quyết định ra ngoài đi làm quần quật trước.
Nếu không không có tiền, tôi đành phải mang bé hồ ly lang thang đó đây, đến cả lược nhỏ cậu thích cũng không mua nổi.
Sếp coi tôi như con lừa kéo cối xay, quăng cho tôi một đống dữ liệu, yêu cầu tôi phải xử lý xong trước giờ tan làm.
Tôi vừa thấp thỏm nghĩ về hồ ly ở nhà, vừa lơ đãng làm việc.
Mở camera giám sát ở nhà lên, cánh cửa phòng ngủ không biết từ lúc nào đã hé mở.
Anan
Kim Kẹp Tuyết chạy ra, vô vọng đi đi lại lại hai vòng trong phòng ngủ, ban đầu cái đuôi còn ve vẩy, nhưng sau khi nhìn thấy tờ giấy tôi để lại thì dần dần cụp xuống.
Sau đó cậu biến thành hồ ly, cắp từng bé hồ ly bằng lông ra, đặt ở cửa, bản thân thì nằm phục ở phía trước nhất, cuộn tròn lại như mọi khi đợi tôi về nhà.
Lúc này, tôi còn bảy tiếng nữa mới tan làm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ho-ly-nao-yeu-duong/chuong-5.html.]
Tan làm, tôi lập tức phóng như bay về nhà, khoảnh khắc mở cửa đã bật cười.
Kim Kẹp Tuyết đang nằm phục ở phía trước đã biến mất, chỉ còn lại sáu chiếc bé hồ ly quay lưng về phía cửa.
Tôi nhặt từng chiếc bé hồ ly bằng lông nhét vào túi, rồi lại vào phòng ngủ tìm cậu.
Kết quả là mọi chuyện vẫn quay lại điểm xuất phát.
Nhưng giận dỗi cũng là điều dễ hiểu, hôm nay tan làm muộn hơn mọi khi, chắc là đợi lâu quá nên cậu giận rồi.
Khi đẩy cửa ra, trong phòng không bật đèn, chỉ có ở cửa ra vào còn đặt một chiếc bé hồ ly.
Màu sắc xám xịt, cũng không bông xù như vậy, là cái mới làm.
Tôi nhặt lên nhìn dưới ánh sáng, phát hiện bé hồ ly lần này không còn là kiểu nheo mắt cười nữa. Chỉ có hai con mắt, không có miệng.
Tôi cũng nhét cái này vào túi, rồi đi về phía Kim Kẹp Tuyết đang ngồi trên bệ cửa sổ.
Cậu đã biến về hình người, không biết đang nghĩ gì, cái đuôi cụp xuống.
Nhưng trẻ con không giấu được chuyện trong lòng, từ khoảnh khắc tôi bước vào, chóp đuôi cậu đã bắt đầu cong tít lên.
Đi công tác đột xuất.
Mọi chuyện vẫn phải quay lại ngày hôm đó, tôi ngậm ngùi dùng tiền còn lại mua Tiểu Bạch, rồi trong đợt khảo sát công ty mấy ngày sau đó, tôi đã chọn tất cả các lịch trình công việc.
Vì vậy, số phận phải đi công tác một tuần đột xuất đã đổ ập lên đầu tôi, tôi đành phải mang Kim Kẹp Tuyết theo cùng.
Trước khi đi, tôi đã mua cho Kim Kẹp Tuyết một cái lồng thoải mái nhất, nhưng cậu vừa chui vào lồng, xe còn chưa chạy đã kêu ầm ĩ.
Tiểu Lý, đồng nghiệp đi cùng tôi, lo lắng nhìn tôi một cái: "Có phải lần đầu ngồi xe nên sợ không? Bế bé ra đi."
Tôi vừa mở cửa lồng, bóng vàng liền nhanh chóng vụt ra, bổ nhào vào lòng tôi, cứ thế chui rúc vào khuỷu tay tôi.
Tôi dở khóc dở cười, Tiểu Lý bên cạnh mắt sáng rực: "Hồ ly màu vàng! Oa, đẹp quá! Cho tôi vuốt ve với!"
Cô ấy vừa chạm vào, Kim Kẹp Tuyết lập tức bắt đầu làm nũng, vừa cụp tai vừa kêu lên.
Bệnh nghề nghiệp của hồ ly tinh lại tái phát rồi.
Cũng tốt, theo Tiểu Bạch nói, mặc dù không tốt bằng tình yêu, nhưng sự yêu thích và vuốt ve của con người dành cho vật nuôi cũng có thể là lương thực của hồ ly tinh.
Chỉ là cậu thật sự quá đáng yêu.
Xuống xe, con hồ ly trong tay tôi đã bị người khác bế đi, các đồng nghiệp đi cùng vây thành một vòng vuốt ve lia lịa đầu cậu.
Tôi đứng bên cạnh thu dọn đồ đạc của Kim Kẹp Tuyết, đặc biệt là phải cất kỹ chiếc lược nhỏ của cậu.
Chỉ nghe thấy phía sau xôn xao một trận: "Á á á á hồ ly chạy rồi!" "Trời ơi! Bắt nó lại!"
Tôi sợ đến mức quay phắt đầu lại, chỉ thấy cục cưng màu vàng lao thẳng về phía tôi, nhảy vọt lên không trung rồi bổ nhào vào lòng.
--------------------------------------------------