Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hồ ly não yêu đương

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cái giá mà một hồ ly tinh như vậy chỉ yêu một người duy nhất phải trả là rất cao.

Bởi vì có đủ loại lo lắng, dễ suy nghĩ lung tung, tự làm mình kiệt sức, nên họ mới phải tìm kiếm tình yêu cần thiết từ những người khác nhau.

Còn Kim Kẹp Tuyết, chính là bị thứ tình cảm như vậy làm cho suy sụp.

Vì cái não yêu đương, cậu chưa bao giờ nói ra sự bất an của mình, chỉ dựa vào chút tốt bụng của tôi để "tẩy não" chính mình mà kiên trì chịu đựng.

Nhưng chuyện của Phương Ứng đã khiến cậu vô cùng bất an, đến mức làm cậu suy sụp hoàn toàn.

Tôi cầm điện thoại im lặng, hỏi cô ấy: "Có cách nào không?"

"Không có cách nào đâu, cả thiên hạ này ai cũng biết não yêu đương thì hết cứu rồi. Bây giờ chị mà nói muốn kết hôn với cái cậu Phương Ứng kia, cậu ta có thể cũng sẽ chúc phúc chị, rồi đau lòng đến c.h.ế.t mất."

"..."

Tôi gọi điện cho Phương Ứng, nhờ anh ta đến giúp.

Kim Kẹp Tuyết ngất xỉu ở cửa, tôi không cõng cậu được, đành phải tìm Phương Ứng đến cõng, tiện thể cũng định nói rõ mọi chuyện với cậu ta.

Câu đầu tiên Phương Ứng nói khi xuất hiện từ sau cánh cửa là: "Con hồ ly đó đâu rồi?"

Tôi điềm tĩnh đáp: "Đi chơi rồi. Trước hết cõng người đã."

Phương Ứng ngồi xổm xuống, tôi nâng Kim Kẹp Tuyết đặt lên lưng anh ta, anh ta cõng Kim Kẹp Tuyết lên rồi nhấc nhấc, nói: "Nhẹ thật."

Tôi không nói gì, nhưng bàn tay đang nắm lấy đầu ngón tay của Kim Kẹp Tuyết lại vô thức siết chặt.

Phương Ứng thấy sắc mặt tôi nặng nề thì bắt đầu trêu chọc hỏi tôi: “Người đẹp trai thế này sao lại ngã vật ra trong phòng cô, chẳng lẽ là bạn trai nhỏ của cô à?”

Tôi cụp mắt xuống:

Anan

“Ừm. Là người tôi thích.”

Giữa chúng tôi có một khoảng lặng đầy gượng gạo, sau đó anh ta lại cười gượng gạo để cố gắng xoa dịu không khí:

“Thế… tốt quá rồi còn gì. Đẹp trai thế kia, tôi là đàn ông tôi cũng thích.”

“Xin lỗi, Phương Ứng.” Tôi nói.

Anh ta lập tức ngây người ra, lắp bắp mãi cuối cùng mới thốt lên một câu:

“Cô xin, xin lỗi cái gì chứ, cô, cô đâu có làm gì sai…”

Anh ta đặt Kim Kẹp Tuyết lên giường, đuôi của Kim Kẹp Tuyết quét một vòng trên giường, khiến anh ta lại sững sờ.

“Xin lỗi.” Tôi nói: “Bé hồ ly bằng lông tôi tặng cậu hôm qua, thật ra là do cậu ấy làm. Sau khi tặng cho anh, cậu ấy đã khóc cả đêm, nên hôm nay mới ra nông nỗi này.”

Phương Ứng há miệng nhưng không nói được gì, từ trong túi móc ra bé hồ ly rồi nhét vào tay tôi: “Thì trả lại cho cậu ta thôi mà, có gì to tát đâu, đáng lẽ phải nói sớm chứ, sao mà tôi để bụng được, xin lỗi làm gì.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ho-ly-nao-yeu-duong/chuong-7.html.]

Anh ta cười tủm tỉm chẳng chút bận tâm, thoải mái vỗ vỗ vai tôi.

Tôi móc ra một bé hồ ly bằng len mới làm từ trong túi, tôi đã mất cả một đêm để làm ra cái này.

Mặc dù đã làm theo hướng dẫn, nhưng đầu ngón tay vẫn đau điếng, phải quấn mấy miếng băng cá nhân.

“Nếu không ngại, xin anh nhận lấy cái này.”

Anh ta xua tay: “Có gì to tát đâu, thật sự không cần…”

Tôi hít sâu một hơi:

“Cảm ơn anh đã quan tâm tôi thời gian qua. Nhưng như anh đã thấy đấy, tôi có người trong lòng rồi, nên thật lòng xin lỗi.”

Anh ta sững sờ.

Bé hồ ly bằng len đó, cuối cùng anh ta vẫn nhận.

Kim Kẹp Tuyết tỉnh rồi.

Cậu lơ mơ nghe thấy tất cả, vừa mở mắt ra đã nhào tới, ôm lấy tôi lăn một vòng trên giường.

Tôi bị lông hồ ly trên người cậu quét qua khiến tôi không ngừng cười: “Nào đừng… đừng… nhìn cái kia kìa.”

Tôi chỉ vào sáu con bé hồ ly bằng lông ở đầu giường, xếp ngay ngắn, không thiếu một con nào.

Kim Kẹp Tuyết vùi mặt vào hõm cổ tôi hừ hừ hai tiếng, ngẩng đầu nũng nịu: “Chị thơm em đi.”

Tôi hôn nhẹ lên trán cậu, cậu nheo mắt lộ ra đôi tai cụp, cái đuôi vẫy vẫy nhanh đến mức như muốn bay lên tại chỗ.

Cậu dùng đuôi quét bay hết những con bé hồ ly bằng lông bên giường, rồi dùng chóp mũi chọc thẳng vào má tôi.

“Đừng có mấy cái đó, chị chỉ có mình em thôi.”

Ghen tuông đến thế này, đúng là hồ ly não yêu đương.

Kim Kẹp Tuyết tạm thời bị đưa đi.

Hồ ly tinh trưởng thành vì có thể chuyển hóa tình yêu thành nguyên khí, dễ bị thợ săn bắt giữ, bị lấy xương và tim ra.

Hồ ly tinh lớn lên cùng tộc quần thì từ nhỏ đã học kiếm thuật, còn Kim Kẹp Tuyết từ nhỏ lớn lên cùng tôi, vẫn chưa thể tự bảo vệ mình.

Sau khi xác nhận cậu ấy đã có thể tự lập, tộc quần đã đón cậu ấy về, học kiếm thuật.

Khi Kim Kẹp Tuyết rời đi, cậu bám vào cửa, mắt đăm đăm nhìn tôi, dường như giây sau sẽ khóc òa.

Tôi xoa xoa đỉnh đầu cậu, nhét bé hồ ly bằng len do tôi tự làm vào tay cậu.

Sau đó, tôi không gặp cậu suốt một tuần.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hồ ly não yêu đương
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...