01.
Sau khi cả nhà bị tận diệt, ta đổi tên họ, ẩn mình nơi kinh thành.
Đến nơi, ta thấy khắp các con phố giăng đầy lụa đỏ, đèn lồng rực rỡ.
Người xung quanh thấy ta ngơ ngác, liền cười mà giải mối nghi hoặc cho ta: “Tiểu ăn mày kia, đây là hỷ sự của Tiểu Thẩm tướng quân đấy.”
“Hắn tru sát gia tộc Tuy thị gây loạn bên biên ải, Hoàng thượng đại hỷ, liền ban hôn cho hắn và người trong lòng là Hạ tiểu thư, nữ nhi của Thủ phụ.”
“Đại hỷ ba ngày, Thẩm tướng quân liền sai người giăng lụa đỏ, phát vàng bạc khắp phố, muốn bách tính cùng chung niềm vui.”
Đúng lúc đó, một thiếu niên cưỡi ngựa phi qua, mái tóc đen nhánh, khoác ngân giáp, vẻ ngang tàng, phóng túng như ánh dương chói lọi.
Bách tính thấy hắn, nhao nhao tung hô: “Tiểu Thẩm tướng quân, chúc ngài đại hỷ cát tường như ý!”
Thiếu niên quay đầu lại, khẽ cong môi cười: “Đương nhiên sẽ cát tường.” Hắn chuyển tầm mắt, nhìn thẳng vào ta, vẻ mặt ghê tởm: “Thật xúi quẩy, kinh thành vẫn còn loại ăn mày này!”
Nói đoạn, hắn thúc ngựa rời đi, để lại đầy rẫy vàng bạc vương vãi trên đất.
Nhìn bóng lưng nam tử khuất xa, ta nhặt lấy một đồng tiền vàng, rồi quay gót, bước vào thanh lâu danh tiếng bậc nhất kinh đô – Nghi Xuân Lâu.
02.
Quản sự Nghi Xuân Lâu là Hoa ma ma. Bà ta đã giữ ta lại.
Vì dung mạo ta quá đỗi xinh đẹp, dù tuổi ta còn nhỏ, bà ta vẫn sai người dạy dỗ ta một cách kỹ lưỡng.
Bà ta dạy ta lễ nghi giao tiếp, dạy ta cầm kỳ thi họa, dạy ta cách nhìn thấu lòng người, dạy ta sự nhu mì, yểu điệu, yếu ớt. Việc dạy dỗ ta, thoạt nhìn giống như đang bồi dưỡng một tiểu thư khuê các hơn là một Hoa khôi.
Có người trong lầu ghen ghét, muốn hủy hoại dung nhan của ta. Hoa ma ma đ.á.n.h kẻ đó nửa sống nửa c.h.ế.t.
Kẻ đó không cam lòng, nói Hoa ma ma thiên vị. Hoa ma ma cười khẩy, túm tóc kẻ đó, kéo lê đến dưới chân ta, giọng nói lạnh lẽo như băng: “Ngươi tự mở mắt mà nhìn xem, ngươi có được nửa phần nhan sắc của nàng ta không?”
“Đệ nhất mỹ nhân kinh thành, Hạ Trích Nguyệt được Thẩm tướng quân sủng ái lên tận trời kia, e rằng cũng không bằng nàng ta bảy phần vậy mà đã khiến Thẩm tướng quân mê muội chẳng biết trời đất. Ngươi là cái thá gì? Cũng xứng nói với ta công bằng hay không công bằng!” Nói rồi, bà sai người lôi kẻ đó ra hậu viện.
Ta lạnh lùng đứng nhìn mọi chuyện, không nói một lời.
Hoa ma ma thấy ta xử sự thản nhiên, càng thêm hài lòng, cười nói với ta: “Hoa Dung, đừng sợ, ta sẽ không để bất cứ ai làm hại đến con…”
… Gương mặt của con. Đương nhiên ta hiểu lời chưa nói hết của bà ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoa-dung/chuong-1.html.]
Sau này, ta gặp lại kẻ đó, nàng ta đã lở loét toàn thân, không còn hình dạng con người.
Nhìn thấy ta, nàng ta dốc hết sức lực gào lên: “Hoa Dung, ngươi hãy chờ đấy, đừng tưởng bà ta đối xử với ngươi như trân bảo, rồi khi ngươi già yếu sắc tàn, ngươi sẽ còn thê t.h.ả.m hơn ta!”
Đạo lý này, ta đã sớm biết.
Phụ hoàng từng nói với ta, trên đời này, trừ phụ mẫu thân sinh ra, không ai tốt với ta mà không có lý do cả. Đều phải có điều mong cầu, có mưu đồ. Và Hoa ma ma, bà ta mong bán được ta với cái giá trên trời.
Chuyện này, người người đều biết.
Nhưng không ai hay, điều ta cần, chính là sự mưu đồ này của bà ta. Nếu bà ta không tạo thanh thế cho ta, sao ta có thể gặp lại kẻ thù đã tàn sát cả nhà ta đây?
03.
Năm ta mười lăm tuổi, lần đầu tiên ta lên đài biểu diễn.
Trên sân khấu rộng lớn, một lớp lụa mỏng được kéo lên. Ta khẽ khàng gảy dây đàn, tay áo tung bay như múa, in vào lớp lụa xanh, hệt như cánh bướm rung động. Tiếng đàn tựa như Phượng hoàng nhẹ nhàng ngâm nga, uyển chuyển lọt vào tai.
Một khúc nhạc kinh động cả kinh thành.
Từ ngày đó, cái tên Hoa Dung của ta đã truyền khắp Kinh đô. Và điều này, cũng khiến ta gặp lại Thẩm Tòng Nhung.
Hắn được Bùi tiểu Hầu gia dẫn đến. Cả hai đều là những nhân vật quyền quý bậc nhất kinh thành.
Đứng ngoài cửa, ta nghe thấy Bùi Minh Du đang cười cợt trêu chọc Thẩm Tòng Nhung: “Tòng Nhung, ngươi cãi nhau với phu nhân, ở nhà cũng phiền lòng, chi bằng đến nơi tiêu hồn này mà tiêu dao. Giai nhân mỹ ngọc, dù ngươi có muốn giữ mình trong sạch vì Hạ đại tiểu thư, thì đến đây giải sầu cũng tốt.”
Thẩm Tòng Nhung im lặng.
Bùi Minh Du lại nói: “Nói thật, ngươi thành thân năm năm mà chưa có một mụn con, lão phu nhân nhà ngươi nạp thiếp cho ngươi là lẽ đương nhiên. Hạ Trích Nguyệt phát điên cái gì? Còn cào xước cả mặt ngươi đến nông nỗi này. Mai lên triều, ngươi lại bị cười nhạo cho xem.”
Đẩy cửa bước vào, ta lập tức nhìn thấy vết cào trên mặt và cổ Thẩm Tòng Nhung. Mỗi vết đều rỉ máu. Da hắn vốn trắng, càng khiến vết thương trông ghê rợn.
Nhưng ta vờ như không thấy, ôm đàn tỳ bà, dáng người nhẹ nhàng bước đến trước mặt hai người, khẽ cúi đầu, lộ ra chiếc cổ sau mịn màng như ngọc: “Nô gia Hoa Dung, đặc biệt đến để hầu hạ hai vị công tử!”
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
04.
Trong phòng riêng.
Bùi Minh Du đ.á.n.h giá ta một lượt, cười nói với Thẩm Tòng Nhung: “Ta không ngờ kinh thành còn ẩn giấu một tuyệt sắc giai nhân như thế này! E rằng còn hơn cả Hạ Trích Nguyệt vài phần.” Lời nói đầy ý trêu ghẹo.
Nhưng không ngờ lại chọc giận Thẩm Tòng Nhung. Hắn tiến đến bóp lấy cằm ta, ánh mắt lạnh lẽo như băng: “Một kẻ thấp hèn như ngươi cũng xứng so sánh với phu nhân của ta?” Hắn dùng sức rất mạnh, dường như giây tiếp theo sẽ bóp nát xương hàm ta.
--------------------------------------------------