“Người Hạ gia đến cầu xin, nhưng Tướng quân lại cho người chặn hết ngoài cửa, không gặp một ai.”
“Tiểu phu nhân, Tướng quân làm vậy là để trút giận cho người đó, con cái rồi sẽ có thôi, người cũng đừng giận dỗi Tướng quân nữa.”
“Đúng vậy, trong kinh thành không biết bao nhiêu người đang nhăm nhe Tướng quân. Người mà không để ý đến Tướng quân nữa, lỡ đâu Tướng quân giận quá lại tìm người khác, thì Người biết làm sao bây giờ?”
“Vậy ta c.h.ế.t đi là được rồi.” Ta khẽ kéo khóe môi, giọng nói rất nhẹ nhưng rõ ràng: “Dù sao, vốn dĩ ta đã nên c.h.ế.t từ lâu rồi.”
Phía sau lại truyền đến một tiếng quát lạnh: “Nói bậy! Có ta ở đây, ai dám?”
Ta lại không nhìn hắn, vẫn nhìn cây đào.
Thẩm Tòng Nhung ôm ta vào lòng, ta không phản kháng. Hắn đột nhiên nói: “Dung Nhi, ta cưới nàng vào cửa được không?”
“Sau này nàng chính là Thẩm phu nhân, không ai có thể bắt nạt nàng nữa.”
Ta ngây người nhìn hắn, nhất thời chưa kịp hoàn hồn.
Hắn khẽ hôn lên má ta, nói với ta: “Hoa Dung, ta đã yêu nàng rồi.”
“Ta không dám nói với nàng, ta sợ nàng cầm trái tim này của ta ra đùa cợt, nhưng giờ ta lại càng sợ nàng không vướng bận gì mà rời xa ta.”
“Ta không biết đã động lòng với nàng từ khi nào, có lẽ là lần đầu gặp nàng, lại có lẽ là lần đầu nàng gảy đàn, ta không thể nói rõ.”
“Tình không biết từ đâu khởi, mà đ.â.m sâu như thế.” Lúc nói, trong mắt hắn tràn ngập tình yêu nồng cháy dành cho ta.
Không hiểu sao, ta lại nhớ đến lần đầu gặp hắn, hắn đang ngồi trên lưng ngựa cao lớn, cười một cách phóng túng vì sắp cưới được người trong lòng.
Lúc đó, ánh mắt hắn cũng rực cháy, nóng bỏng như thế này. Chẳng qua, khi xưa là dành cho Hạ Trích Nguyệt.
Bây giờ, là dành cho ta.
20.
Hạ Trích Nguyệt từng tìm đến ta.
Nhưng, Thẩm Tòng Nhung không cho phép nàng ta gặp ta. Hắn sợ nàng ta làm hại ta.
Bạch nguyệt quang trong lòng hắn năm xưa, giờ đã tan vỡ thành mảnh vụn vương vãi khắp nơi.
Dù là mảnh vụn, hắn vẫn sợ nó sẽ làm ta bị thương.
Ta thường nghe nói Hạ Trích Nguyệt làm loạn không yên ở Hạ gia, chỉ để gặp Thẩm Tòng Nhung một lần. Nàng ta có đầy rẫy sự uất ức trong lòng, nhưng không ai chịu gặp nàng ta.
Thậm chí Hạ gia còn thấy nàng ta mất mặt, giam lỏng nàng ta trong nhà.
Thẩm Tòng Nhung ngày ngày đều đến thăm ta, lúc thì mang theo những món đồ chơi mới lạ để chọc ta vui, lúc lại mang đầy vết thương trên người.
Là do Thẩm phụ đánh.
Nhi tử độc nhất của Thẩm gia, Trấn Quốc Tướng quân, làm sao có thể cưới một kỹ nữ thanh lâu làm chính thê?
Thậm chí, ngay cả làm thiếp, ta cũng không đủ tư cách.
Nhưng Thẩm Tòng Nhung lại một mực kiên quyết, dù bị đ.á.n.h đến thâm tím mình mẩy, vẫn không thay đổi ý định.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoa-dung/chuong-9.html.]
Phụ mẫu và nhi tử đối đầu. Người chịu thua trước vĩnh viễn là phụ mẫu.
Thẩm phụ, Thẩm mẫu cuối cùng cũng thỏa hiệp.
Thẩm Tòng Nhung mừng rỡ khôn xiết, chạy vội vào Túy Lâu, ôm ta thật chặt vào lòng. Thổ lộ tình yêu hắn dành cho ta. Nói muốn cho ta một hôn lễ long trọng và rạng rỡ nhất. Để tất cả mọi người không dám coi thường hay bắt nạt ta.
Ta nhìn hắn, khẽ cong khóe môi, “Thiếp tin Tướng quân.”
21.
Ba ngày trước đại hôn, khắp kinh thành đã treo đầy đèn lồng đỏ.
Thẩm Tòng Nhung cưỡi ngựa, đi qua các con phố, rải vàng bạc trong không trung.
Mọi người tranh nhau giành giật, nhưng cũng thành tâm thành ý chúc phúc cho hôn sự tốt đẹp của ta và hắn.
Ngày đại hôn, Thẩm gia mời khắp các hào môn thế gia trong kinh thành.
Yến tiệc kéo dài đến tận đêm khuya mới kết thúc.
Khách khứa lần lượt rời đi, binh lính trong phủ cũng được nghỉ phép theo đề nghị của ta, ai về nhà nấy.
Toàn bộ Thẩm Phủ chìm vào một sự tĩnh lặng c.h.ế.t chóc.
Chỉ mình ta tỉnh táo.
Ta đưa tay nhẹ nhàng phác họa gương mặt người đang nằm cạnh gối, trên mặt không còn chút dịu dàng và ngoan ngoãn như mọi ngày. Chỉ còn lại sát ý trống rỗng.
Ta bước xuống giường, xách thùng dầu đã chuẩn bị sẵn, từng chai từng chai đổ vào mọi ngóc ngách trong Thẩm Phủ.
Mỗi gian nhà. Mỗi căn phòng. Ta không bỏ sót một nơi nào.
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Sau đó, ta châm lửa.
Từng ngọn đuốc lần lượt được ném vào. Lửa bốc cháy nhanh chóng.
Ngọn lửa rực rỡ bùng lên cao ngất trời. Nhưng không ai có thể tỉnh lại.
Bởi vì, ta đã bỏ đủ lượng bột Mạn Đà La vào rượu. Mọi người đều chìm trong ác mộng, nhưng không thể giãy giụa tỉnh dậy.
Chỉ có một người sẽ tỉnh.
“Dung Nhi, nàng đang làm gì?” Thẩm Tòng Nhung vô lực nằm trên giường, nhìn ta vẫn mặc hỷ phục đại hôn, có chút khó hiểu.
Ta cười một tiếng, “G.i.ế.c cả nhà ngươi đấy.”
Lúc này, hắn mới chú ý đến ánh lửa ngoài cửa sổ. Ta đẩy cửa sổ ra, để hắn nhìn rõ hơn, nhìn Thẩm Phủ xa hoa ngày nào, bị ngọn lửa nuốt chửng như thế nào.
Hắn hoảng loạn, liều mạng giãy giụa, nhưng bất lực, “Tại sao?!
“Ta đối xử với nàng còn chưa đủ tốt sao? Tại sao nàng lại đối xử với ta như vậy? Đối với Thẩm gia chúng ta như vậy?!”
“Thẩm Tòng Nhung, ngươi có nhớ Tuy gia bị ngươi tàn sát cả nhà vào mười năm trước không?”
Ta mặt không cảm xúc nhìn hắn chằm chằm: “Năm đó, ngươi bị thương hấp hối, là mẫu thân ta đã cứu mạng ngươi. Nhưng ngươi thì sao? Lại vì muốn cưới người mình yêu một cách phong quang rạng rỡ hơn, vì chiến công của ngươi, ngươi đã báo cáo dối rằng Tuy gia gây loạn ở biên ải, rồi lấy cớ đó, tàn sát bảy mươi mạng người của cả nhà ta.”
--------------------------------------------------