「Nhất bái thiên địa!」
Tướng quân phủ rợp trời lụa đỏ, đèn hoa rực rỡ. Cố Thanh Hoài vận hỷ phục, gương mặt rạng rỡ nụ cười, trịnh trọng cúi người hành lễ.
Thế nhưng, người đứng bên cạnh hắn không phải ta, mà là Trình Âm Tích.
Đầu óc ta ong lên một tiếng, trống rỗng hoàn toàn. Tiếng của tì nữ bên cạnh Trình Âm Tích ch.ói tai:
「Thấy rồi chứ? Người tướng quân yêu là Quận chúa của chúng ta. Hôm nay họ thành thân, nếu ngươi biết điều thì nên cuốn gói biến về vùng Tây Bắc đi.」
Mọi âm thanh xung quanh như lùi xa, ta bỗng thấy hụt hẫng.
Trước khi bị tì nữ của Trình Âm Tích đưa đến trước phủ Tướng quân, ta luôn ngỡ rằng Cố Thanh Hoài chân thành đối đãi với mình.
Một cuộc gặp gỡ thật lỗi thời: hắn hôn mê dưới vách núi sâu, trong tay vẫn còn nắm c.h.ặ.t một nhành hoa Thương Khung.
Và ta đã cứu hắn. Sau hơn một tháng chung sống, Cố Thanh Hoài nói hắn thích ta, nói hắn sẽ bảo vệ ta, sẽ khiến ta trở thành nữ t.ử hạnh phúc nhất thế gian này.
Đến kinh thành, hắn không để ta ở trong phủ Tướng quân mà lại sắp xếp một căn nhà riêng cho ta ở.
Đến tận lúc này, ta mới biết lý do. Ngay lúc này, người tâm đầu ý hợp của ta đang nắm tay một nữ t.ử khác bái đường.
「Này, ta đang nói chuyện với ngươi đó, ngươi điếc à? Đúng là hạng người rừng rú không có giáo d.ụ.c...」
Tiếng của ả tì nữ khiến ta sực tỉnh. Ta muốn xông vào hỏi Cố Thanh Hoài cho rõ ràng.
Người nói thích ta là hắn, giờ đây thành thân với kẻ khác cũng là hắn, rốt cuộc là tại sao?
「Ê, ngươi không được vào, đứng lại!」
Ả tì nữ muốn túm lấy ta. Nhưng sức của ả làm sao địch lại một người vốn quen việc giương cung săn b.ắ.n như ta.
Sự tranh chấp gây ra tiếng động khiến người bên trong chú ý.
Ta còn chưa kịp cất lời thì đã bị ả tì nữ nhào tới đẩy ngã, cả hai cùng lăn xuống bậc thềm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoa-ra-ta-chi-la-vat-dan-thuoc/1.html.]
Trước khi nhắm mắt lịm đi, ta dường như nhìn thấy ánh mắt chán ghét của Cố Thanh Hoài.
Khi tỉnh lại, ta đang nằm trên giường trong căn nhà riêng kia, trong phòng không có một ai.
Ta đã đợi rất lâu, nhưng không đợi được Cố Thanh Hoài.
Cho đến ba ngày sau, Cố Thanh Hoài mới đạp lên màn đêm bước vào cửa. Câu đầu tiên hắn thốt ra không phải là lời quan tâm ta.
「Tuyết Thanh, mấy ngày nay nàng không uống t.h.u.ố.c bổ sao? Thuốc này mà đứt quãng sẽ không tốt cho cơ thể nàng đâu.」
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Ta nghiêng người né tránh bàn tay hắn đang vươn tới. Cố Thanh Hoài sững lại một chút.
「Tích Nhi từ nhỏ sức khỏe đã không tốt, nay lại đòi gả cho ta dẫn đến phát bệnh, ta không thể thấy c.h.ế.t mà không cứu. Chỉ là cái danh phận phu nhân tướng quân thôi mà, cho nàng ấy cũng chẳng sao cả.」
Nói đoạn, hắn bưng bát t.h.u.ố.c trên bàn lên, cứng rắn muốn ép ta uống.
Vị đắng xộc vào mũi miệng, khiến lòng ta cũng đắng ngắt theo.
「Tích Nhi nói nàng ấy muốn sửa căn nhà này thành rạp hát, muốn ta chuyển nàng vào phủ Tướng quân ở. Nàng uống t.h.u.ố.c xong thì chúng ta đi thôi.」
Cố Thanh Hoài nói một cách hiển nhiên, chẳng hề có ý định hỏi qua ý kiến của ta. Thấy ta không có ý định cử động, hắn cau mày:
「Tích Nhi còn nhỏ, thỉnh thoảng có chút tính trẻ con. Chỉ là một căn nhà thôi, nàng cũng không cần phải chấp nhặt với nàng ấy.」
Từng nhành hoa ngọn cỏ nơi đây đều do tự tay ta trồng, bàn ghế đồ đạc đều do ta tỉ mỉ chọn lựa.
Trình Âm Tích chỉ một câu nói, hắn liền muốn ta dọn đi ngay trong đêm.
Trình Âm Tích sức khỏe không tốt, hắn liền không chút do dự đồng ý cưới nàng ta.
Chưa bao giờ hỏi qua ta, chưa bao giờ nghĩ cho ta. Vậy ta rốt cuộc là gì? Hắn có thật lòng thích ta không?
Nỗi chua xót dâng trào, ta kìm nén nước mắt.
「Đi thôi.」