Ta cảm thấy hơi thở ngày càng nặng nề, nhưng cơ thể lại ngày càng nhẹ bẫng.
Có lẽ ta sắp c.h.ế.t rồi, bởi vì không ai bị m.ổ x.ẻ trái tim mà có thể sống sót.
Tỷ Can mất tim cũng không sống nổi, ta làm sao mà sống được đây. Nhưng ta... vẫn chưa muốn c.h.ế.t!
Bên tai vang lên một tiếng thở dài, có người tiến đến bên cạnh ta.
「Suy cho cùng cũng là do đồ đệ của lão hủ gây họa, làm ra cái chuyện tạo nghiệt là lấy m.á.u tim người khác, lại còn hạ độc, vậy để lão hủ bù đắp cho cô nương vậy. Lão hủ ở đây có một con Vong Tình cổ, có thể cứu mạng cô nương, chỉ là sẽ khiến cô nương quên sạch tình ái trước kia, ngươi có sẵn lòng không?」
Ta chạm vào ánh mắt của người tới, cười đến mức nước mắt chảy dài:
「Cầu còn không được.」
Quên đi thì tốt, quên rồi ta sẽ không còn đau lòng, sẽ không còn nhớ rõ tất cả những sự lừa dối này nữa.
Trình Âm Tích là người trong lòng của Cố Thanh Hoài, nên phải hy sinh ta để cứu nàng ta sao?
Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì chứ?
Dù cho ta không có người thân, không có ai nói giúp cho ta, nhưng dù sao ta cũng là một con người bằng xương bằng thịt.
Mọi chuyện trước kia không cần phải nhớ nữa, tất cả tình ái và thời gian đã qua đều là những lời nói dối.
Ta mặt cắt không còn giọt m.á.u, nuốt con cổ trùng vào. Vết thương trên n.g.ự.c và vết thương ở vai cùng lúc nhói đau.
Tiếp đó, trong cơ thể như có hàng vạn con d.a.o găm cùng lúc khuấy đảo, đau đến mức ta không ngừng lăn lộn.
Vết thương nứt ra, m.á.u tươi nhuộm đỏ cả người, ta đau đến ngất đi.
Trước khi nhắm mắt, dường như nghe thấy người kia thở dài một tiếng:
「Kẻ si tình.」
Nam thanh nữ tú có tình trên thế gian này, hỏi ai không phải là kẻ si tình?
Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về phủ Tướng quân.
Tiểu Đào bị động tác của ta làm cho tỉnh giấc, đôi mắt đỏ hoe đầy kích động:
「Tiểu thư, người cuối cùng cũng tỉnh rồi, vết thương còn đau không?」
Ta lắc đầu, được Tiểu Đào đỡ ngồi dậy, còn chưa kịp mở miệng thì đã có người bước vào. Là Cố Thanh Hoài và Trình Âm Tích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoa-ra-ta-chi-la-vat-dan-thuoc/6.html.]
「Tuyết Thanh tỷ tỷ, tỷ không sao chứ? Nghe Thanh Hoài ca ca nói tỷ bị sơn tặc c.h.é.m trúng vai, lại còn đ.â.m trúng vết thương cũ.」
Trước đây Trình Âm Tích dù có tẩm bổ kỹ thế nào thì trên mặt luôn có một hai phần suy nhược.
Giờ đây nàng ta lại hồng hào rạng rỡ, tinh thần phấn chấn. Hẳn là nhờ dùng m.á.u tim của ta làm d.ư.ợ.c dẫn.
Hoa Thương Khung chỉ trị được ngọn chứ không trị được gốc, nếu không phải vậy, bọn họ cũng chẳng tốn công tốn sức lừa gạt ta chỉ để lấy m.á.u tim.
Lừa thì cũng đã lừa rồi, còn phải giả vờ là do sơn tặc làm, thật là nực cười.
Trình Âm Tích sà vào lòng Cố Thanh Hoài:
「Muội đứng mỏi chân quá, Thanh Hoài ca ca bế muội đi.」
Giờ nhìn Trình Âm Tích cố ý thân mật để chọc tức ta, ta đã chẳng còn cảm giác gì nữa.
Không ngờ hiệu quả của cổ trùng lại mạnh đến thế.
Cố Thanh Hoài đẩy Trình Âm Tích ra, bước lên hai bước, thần tình phức tạp:
「Tuyết Thanh, nàng... có thấy chỗ nào không khỏe không?」
Ta chạm vào vết thương đã được băng bó, không còn một giọt m.á.u nào chảy ra.
「Chắc là không đâu, chỗ n.g.ự.c bị các người rạch ra lấy m.á.u tim đã hết đau rồi.」
Nghe vậy, cả hai người cùng lúc sững sờ tại chỗ. Trình Âm Tích là kinh hãi, còn Cố Thanh Hoài là hoảng loạn.
「Nàng... ta... là vì...」
「Không cần tốn công giải thích, ta đều nghe thấy cả rồi, tiền căn hậu quả ta cũng đã rõ. Đa tạ ngươi thời gian qua đã chăm sóc, lần này ta thực sự phải về Tây Bắc rồi.」
Nói xong ta không thèm để ý đến hai người họ, gọi Tiểu Đào đang sững sờ lại, bảo muội ấy giúp ta thu dọn đồ đạc.
Ta đã không thể chờ đợi thêm để được trở về Tây Bắc, trở về thiên địa của riêng ta.
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Ở đó không có người tính kế, không có lừa lọc, chỉ có hoa cỏ chim muông làm bạn.
Nếu Tiểu Đào muốn đi, ta sẽ đưa muội ấy đi cùng.
Cố Thanh Hoài nợ ta một ân tình lớn như vậy, chắc hẳn không đến mức không cho Tiểu Đào đi theo ta chứ?
Ta vui vẻ cười thành tiếng.