Nhưng nàng ta cũng chẳng thể làm gì, chỉ có thể tức đến run người, cuối cùng đành hằn học vứt lại một câu:
"Chúng ta cứ chờ xem! Kẻ không được yêu, mới là thiếp!"
12
Ngày thành thân rất nhanh đã đến.
Vương thị vì muốn Tống Khanh Khanh lấn át ta một bậc, đã chuẩn bị cho nàng ta đủ loại sính lễ xa hoa, còn sính lễ của ta thì chỉ miễn cưỡng xem như có thể ra ngoài gặp người.
Trước khi lên kiệu hoa, cuối cùng ta cũng được gặp vị “phụ thân rẻ mạt” của thân phận này, Vĩnh Dương hầu Tống Chiêu.
Tống Chiêu hôm nay trông có vẻ rất vui vẻ, là một lão nhân gầy gò, tuy vóc người nhỏ nhưng tinh thần lại khá minh mẫn.
Ông ta dắt tay Tống Khanh Khanh lên kiệu hoa trước, sau đó mới quay sang đỡ ta.
Khi thấy ta, nụ cười trên gương mặt ông ta khựng lại thoáng chốc.
Thấy ánh mắt ta nhìn đến, ông ta khẽ thở dài:
"Con cũng đừng trách phụ thân. Phụ thân biết con chịu ấm ức, nhưng có như vậy nhà này mới yên ổn được. Dù sao con cũng là người ngoài, phụ thân và Vương thị mới là phu thê, mới là người ở bên nhau cả đời."
Lời này không sai, chỉ có điều, cũng thật là quá vô tình.
Một nam nhân nếu ngay cả nữ nhi của mình cũng không bảo vệ nổi, thì hắn không xứng làm cha, càng không xứng làm người.
Sự thờ ơ và dung túng của ông ta, còn đáng hận hơn cả Vương thị.
Vương thị dù sao cũng không phải mẫu thân của Tống Dao.
Còn ông ta lại chính là phụ thân ruột thịt.
Hồng Trần Vô Định
Cho nên, ông ta cũng đáng chết.
Lúc Tống Chiêu dắt tay ta, một cây ngân châm trong tay ta khẽ lướt qua cổ tay ông ta.
Loại độc ta dùng gọi là Bích Lạc Dẫn, một loại kịch độc rất đặc biệt.
Thông thường sẽ không phát tác, nhưng chỉ cần trong vòng một tháng ông ta cùng nữ nhân hoan ái, lập tức sẽ hồn phi phách tán mà chết.
13
Kiệu hoa lắc lư tiến vào Trấn Nam vương phủ.
Tiêu Trác dẫn ta cùng Tống Khanh Khanh dập đầu bái kiến Trấn Nam vương.
Từ đầu đến cuối, hắn nắm tay Tống Khanh Khanh, còn ta chỉ được nha hoàn dìu đi, nhìn vào chẳng khác gì ta là bình thê đi theo tặng kèm.
Nhưng ta chẳng để tâm chuyện đó. Điều ta quan tâm chính là Trấn Nam vương.
Trấn Nam vương quanh năm chinh chiến ngoài biên cương, Tiêu Trác thực chất cũng chỉ là con tin trong tay hoàng thất.
Lần này vì việc hôn sự của Tiêu Trác mà Trấn Nam vương mới đặc biệt hồi kinh.
Sau khi hôn lễ kết thúc, ông ta vẫn phải quay về biên ải tiếp tục trấn thủ.
Trấn Nam vương nắm trong tay binh quyền, hoàng đế vốn đã đề phòng, ông ta tất nhiên cũng biết rõ điều đó.
Phụ tử đồng thời ở lại trong kinh là điều đại kỵ, để tránh sinh biến, mỗi lần Trấn Nam vương vào kinh đều không ở quá ba ngày.
Mà ba ngày này, ta tuyệt đối sẽ không manh động.
Trấn Nam vương có thể trở thành chủ soái một phương, tất nhiên không phải hạng vô dụng như Tiêu Trác có thể so sánh được.
Ta tuyệt không muốn bị ông ta nhìn ra sơ hở gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoan-chu-nhan/chuong-5.html.]
14
Cho nên khi tiểu tư bên cạnh Tiêu Trác đến báo rằng đêm nay hắn sẽ ngủ ở phòng Tống Khanh Khanh, ta lại cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng, như thế cũng tốt, đỡ cho ta phải động tay động chân làm gì thêm.
Tiểu tư kia còn nói năng châm chọc:
“Leo được cành cao thì sao? Chung quy vẫn là gà rừng thôi. Dù có là thế tử phi thì đã làm sao? Không được sủng ái, e rằng còn chẳng bằng bọn nô tài như chúng ta."
"Thật chẳng ngờ ngươi là đích nữ hầu phủ mà chẳng có lấy chút khí độ nào của danh môn khuê tú, thật không bằng Trắc phi nương nương. Người ta tiện tay ban thưởng cũng là một thỏi vàng lớn như thế này rồi đấy…"
Tiểu tư lắc lắc thỏi vàng trên tay, không ngớt lời khen ngợi Tống Khanh Khanh.
Ta coi như không nghe thấy gì.
Thủ đoạn của Tống Khanh Khanh cũng chỉ đến thế thôi.
Tiểu tư này rõ ràng là đã nhận bạc của nàng ta, đến để khiêu khích ta.
Đáng tiếc, đối với ta mà nói, thật chẳng khác nào gãi ngứa.
Ai thèm cái gọi là “sủng ái” của Tiêu Trác chứ, thứ đó bẩn thỉu đến ghê tởm.
Nhưng người ta đã có quà ra mắt, ta sao có thể không hồi lễ?
Đợi đến khi trăng lên đỉnh đầu, khách khứa trong Trấn Nam vương phủ dần lui hết, ta thay áo dạ hành, rời khỏi vương phủ.
Chỉ trong thời gian một nén nhang, ta đã quay trở lại Tống phủ.
Mấy bước tung người, ta đã vào tới viện của Vương thị.
Viện rất yên tĩnh, hiển nhiên ngoài đám nô tài canh đêm ra thì người trong viện đều đã ngủ cả.
Ta trực tiếp nhảy qua cửa sổ vào trong phòng.
Tống Chiêu và Vương thị đang ngủ rất say, nhất là Tống Chiêu, có vẻ đã uống nhiều rượu, tiếng ngáy như sấm.
Sợ đánh thức ông ta, ta liền vung tay bổ một chưởng nhẹ vào cổ, tiếng ngáy lập tức dừng lại, ông ta ngất đi không kịp kêu một tiếng.
Lúc này Vương thị bị kinh động, chợt mở mắt, liền đối diện với gương mặt của ta.
15
Vương thị giật mình hoảng hốt, vừa định há miệng kêu cứu thì ta đã nhanh hơn một bước, bóp chặt cổ họng ả.
Vương thị giãy dụa như cá mắc cạn, chân tay quơ loạn.
"Bất ngờ không? Vui mừng không?"
Ta nhìn Vương thị, bật cười hỏi.
Trong ánh mắt ả thoáng qua vẻ ngỡ ngàng, rồi lại kinh hoàng.
"Ngươi... ngươi là ai...?"
Vương thị khó khăn lắm mới nặn ra được một câu.
Đến giờ phút này, cuối cùng ả cũng nhận ra ta không phải Tống Dao.
Nhưng ta cũng chẳng định giải thích làm gì:
"Ta dĩ nhiên là Tống Dao rồi, kế mẫu thân yêu của ta ơi…"
"Ta không có nhiều thời gian, không thể tán gẫu cùng ngươi. Phụ thân ta từng nói, ông ta và ngươi là phu thê, là người sẽ sống bên nhau cả đời. Cho nên ông ta thà hy sinh ta để bảo vệ ngươi. Vậy hôm nay, ta đến để xem thử, lời ông ta nói có đúng không."
Sự sợ hãi trong mắt Vương thị càng lúc càng rõ ràng.
Ta không nói thêm nữa, tay còn lại vươn ra, bóp mạnh vào gáy ả.
--------------------------------------------------