Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hoán Chu Nhan

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta khẽ cười.

Ngươi muốn có thai?

Còn phải xem Tiêu Trác có "làm được" hay không đã.

Hồng Trần Vô Định

Thuốc mà ta bỏ vào đồ ăn mấy hôm nay, e là sắp phát tác rồi đấy.

19

Cái c.h.ế.t của Tống Chiêu quá mức nhục nhã, nên tang lễ cũng được tổ chức sơ sài qua loa.

Vương thị từ khi hôn mê đến nay vẫn chưa tỉnh lại.

Tống Khanh Khanh đành phải một mình xoay xở, chạy tới chạy lui giữa hầu phủ và vương phủ.

Lúc đầu Tiêu Trác còn đi cùng, nhưng chưa tới nửa tháng, hắn đã chẳng buồn quan tâm nữa.

Hắn bắt đầu qua lại với đám bằng hữu cũ, lui tới khắp các kỹ viện tửu quán.

Ban đầu Tống Khanh Khanh còn không để tâm.

Nhưng sau khi Tiêu Trác ngày nào cũng không về phủ, nàng ta bắt đầu hoảng hốt.

Nàng ta dò hỏi được nơi hắn lui tới là một kỹ viện, liền lập tức chạy tới tận nơi tìm người.

Và cũng chính lần đó đã xảy ra chuyện.

Ta là nghe đám nha hoàn tiểu tư xì xầm sau lưng mới biết được.

Hôm đó, Tống Khanh Khanh bất chấp ngăn cản, xông thẳng vào gian phòng của kỹ viện.

Vừa đẩy cửa, liền nhìn thấy Tiêu Trác mặt đỏ bừng, đang ôm ấp dây dưa với mấy tên nam nhân.

Tiêu Trác còn là người nằm dưới, đang được mấy tên tráng hán thay nhau “sủng ái”.

Tống Khanh Khanh tức đến phát điên, lao vào đánh nhau với đám người kia, nhưng lại bị chính Tiêu Trác tát cho một cái trời giáng.

Chuyện này có không ít người chứng kiến, chỉ nửa ngày sau, tin tức về việc Tiêu Trác đoạn tụ, hơn nữa còn là kẻ nằm dưới, đã truyền khắp kinh thành.

20

Sau khi về phủ, Tiêu Trác lập tức nhốt Tống Khanh Khanh vào phòng chứa củi.

Tống Khanh Khanh như phát điên, thấy ai cũng chửi bới, ai cũng không dám đến gần.

Tối hôm đó, ta đến phòng củi.

Qua khung cửa sổ, ta nhìn thấy Tống Khanh Khanh đầu tóc rối bời, quần áo bẩn thỉu.

Lúc ấy nàng ta trông thật sự như đã hóa điên, miệng lẩm bẩm những lời không ai hiểu nổi, thỉnh thoảng lại tự cười một mình.

Phụ thân chết, mẫu thân hôn mê, người chồng mà nàng ta một lòng tin tưởng lại đi làm “thỏ con” cho người ta, thậm chí còn vì đám nam nhân kia mà tát nàng ta ngay trước mặt bao người, cú sốc ấy đủ để khiến một kẻ như Tống Khanh Khanh sụp đổ hoàn toàn.

Ta nhẹ giọng nói, không nhanh không chậm:

"Thấy rõ chưa? Cái gọi là sủng ái của nam nhân, vốn dĩ mong manh như thế đấy…"

"Mẫu thân ngươi chỉ vừa mới nằm liệt giường mấy hôm, phụ thân ngươi đã lao vào ôm ấp người khác."

"Còn người chồng mà ngươi tin tưởng nhất, cho là có thể nương tựa cả đời, cũng có thể vì người khác mà tát ngươi một cái ngay trước mặt bao người."

"Ngươi nói xem, là ngươi đáng thương hơn, hay Tống Dao đáng thương hơn?"

Giọng ta nhẹ như gió, nhưng Tống Khanh Khanh như bị đ.â.m trúng chỗ đau, cả người lảo đảo lao vào cánh cửa gỗ, điên cuồng lay mạnh.

"Ngươi nói bậy! Ngươi nói bậy!"

"Không phải như vậy… không phải như vậy…!"

Ta chẳng buồn bận tâm đến nàng ta nữa, quay người rời đi.

Sáng hôm sau, có hạ nhân đến báo, Tống Khanh Khanh đã treo cổ tự vẫn trong phòng củi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoan-chu-nhan/chuong-7-hoan.html.]

21

Tiêu Trác không hề tỏ ra đau buồn, ngược lại còn đứng trước t.h.i t.h.ể Tống Khanh Khanh mà chửi rủa không ngớt.

Giờ đây danh tiếng của hắn ở kinh thành đã hoàn toàn tan nát.

Cái hôm trong kỹ viện ấy, cả tòa kỹ viện đều trông thấy cảnh hắn bị mấy tên tráng hán đè dưới thân.

Bộ dạng nhục nhã đó khiến hắn không còn mặt mũi gặp ai.

Tiêu Trác thấy mất mặt, suốt ngày ru rú trong phòng uống rượu, không đoái hoài đến bất cứ chuyện gì.

Tống Khanh Khanh thì bị dùng chiếu rách gói lại qua loa đem đi chôn.

Mà ta, đường đường là chính thất của Trấn Nam vương phủ, tự nhiên trở thành người duy nhất nắm quyền xử lý mọi việc trong phủ.

Tiêu Trác vẫn là thế tử của vương phủ, đã muốn uống rượu thì ta đương nhiên không ngăn cản, rượu ngon phải có, đưa đến từng vò.

Người đưa rượu cũng phải tuyển kỹ, ngũ quan đoan chính, thân thể cường tráng, bằng không sao khiêng nổi rượu?

Tửu sắc đầy phòng, tráng hán vây quanh, Tiêu Trác dĩ nhiên càng thêm khoái lạc.

Ta từng đến viện của hắn.

Khi hắn đang nằm dưới thân mấy gã tráng hán, ngẩng đầu lên liền thấy ta đang đứng nhìn hắn.

Khoảnh khắc đó, hắn thoáng hiện vẻ xấu hổ và giận dữ, như thể chỗ dơ bẩn nhất trong lòng bị xé toạc, phơi bày dưới ánh sáng.

Nhưng cảm giác đó nhanh chóng bị men say và dục vọng xua tan.

Cả người hắn đắm chìm trong thứ lạc thú điên loạn ấy.

22

Khi ý chí của một con người bị hủy hoại, thì toàn thân cũng chẳng khác gì một vũng bùn thối rữa.

Tiêu Trác chính là kẻ như thế.

Hắn coi trọng thể diện nhất, nên khi danh tiếng mất sạch, hắn chỉ dám trốn trong phủ không dám ra ngoài.

Hắn sợ gặp người ngoài, càng sợ tỉnh táo.

Bởi vì chỉ cần tỉnh táo, hắn sẽ nghĩ đến những ánh mắt khinh bỉ, ghê tởm của người đời.

Vì thế, hắn lao đầu vào rượu, vào những cuộc hoan lạc cùng đám tráng hán.

Rượu là độc dược xuyên ruột, sắc là đao lóc xương.

Đến khi muốn vực dậy, thì đã quá muộn, hắn đã chìm sâu trong địa ngục trụy lạc.

Cho nên, khi Trấn Nam vương nghe được chuyện ô nhục của hắn rồi tức tốc trở về kinh, thứ ông ta nhìn thấy là một Tiêu Trác gầy trơ xương, thoi thóp như bùn nát.

Tinh thần hắn đã sụp đổ, cả người gần như điên loạn.

Chỉ mấy ngày sau khi Trấn Nam vương hồi kinh, Tiêu Trác c.h.ế.t ngay trên giường.

Trấn Nam vương nổi giận, cho người lôi toàn bộ đám tráng hán từng dây dưa với Tiêu Trác ra g.i.ế.c sạch.

Còn ta, ông ta lại chẳng hề nghi ngờ chút nào.

Vì từ đầu đến cuối, ta chẳng làm gì cả.

Vì trong mắt ông ta, ta là nữ nhân yếu đuối nhát gan, không dám trái ý Tiêu Trác.

Trấn Nam vương hành sự dứt khoát, lập tức tuyên bố với bên ngoài rằng Tiêu Trác bệnh nặng rồi đột tử.

Sau đó, ông chọn một đứa bé năm tuổi trong tông thất, chính thức nhận làm con thừa tự của ta.

Cuối cùng, ông ta lại thúc ngựa rời kinh.

Đứng giữa vương phủ rộng lớn vắng lặng, tâm tình ta rất tốt.

Chỉ mong Tống Dao kiếp sau có thể sống an vui, tự do tự tại, mãi mãi không gặp lại những kẻ tàn độc hèn hạ ấy nữa.

Hoàn.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hoán Chu Nhan
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...