Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

HỐI HẬN

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

4

Tôi khóc, vừa khóc vừa ném bánh kem vào thùng rác.

Bởi vì trong lòng không vui, buổi tối tôi hẹn các bạn đến bar uống rượu.

“Không phải là không thích con sao? Được, vậy con sẽ làm tất cả những chuyện mẹ không thích!”

Hôm ấy, tôi cố ý tùy hứng, chỉ là phải trả một cái giá quá đắt.

Đắt tới mức tôi dùng cả cuộc đời cũng không chuộc hết tội.

Mới uống rượu được một nửa, cha tôi tìm đến.

Ông không mắng tôi, dùng bàn tay to rộng ấm áp nắm lấy tay tôi, “Để cha nhìn xem cô bé nào đây, còn học được uống rượu rồi? Đi thôi, cha đưa Noãn Noãn đi mừng sinh nhật.”

Chúng tôi ghé vào một quán ăn nhanh bên đường, dưới ánh nến rực rỡ, ông cười rất dịu dàng.

“Chúc công chúa Noãn Noãn nhà ta sinh nhật vui vẻ, trường mệnh trăm tuổi.”

“Hy vọng sau này Noãn Noãn có thể thực hiện được giấc mơ của mình, trở thành một cảnh sát giỏi giang hơn cha.”

“Cũng hy vọng chúng ta cùng nhau trừ gian diệt ác, cống hiến cho xã hội ngày càng tốt đẹp.”

Thật đáng tiếc, nguyện vọng của ông không thể thành hiện thực, thậm chí không kịp nhìn thấy tôi thổi tắt nến.

Một chiếc xe đột nhiên lao tới đ.â.m thẳng vào chúng tôi.

Hơn mười người mặc áo đen vác gậy hung hăng đi xuống.

Cha liều mạng che chở cho tôi, nhưng không thể địch lại bọn chúng, cuối cùng bị chúng đánh gục trên mặt đất.

Tôi bị hôn mê, đến khi tỉnh lại đã đang nằm trong bệnh viện, có rất nhiều cảnh sát vây xung quanh.

Nhưng không có cha tôi.

Ông bị mất tích.

Khi tìm được ông, ông đã không còn đầu, toàn thân đều là vết thương.

Hung thủ không rõ tung tích.

Mẹ tôi mắt đỏ như máu, cầm di ảnh của cha nện xuống người tôi, hung hăng gào thét, “Tất cả là tại mày, vì sao mày lại chạy ra ngoài?! Sao mày lại ích kỷ như vậy, chỉ vì một sinh nhật mà khiến cha mày mất mạng! Vì sao người c.h.ế.t không phải là mày?!”

Tôi quỳ trên đất, nước mắt ào ạt rơi như mưa.

Ở thời khắc ấy, tôi cảm thấy, có lẽ tôi đã c.h.ế.t rồi.

Tôi không tham dự lễ tang của cha.

Mẹ tôi không cho phép.

“Cút, cút ngay! Đừng đứng đây làm bẩn mắt chúng tao!”

Khi ấy, ánh mắt Tống Từ Từ nhìn tôi, cũng giống như bây giờ.

Thỏa mãn, đắc ý…

5

Mẹ tôi ôm Tống Từ Từ càng chặt hơn, “Chúng ta cứ coi như nó đã c.h.ế.t đi. Sau này mẹ chỉ có một con gái là con, con chính là con gái ruột của mẹ.”

Mẹ tôi đã vô số lần nguyền rủa tôi đi chế//t, nhưng lần này tôi đã thật sự chế//t.

Chế//t vì sự tự tin của mình.

Sau khi thi đỗ ngành An ninh, thành tích của tôi đều luôn đạt hạng nhất, có thể coi là năng lực hơn người.

Tội phạm muốn tôi một mình đi cứu người, tôi đã thật sự đi.

Tống Từ Từ bị bắt cóc, hung thủ gọi điện chỉ đích danh tôi phải đến.

Mặc dù tôi không thích cô ta, nhưng mẹ tôi lại rất thương nó. Cha đã không còn, tôi không muốn bà phải đau lòng thêm nữa.

Mà nguyên nhân quan trọng nhất là, kẻ đó nhắc tới chân tướng về cái chế//t của cha.

Tôi tự nhận là đã chuẩn bị vẹn toàn, nhưng kết cục lại thê thảm hơn ngàn vạn lần tôi có thể tưởng tượng.

Điện thoại còn chưa kịp hoàn thành nhiệm vụ của nó, cuộc gọi đã bị cắt đứt.

Dao rất lạnh, tôi rất đau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoi-han-zwxu/chuong-2.html.]

Một nhát, hai nhát, ba nhát…

“Đừng dừng tay, đ.â.m đủ ba mươi hai vết d.a.o tao sẽ thả mày đi.”

“Các anh em, hôm nay thay các cậu báo thù rồi.”

“Dám nói ra một chữ, kết cục hôm nay của nó chính là kết cục ngày mai của mày.”

Tống Từ Từ đi rồi, tôi vẫn phải tiếp tục nhận sự trừng phạt, đến tận buổi tối hôm sau.

Thừa dịp tên bắt cóc ngủ, tôi tìm cách nhặt lại điện thoại đã bị quăng xuống đất, nhấn số gọi cho mẹ.

Rất lâu sau, mẹ tôi mới nghe máy, ngữ khí toàn là chán ghét, “Đang sinh nhật của Từ Từ, mày đừng làm người ta mất hứng. Nó mới bị hoảng sợ, cần được an ủi.”

Sau đó, không đợi tôi lên tiếng, cuộc gọi đã bị ngắt ngang.

Cũng cắt đứt đường sống duy nhất của tôi.

.

Ngày hôm say, trên bàn công tác của mẹ tôi xuất hiện một bó hoa cẩm chướng.

Chú Lục mỉm cười, “Hôm nay là ngày của mẹ, Noãn Noãn gửi đến.”

Mẹ tôi chắt lưỡi, thẳng tay ném ra ngoài, “Cũng không cần biết tôi có muốn hay không.”

“Có lẽ Noãn Noãn đang có chuyện gì đó, nếu không sẽ đích thân đến tặng, mấy năm nay đều như vậy mà.”

Đúng vậy, hàng năm tôi đều đưa hoa cẩm chướng tới.

Nhưng không lần nào ngoại lệ, đều bị ném đi.

Chú Lục đưa cho mẹ tôi một cốc cà phê, đứng song song cạnh bà, “Mâu thuẫn lần này hơi lớn rồi đi, mấy hôm nay Noãn Noãn không đến phòng Hình sự. Lúc trước con bé thường xuyên tới, nói là đến thăm tôi, nhưng kỳ thật nó muốn thăm ai, chúng ta đều biết rõ. Có hôm cô đang làm việc, con bé liền đứng chờ suốt mấy tiếng đồng hồ.”

“Là nó tự nguyện, liên quan gì đến tôi.”

6

Chú Lục là người đã kinh qua núi đao biển lửa, công tác mấy thập niên, cũng gặp qua nhiều cảnh sinh ly tử biệt.

“Khi còn trẻ tôi cũng từng hành động theo cảm tính, vì một số quan niệm bất đồng mà mấy anh em tình như thủ túc đã tranh cãi túi bụi, nhưng kết quả thì sao? Chúng tôi còn chưa kịp bình tĩnh hòa giải, người anh em kia đã hy sinh. Nếu ông trời cho tôi cơ hội làm lại, nhất định tôi sẽ không nhất quyết tranh cãi đúng sai. Uống quá mấy chén cũng chẳng phải chuyện gì tốt, không như hiện tại, muốn gặp hắn thì phải đến nghĩa trang.”

Chuyện này vẫn luôn là khúc mắc trong lòng chú Lục.

Mỗi năm đến ngày thanh minh, chỉ cần không phải đi làm nhiệm vụ, ông sẽ ngồi trước mộ anh em của mình, vừa uống rượu vừa nói chuyện.

Thấy mẹ tôi không lên tiếng, chú Lục thở dài một hơi, “Thật ra cô cũng nên hiểu cho Noãn Noãn, mấy năm nay nó đã phải chịu không ít cực khổ. Cảm giác lưng đeo tội ác cực kỳ dằn vặt, đó là điều chúng ta khó có thể tưởng tượng được, rất nhiều lần con bé dường như không thể tiếp tục cất bước. Tôi nghĩ lão Tống cũng không muốn nhìn hai người vì hắn mà mâu thuẫn như vậy, nếu hắn biết sẽ rất đau lòng.”

Nói xong những lời này, Đội trưởng phòng Hình sự ngày thường hô mưa gọi gió vậy mà lại hoe hoe hai mắt.

Nước mắt của tôi cũng không nhịn được mà trào ra.

Chú Lục còn có lịch họp, trước khi đi không quên nhắc nhở, “Một đời cũng chỉ dài mấy mươi năm, tôi nói với cô những lời này cũng là không muốn hai mẹ con cô sau này phải nuối tiếc. Lại nói, ao ở ngoại ô cũng không phải là hiện trường đầu tiên của vụ án, phiền cô khám nghiệm lại tử thi một lần xem có phát hiện ra thêm manh mối nào không.”

Mẹ tôi không trả lời, chỉ nhẹ nhàng gật đầu.

Sau đó, bà có chút không kiên nhẫn mà rút điện thoại ra, mở box chat của tôi và bà.

Hôm nay tôi chưa gửi tin nhắn đến.

Hàng năm mỗi khi đến ngày này, tôi vẫn đều đặn nhắn tới một tin chúc mừng, [Chúc mẹ luôn vui vẻ, mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe.]

Cuối cùng, khi nhìn thấy cuộc gọi năm ngày trước, bà cau mày tắt điện thoại cất vào trong túi.

Trợ lý mới ra trường không bao lâu, chưa nhìn thấy nhiều trường hợp thê thảm thế này. Sau khi nhìn lại t.h.i t.h.ể của tôi, hắn lại vừa lắc đầu vừa thở dài, “Đáng thương quá, mới hơn hai mươi tuổi, không chừng còn chưa học xong. Aiz, không biết là con cái nhà ai, nếu cha mẹ cô ấy biết được, chắc sẽ đau lòng chế//t mất.”

Nhàn cư vi bất thiện

Mẹ tôi là pháp y chuyên nghiệp, đã nhìn quen những án kiện kiểu này nên vô cùng bình thản, “Nếu muốn đòi lại công bằng cho nạn nhân thì phải nghiêm túc làm việc, giúp cho mọi người nhanh chóng phá án.”

Lần thứ hai khám nghiệm bắt đầu, khi nhìn thấy nhân thể lại được mổ ra, tôi cũng rất lãnh đạm.

Như đang nhìn một miếng thịt ngoài chợ.

Động tác của trợ lý chợt dừng lại, cần thận lấy từ dạ dày ra một mẩu giấy nhăn nhúm dính đầy chất nhầy, “Thưa cô, có phát hiện mới!”

Mẩu giấy được mở ra, bên trên có mấy chữ to rõ ràng: Đoán xem ta là ai?

Mẹ tôi khưng lại, đồng tử co rút, bàn tay vịn trên bàn gồ lên đầy gân.

Nét chữ đã từng quen biết khiến bà không thể trấn tĩnh được nữa.

Đúng vậy, những chữ viết đó xuất phát từ chính tay tôi.

Đúng lúc này, chú Lục đẩy cửa phòng pháp y ra, “Trường học của Noãn Noãn gọi tới, nói con bé đã mấy ngày không đến lớp.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
HỐI HẬN
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...