14
Chú Lục tới bệnh viện, nhưng mục đích chính không phải là thăm bệnh.
“Vụ án có phát hiện quan trọng.”
Mẹ tôi lập tức tỉnh táo trở lại, ngồi dậy nhìn ông, “Anh nói sao?”
“Theo điều tra, Tống Từ Từ có liên quan đến thế lực tội phạm, bị tình nghi là kẻ lâu nay vẫn tiết lộ thông tin nạn nhân của những vụ án lớn. Ngay cả…” Ông tạm dừng một chút, hít sâu một hơi rồi nói tiếp, “Ngay cả cái chế//t của lão Tống, cũng có thể do cô ta nhúng tay. Căn cứ vào kết quả tra cứu của mọi người, cô ta có thể chính là con riêng của thủ lĩnh tập đoàn tội phạm Khôn Trương, vốn sinh ở nước ngoài cho nên ngày ấy đã không thể tìm hiểu được tin tức về thân thế của cô ta trong nước.”
Mẹ tôi nghe xong, bàn tay túm chặt góc chăn đến trắng bệch, bởi vì dùng sức quá mức mà có chút vặn vẹo.
Sau đó, bà phun ra một ngụm máu.
“Năm ấy có người uy h.i.ế.p tôi, ép tôi phải điều chỉnh báo cáo khám nghiệm tử thi, tôi không đồng ý, lão Tống cũng phá án thành công, đưa tội phạm lên đài tử hình. Bây giờ nghĩ lại, sau đó không lâu, chúng tôi liền gặp… Tống Từ Từ.” Mẹ tôi đột nhiên sững sờ, biểu tình trở nên nghiêm trọng, “Đúng rồi, khi lão Tống gặp chuyện không may, chính nó đã lấy lý do đau bụng quấn lấy tôi.”
“Tôi còn trút tất cả tội lỗi lên Noãn Noãn, hận con bé nhiều năm như vậy. Tôi không xứng làm mẹ!” Bà bật khóc.
Tay bà vẫn nắm chặt vòng tay của tôi, vùi đầu xuống chăn, nước mắt như mưa.
Chú Lục hai tay chống hông đi qua đi lại trong phòng mấy vòng, “Nhưng chứng cứ không đầy đủ, những chuyện này đều là phỏng đoán, tốt nhất hiện tại không nên đả thảo kinh xà.”
Nhưng Tống Từ Từ vẫn luôn là người thông minh.
Ngay ngày đầu tiên bị theo dõi, cô ta liền biến mất.
Sau đó, nhiều chứng cứ lộ ra, chứng minh sự phỏng đoán trước đó là hoàn toàn chính xác.
Cô ta thật sự là con riêng của Khôn Trương.
Năm ấy tên tội phạm bị cha tôi đưa lên đài tử chính là em trai của hắn.
Để trả thù, vì hủy hoại gia đình chúng tôi, hắn để con riêng của hắn lấy thân phận nạn nhân đến bên cha mẹ tôi.
Hành tung lần ấy của cha tôi, cũng là do cô ta để lộ.
15
Tất cả sự thật phơi bày ra trước mắt, cũng là đả kích trí mạng cho mẹ tôi.
Bà trắng đêm không ngủ, không buồn ăn uống, có lúc ôm t.h.i t.h.ể của tôi khóc thật lâu, tới tận khi quá mệt mà ngất đi; khi lại nằm trước mộ của cha tôi, vừa gào khóc vừa sám hối.
Bà dần trở nên gầy rộc tiều tụy, trợ lý luôn đi theo bên bà, sợ bà xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Linh hồn của tôi vẫn bay theo cạnh bà, tôi không biết nên gọi tên tâm trạng hiện tại của mình là gì.
Là hận, hay đau lòng, tôi cũng không chắc nữa…
Tống Từ Từ làm con gái của mẹ tôi hơn mười năm, mẹ tôi đương nhiên rất hiểu cô ta, nhanh chóng đoán ra chỗ trốn của cô ta.
Hôm nay, bà chỉnh trang lại y phục, bình tĩnh gõ cửa, người xuất hiện đúng là Tống Từ Từ.
Trên khuôn mặt cô ta có kinh có hỉ, “Mẹ?”
“Từ Từ, mẹ tin con không làm ra những chuyện như vậy, những lời bọn họ nói, một chữ mẹ cũng không tin.”
Tống Từ Từ lập tức vui vẻ, “Thật sao, mẹ? Vậy mẹ cùng chúng con… Không, mẹ cùng con xuất ngoại đi, đến một nơi không còn ai quấy rầy chúng ta được nữa!”
“Đi đâu?”
“Campuchia, có được không ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoi-han-zwxu/chuong-5-end.html.]
.
Ba ngày sau, trên đường đến sân bay, mẹ tôi hạ ngã lái xe, chiếc xe bị mất kiểm soát bắt đầu va chạm trên đường. Bà dùng d.a.o đ.â.m xuống cơ thể Tống Từ Từ, vai trái, tay phải, bụng.
“Khi mày làm hại con gái của tao, có từng nghĩ tới mày sẽ có ngày như vậy không? Tao yêu thương mày nhiều năm như vậy, đây là cách mày báo đáp tao?”
Tống Từ Từ không phản kháng, cô ta vùi đầu lên vai mẹ tôi, trên mặt ướt nước mắt lẫn m.á.u tươi, “Sai lầm lớn nhất cuộc đời này của con chính là làm con gái của Khôn Trương. Là con quá tham lam, lưu luyến tình thương vốn không thuộc về mình. Đây là lần cuối cùng con gọi mẹ một tiếng “Mẹ”, con xin lỗi.”
“Tao vĩnh viễn không tha thứ, đến chế//t cũng không!”
Bởi vì ô tô rơi xảy ra tai nạn, bình xăng bị phá, xăng chảy đầy sàn. Ngay khi xe sắp phát nổ, Tống Từ Từ dùng tất cả sức lực đẩy mẹ tôi ra.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa, Tống Từ Từ chỉ còn là những mảnh thịt vụn.
Xa xa nhìn lại, chiếc ô tô chỉ còn là một ngọn đuốc dữ dội.
.
Ở sân bay, cảnh sát bao vây khắp nơi.
Ngay trước khi đăng ký xuất cảnh, Khôn Trương bị bắt, kết án tử hình.
16
Tất cả mọi chuyện cuối cùng cũng trần ai lạc định.
Mẹ tôi nằm trong bệnh viện, vẫn hôn mê chưa tỉnh.
Nhàn cư vi bất thiện
Bác sĩ lắc đầu thở dài, “Phải xem ý chí sinh tồn của bệnh nhân, chúng tôi không thể dự đoán được khi nào cô ấy sẽ tỉnh lại. Có thể là ngày mai, cũng có thể là không bao giờ.”
.
Trước TV, một cô bé cất giọng véo von hỏi, “Bà ơi, danh hào vĩnh viễn niêm phong là gì ạ?”
Lão nhân lau nước mắt, “Là vị cảnh sát này hi sinh, người nhà của hắn cùng hi sinh, không còn ai kế thừa danh hào này nữa.”
“Thật đáng thương, nhưng nhất định bọn họ có thể gặp nhau trên thiên đàng đi?”
“Có thể, những người yêu thương nhau, nhất định sẽ gặp lại nhau sau khi chế//t.”
17
Cơ thể của tôi ngày càng trong suốt.
Tôi biết tôi phải đi rồi. Trên ngã tư đường có người đang đứng chờ tôi, nụ cười hiền hậu trên khuôn mặt quen thuộc đã lâu tôi không gặp.
Là cha tôi.
“Con gái ngoan, có đau không?”
Nước mắt của tôi trong suốt như trân châu, một giọt lại một giọt nối nhau rơi xuống, “Có ạ.”
“Biết đau rồi, kiếp sau còn muốn làm cảnh sát nữa không?”
“Đương nhiên, nguyện vọng của con vẫn chưa hoàn thành mà.”
Bàn tay cha tôi vẫn ấm áp như vậy, nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi.
Ông đi phía trước, vẫn luôn ở phía trước tôi.
“Được.”
TOÀN VĂN HOÀN
--------------------------------------------------