10
Trong lúc tìm tòi, điện thoại của chú Lục đổ chuông, thành viên trong đội gọi tới nói đã có kết quả kiểm tra vết đen trên mẩu giấy kia.
Là than.
Đúng vậy, ở ngọn núi thành Nam có một quặng than bỏ hoang, chính là hiện trường án mạng đầu tiên của tôi.
Tờ giấy kia là tôi bị bọn họ ép nuốt vào, “Kỹ thuật của pháp y Tần hơn người, để bọn tao xem bà ta có nhận ra đây là con ruột của mình không.”
Tôi biết mình đã không còn lối thoát, chỉ có thể lặng lẽ nhặt lên một mẩu than, hi vọng có thể lưu lại chút chứng cứ giúp cho quá trình phá án thêm thuận lợi.
Quặng than ở Giang thành không nhiều lắm, mọi người nhanh chóng tìm tới được.
Tôi theo họ tới hiện trường án mạng, khi nhìn lại địa phương này, vẫn không kiềm được run rẩy.
Cảm giác đau đớn thống khổ như nước lũ bủa vây lấy tôi.
Tôi cuộn mình trong một góc, nhìn mọi người tỉ mỉ tìm kiếm chứng cứ.
Mẹ tôi vừa tìm vừa nói, “Trên tường có vết máu, có thể kiểm nghiệm xem có phải của nạn nhân hay không.”
Bỗng nhiên bà ngừng chân, như vừa đạp phải thứ gì, bèn cúi xuống nhặt lên.
Đó là một sợi vòng tay rất bẩn, nếu nhìn kỹ có thể phát hiện ra bên trong khắc mấy chữ QSW.
Là họ của cha mẹ, và tên của tôi.
Năm ấy là hè tôi tám tuổi, Tống Từ Từ còn chưa đến nhà tôi.
Cha mẹ đưa tôi đi du lịch, khi qua một ngôi miếu đã cầu sợi vòng tay đó.
“Noãn Noãn, mẹ chọn cho con một sợi vòng tay mà con thích, hy vọng Noãn Noãn nhà ta luôn bình an khỏe mạnh.”
Vòng tay có thể khắc chữ, tôi đã nhờ sư thầy khắc cho ba chữ ấy.
“Hy vọng cha mẹ và con luôn bình an hỉ nhạc, chúng ta vĩnh viễn không xa rời.”
“Nhất định rồi, chúng ta vĩnh viễn không xa rời.”
11
Mẹ tôi nhìn sợi vòng tay, sửng sốt lặng người, hai tay dần run rẩy, chân cũng mềm nhũn mà dựa vào vách tường.
“Sao vậy? Đây là cái gì?” Chú Lục bước tới hỏi.
Hai mắt mẹ tôi trống rỗng, thanh âm cũng hơi khàn, “Đây… là của nó.”
“Của Noãn Noãn?”
Với kinh nghiệm nhiều năm, chú Lục có sự sắc bén hơn người, ông nhanh chóng liên hệ được với sự mất tích của tôi, căng thẳng nắm c.h.ặ.t t.a.y lại.
“Có lẽ là bị ai lấy mất, hoặc trước đây nó từng đi qua chỗ này. Lão Lục, ông nói có đúng không?”
Điện thoại của chú Lục đổ chuông, người ở đầu dây bên kia trầm trọng nói, “Đội trưởng, có kết quả DNA rồi, anh và pháp y Tần mau về đi. Nhất định phải chuẩn bị tâm lý thật tốt.”
Tôi nhìn thấy một lớn mồ hôi mỏng thấm ra trên thái dương của chú Lục.
Ông cố gắng mất lần, cuối cùng mở miệng, “Chúng ta trở về trước đã.”
.
Chờ tới khi kết quả giám định được đưa tới trước mặt mẹ tôi, bà vẫn vô cùng bình tĩnh, thậm chí còn bật cười, “Đừng đùa nữa. Tôi biết các người muốn tôi làm lành với nó, nhưng phương pháp này thì không vui chút nào. Nó đang ở đâu, bảo nó ra đây đi.”
Chú Lục lau nước mắt, “Phòng Hình sự có bao giờ lại lấy chuyện này ra để đùa chứ. Kết quả đã chứng minh rõ ràng, nạn nhân… chính là Noãn Noãn.”
“Kết… Kết quả cũng có thể bị sai lệch, chuyện này không phải chưa từng phát sinh! Anh còn nhớ vụ án mấy năm trước không, tôi đi lấy tư liệu cho anh xem! Các người chờ xem, tôi sẽ lập tức lấy tới!” Bà liên tục lặp lại kết quả có thể sai lầm, thậm chí không nhận ra sắc mặt bà cũng đã trắng nhợt.
Lần trước thất thố như vậy, chính là khi bà tự tay giải phẫu t.h.i t.h.ể của chồng mình.
12
“CMN, báo cho tất cả mọi người, không được bỏ qua bất kì chi tiết nào, mau chóng bắt lấy hung thủ cho tôi!”
Trong ấn tượng của tôi, chú Lục rất ít khi nói tục, trước nay vẫn luôn nhã nhặn giảng giải.
Nhìn thấy ông nhất thời không khống chế được tâm tình, lòng tôi càng thêm đau xót.
Nhàn cư vi bất thiện
“Chú Lục, xin lỗi chú.”
Mẹ tôi ngồi lặng trên ghế, thật lâu sau cũng chưa bình tĩnh lại được, cuối cùng là chú Lục đưa bà về nhà, “Tôi đã phê cho cô nghỉ phép rồi, ở nhà nghỉ ngơi mấy ngày đi.”
Mưa rơi, mẹ tôi nắm chặt sợi vòng trong tay, ngồi trước ban công vô hồn nhìn vào không trung mờ mịt.
Nhìn thật lâu, rất rất lâu…
Tôi nhẹ nhàng tựa vào n.g.ự.c bà, muốn cảm nhận một chút sự ấm áp đã mất đi từ nhiều năm trước.
Mẹ, có phải mẹ đang nghĩ đến con không.
Mẹ có nhớ trước đây cũng đã từng ôm con ngồi trước ban công chờ cha trở về không.
Sợi dây trượt khỏi tay bà rơi xuống đất, phát ra tiếng vang thanh thúy, một viên châu bị vỡ thành hai nửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoi-han-zwxu/chuong-4.html.]
Bà muốn nhặt lên, lại bị người khác làm trước.
“Mẹ, sợi vòng này là tặng cho con đúng không? Mặc dù dây đã cũ rồi, nhưng không sao, con đi giặt lại là ổn thôi, con cảm ơn mẹ! Chỉ cần là quà của mẹ, món gì con cũng đều thích.”
Miệng cô ta vẫn ngọt như vậy, hai mắt loan loan như ánh trăng trên trời.
Cô ta thản nhiên đeo sợi vòng lên tay.
Đúng vậy, mọi thứ trong nhà đều là của cô ta, chỉ cần cô ta muốn, mẹ tôi sẽ không từ chối.
Chỉ là cần này, mẹ tôi lại lấy lại sợi dây, “Đây là của Noãn Noãn, không phải cho con.”
Tống Từ Từ sửng sốt, đây là lần đầu tiên mẹ từ chối cô ta.
Trong đôi mắt cô ta xẹt qua một thoáng xấu hổ, cô ta ướm lời hỏi thử, “Chị về nhà rồi ạ?”
“Nó bị người ta hại.”
“Sao có thể? Đã bắt được hung thủ chưa ạ?” Tống Từ Từ hỏi.
“Con ra ngoài đi, mẹ muốn ở một mình.”
Tống Từ Từ bất đắc dĩ đi ra.
Mẹ tôi tìm keo nến muốn gắn hạt châu đã vỡ lại, nhưng dù thế nào cũng không thể khôi phục như lúc đầu.
Tôi thấy bà gần như phát điên, vùi đầu trong chăn rất lâu, sau đó đỏ mắt lái xe ra ngoài.
Mưa to như trút nước, ô tô lao vun vút trong làn mưa trắng xóa.
“Cô, Đội trưởng nói không được để cô đến phòng giải phẫu, hay để em đưa cô về?” Trợ lý thấy mẹ tôi toàn thân ướt đẫm, hai mắt đỏ sậm, vội vàng khuyên can, “Em biết cô rất đau lòng, nhưng…”
Cuối cùng, hắn vẫn không thể cản được mẹ tôi, đành mở cửa.
“Em ở bên ngoài, nếu cần gì cô cứ gọi em.”
13
Sau khi cửa đóng lại, mẹ tôi nhào tới cạnh t.h.i t.h.ể của tôi, cuối cùng nhìn thấy ba nốt ruồi son ở thắt lưng của tôi, rốt cuộc không thể đứng vững nổi nữa.
“Là mày, đúng là mày.”
“Đừng tưởng mày chết, tao sẽ khó chịu, không phải mày muốn kế thừa danh hào của cha mày sao? Vậy thì mau đứng dậy đi chứ!”
“Có giỏi thì mày đứng dậy đi, nằm ở đây để làm gì?!”
“Tao… Mẹ… Mẹ không muốn con chết! Mẹ chỉ là… chỉ là không thể chịu được…”
“Khi cha con gặp chuyện không may, mẹ có thể cảm nhận được, nhưng đã không lập tức đuổi tới! Mẹ chỉ nghĩ nếu đổ hết mọi chuyện lên con thì có thể dễ chịu hơn một chút! Là lỗi của mẹ, lỗi của mẹ!”
Mẹ tôi khóc.
Nước mắt của bà lăn trên mặt, rơi xuống t.h.i t.h.ể của tôi.
Sau khi tôi chế//t đi, rốt cuộc tôi cũng nghe thấy được lời xin lỗi của bà.
Nhưng mà mẹ ơi, đã muộn rồi, tất cả đều quá muộn rồi.
Mẹ ôm t.h.i t.h.ể của tôi, nói rất nhiều chuyện, bà bật khóc, rồi lại bật cười.
Bà tự tra tấn bản thân mình như một người điên.
Cuối cùng bà ngất xỉu, bác sĩ nói là do hai ngày không ăn uống nên bị hạ đường huyết.
Tống Từ Từ đến bệnh viện chăm sóc bà.
Một ngày sau, bà tỉnh dậy, nắm c.h.ặ.t t.a.y Tống Từ Từ, “Noãn Noãn, có phải là con không? Con đến thăm mẹ?”
“Con là Từ Từ, không phải Noãn Noãn. Mẹ, mẹ tỉnh táo lại đi, chị đã chế//t rồi. Không phải mẹ đã nói sau này mẹ chỉ có một con gái là con sao, mẹ nói con chính là con ruột của mẹ mà. Mẹ có con còn chưa đủ hay sao, vì sao còn luyến tiếc một người đã chế//t chứ? Không phải mẹ vẫn luôn chán ghét chị ấy sao?”
Mẹ tôi sửng sốt mấy giây, sẵng giọng, “Mẹ không cho phép con nói chị mình như vậy, sau này chú ý lời nói một chút.”
Trong lúc không ai chú ý, Tống Từ Từ cắn chặt răng, hai mắt tràn ra căm hận.
Giống như ngày ấy, tôi nghe được bọn họ nói chuyện với nhau.
Bởi vì thính lực của tôi từ nhỏ đã có chút hơn người.
“Muốn thoát khỏi bọn tao? Vậy mày giế//t nó đi.”
“Theo bọn tao điều tra, con ranh này vẫn luôn lưu ý chuyện năm đó, nếu nó phát hiện mày lén lút mật báo sau lưng, mày nói xem mẹ Tần yêu quý của mày có còn thương mày nữa không?”
“Đến lúc ấy, mày chỉ còn là một con chuột bẩn thỉu trong ống cống, vĩnh viễn không thể ngửa mặt nhìn trời.”
Sau đó, bọn họ phối hợp với cô ta diễn ra tiết mục bắt cóc.
Nhưng Tống Từ Từ rất thông minh, cô ta biết cho dù cô ta không xuống tay, tôi cũng không thể sống sót.
Vì vậy khi ra tay, không một nhát d.a.o nào đ.â.m trúng điểm yếu hại.
Tôi nghĩ, có lẽ cô ta không ngờ có một ngày trong tương lai mẹ tôi sẽ hận chế//t cô ta, nhưng trong mắt cô ta vẫn tỏa ra ý hận lạnh băng.
Hoặc cũng có thể, cô ta đang hận tôi phá hủy cuộc sống hạnh phúc của cô ta đi.
--------------------------------------------------